Sau khi nghe xong, Hầu gia gật gật đầu, chỉ vào Trịnh Phàm cười mắng:
-Thơ của ngươi ngược lại không thú vị, từ xưa đến nay, có thi sĩ nhìn vọng sơn cao chót vót, trong lòng xuất khẩu thành thơ. Có người nhìn bờ biển, ai thán vô biên vô nhai. Có người nhìn cỏ lá buông xuống, nói hết trăm chuyển ngàn sầu. . .
Tĩnh Nam Hầu dừng một chút, nói:
-Thơ từ đơn giản vốn là mượn ngoại cảnh nói tiếng lòng. Bản thân ngươi đơn giản chính là hạ bút thành văn, để bài thơ này không xuất phát thật sự tiếng lòng của ngươi.
Tuy Tĩnh Nam Hầu lấy vũ lực cá nhân và tài dụng binh như thần nổi tiếng, nhưng trình độ văn hóa không hề thấp, dù sao hắn cũng xuất thân từ vợ cả Điền gia.
Bài thơ vừa rồi tự nhiên dũng cảm đến cực điểm, nhưng Hầu gia rõ ràng, đây không phải suy nghĩ thật sự trong lòng Trịnh bá gia.
Trịnh Phàm là người thế nào, Hầu gia tự nhiên biết rõ, nói lần này nhập Sở chính bị Tĩnh Nam Hầu hắn ép đi.
Cho nên không tình, không cảnh này lại có thể viết ra thơ từ tốt như vậy, chỉ có thể nói đây là thơ được sao chép, lấy được từ nơi nào đó.
Trịnh bá gia ngượng ngùng cười.
-Nhưng thật ra vị anh rể kia của ngươi lại rất vừa lòng với bài thơ này?
Vào lúc này công chúa mở miệng nói:
-Đúng vậy, hoàng huynh vẫn luôn cho rằng tướng công là Tô tiên sinh, cơ hồ đem hắn là văn nhân tri kỷ.
Hầu gia gật gật đầu, nói:
-Ai ngờ lòng muông dạ thú!
Công chúa thẹn thùng cười, nói:
-Thường xuyên qua lại, ta cũng không hiểu được hắn nghĩ thế nào, ca, ngươi nói xem, đây có phải ngốc không?
Hùng Lệ Tinh hiển nhiên đã buông ra.
Khi Tĩnh Nam Hầu bảo nàng gọi ca ca, nữ nhân thông minh này đã bắt đầu phát huy sở trường.
Có chút thời điểm, giữa nam nhân và nam nhân sẽ khó tránh khỏi có một ít ngăn cách, bởi phương diện biểu đạt tình cảm, hai bên đều sẽ tương đối khắc chế và câu thúc, ngược lại nữ nhân có thể đền bù ít khuyết tật này.
Hơn nữa, nàng là công chúa Sở Quốc, đều không phải nữ tử tầm thường gì, cho nên trước mặt đại nhân vật, năng lực thích ứng cũng rất mạnh.
Điền Vô Kính nói:
-Hay, tên tiểu tử này, trên người dù có ngàn vạn loại tật xấu, nhưng duy độc hữu một cái, ai đối tốt với hắn, hắn sẽ chân thành đối đãi, hắn đã thành người của ngươi, cho nên không bỏ được.
-Vâng, ca.
-Buổi tối Bản Hầu sẽ viết thư cho Yến Hoàng, công chúa Đại Sở nhập Yến, kết thân với Bình Dã Bá Đại Yến ta, Bệ Hạ và triều đình nhất định sẽ đồng ý. Có điều ngươi yên tâm, Bệ Hạ không phải người keo kiệt, sẽ không sắc phong ngươi thành công chúa quy thuận chính nghĩa gì gì đấy. Bởi đã nhập Yến, tự nhiên lấy nhà chồng ngươi làm trọng!
-Phải.
Công chúa chậm rãi đứng dậy, nói:
-Hầu gia, tướng công, ta đi pha trà cho các ngươi.
Đây bởi cảm thấy thời gian nàng ngồi đả đủ, nên để không gian nói chuyện riêng tư cho hai nam nhân.
Đợi sau khi công chúa rời khỏi soái trướng, ngón tay Điền Vô Kính nhẹ nhàng gõ gõ trên bàn nhỏ, nói:
-Thế nào?
-Bẩm Hầu gia, bên trong Sở Quốc tán mà không loạn, nhờ có Nhiếp Chính Vương.
Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:
-Lúc trước Tấn địa bị phân tán đã lâu, quân phi quân, thần phi thần; Càn Sở lại khác, muốn thâu tóm Càn Sở, lúc này cần thủ đoạn mạnh mẽ hơn. Dùng thủ đoạn mềm dẻo không cắt thịt được, thì người bị cắt chính là chúng ta!
-Phải, mạt tướng cũng cảm thấy lúc này lấy thế lôi đình có thể sẽ không phát cắn hết đối phương, nhưng tỷ như Càn Quốc, không đánh thì thôi, nếu đánh nhất định ít nhất phải hoàn toàn phá tan Tam Biên trọng trấn.
Trịnh Phàm dừng một chút, bổ sung:
-Đố với Sở Quốc cũng vậy, nếu thật sự hạ quyết tâm muốn đánh, Trấn Nam quan này nhất định phải một trận chiến gặm xuống, lấy quân tiên phong phân tán đến các quận vùng biên. Cái này giống sói đi săn vẫn luôn tìm cơ hội chu toàn với con mồi, mà một khi thấy cơ hội, chỉ cần động thủ, nhất định phải hung hăng mà cắn xé thịt đối phương xuống. Nếu lề mà lề mề, hoặc giằng co tiêu hao, ngược lại sẽ cực kỳ bất lợi đối với chúng ta.
Điền Vô Kính đứng lên, nói:
-Giúp Bản Hầu mặc giáp, chúng ta đi dạo.
-Vâng, Hầu gia.
Trịnh Phàm giúp Tĩnh Nam Hầu mặc vào giáp trụ, đi theo sau, Tĩnh Nam Hầu cưỡi Tỳ Hưu đi phía trước, Trịnh bá gia cưỡi một con ngựa đi phía sau,
Nguyên bản có hai nhánh kỵ binh tính toán đi theo, lại bị Tĩnh Nam Hầu ra hiệu dừng bước.
-Trước đó vài ngày, Bản Hầu đã lợi dụng một tham tướng dưới trướng Tiết Nhượng làm phản, cho quân phòng thủ Trấn Nam quan nhất kích, nhưng vị tướng quân Sở Quốc gọi là Niên Nghiêu kia, hắn phản ứng rất nhanh, Sở quân lập tức tiến đến tiếp quản Trấn Nam quan, không cho Bản Hầu cơ hội nhập quan.
Khi nói những lời này, sắc mặc Điền Vô Kính rất bình tĩnh, trên chiến trường vốn là một bên tùy thời tìm kiếm lỗ hổng của đối phương, mà một bên lại chờ lúc đền bù lỗ hổng.
Lần trước không thể nắm lấy cơ hội, chờ lần sau.
-Niên Nghiêu nghe nói xuất thân từ một vị gia nô của Nhiếp Chính Vương, Hầu gia, Sở Quốc có đại quý tộc san sát, kỳ thực rất giống môn phiệt Đại Yến ta năm đó.
Điền Vô Kính nâng tay lên, nói:
-Nói cái này vẫn còn quá sớm! Thứ nhất, hiện trạng Sở Quốc xác thực giống Đại Yến ta năm đó, không muốn khai thác đối ngoại, nhưng trên phương diện phòng ngự, sẽ càng cứng cỏi hơn, nhưng đại quý tộc kia rõ ràng, sau khi Đại Yến ngựa đạp môn phiệt, một khi nhập Sở, bọn hắn sẽ không có ngày tháng tốt đẹp nữa.
Điền Vô Kính dừng một chút, bổ sung:
-Thứ hai, theo chính sách phân hóa tan rã, trước tiên cần cạy Trấn Nam quan này ra, lúc trước nếu Thành Quốc bất bại, hiện tại Trấn Nam quan cũng không rơi vào tay người Sở.
-Nhưng nếu Thành Quốc không thất bại, mạt tướng và Hầu gia cũng khó xuất hiện chỗ này.
-Không giống, Tư Đồ Lôi là người có đại chí hướng, nếu hắn không chết sớm, tất cả đều có khả năng!
Năm đó, kỳ thực Tư Đồ Lôi và Đại Yến đã có một loại ăn ý, đó chính là Thành Quốc trở thành nước phụ thuộc của Đại Yến, vị trí Thiên tử của Tư Đồ Lôi biến thành Quân chủ một nước phụ thuộc.
Nếu thật sự thành công, đến lúc đó binh mã Yến Quốc và Thành Quốc có thể một đường qua Trấn Nam quan tiến vào Sở Quốc rồi chứ!
-Nha đầu kia… Rất thông minh!
Tĩnh Nam Hầu muốn nói cái gì, vậy Trịnh bá gia phải bồi cái đó.
-Cũng phải, cũng đúng bởi nàng thông minh, cho nên ta mới dám bắt nàng rồi lại thả trở về.
-Không dùng được bao lâu, lần này Bình Dã Bá ngươi hành động lập công lớn, chuyện này sẽ truyền khắp thiên hạ, ngươi vẫn luôn biết cách làm Bản Hầu kinh hỉ!
-Đều cần Hầu gia ngài dạy bảo!
-Tiếp tục rèn sắt khi còn nóng đi, ta cho ngươi thời gian một năm, giúp Bản Hầu gặm Trấn Nam quan này xuống!
-Hầu gia, ta cần hai năm.
Thêm thời gian sẽ thêm cơ hội phát triển.
Trong năm tiếp theo này, chủ đề chính của Tuyết Hải Quan chính là phát triển, mở các xưởng mới, tăng cường dân cư, quân lực, năng lực tự cung tự cấp, các phương diện đều yêu cần phát triển đến trình độ cao.
Rồi năm sau đó mới là quá trình biến đổi về chất.
-Hai năm.
Điền Vô Kính đối với thời gian này, không tỏ ý kiến gì.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long