Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 998: GẶP TĨNH NAM HẦU

Đây là tin tức người Phạm gia gửi tới, nhưng tin tức này rõ ràng lạc hậu.

Một bởi nơi này Trấn Nam quan, là chiến trường, cho nên không tiện câu thông tin tức.

Thứ hai, sau khi cướp công chúa, người Sở dường như phát điên phong tỏa và lùng bắt Mông sơn và Tề sơn, khiến người Phạm gia đưa tin tức cũng không cách nào truyền tin.

Cho nên, Tĩnh Nam Hầu chỉ biết Trịnh Phàm tính toán cướp công chúa.

Còn lại… Mù tịt!

Tĩnh Nam Hầu cũng không biết lần này rốt cuộc có thành công hay không, cũng không biết lần này Trịnh Phàm có chết hay không.

Điều hắn có thể làm, chỉ là không ngừng tìm mọi cách gây áp lực đối với Sở quân tại Trấn Nam quan.

Nghe được vấn đề này, Trịnh bá gia lập tức ngẩng đầu, trên mặt mang theo ý cười, chỉ chỉ Hùng Lệ Tinh bên người, nói:

-Hầu gia, đây là Tứ công chúa Sở Quốc, là thân muội muội Nhiếp Chính Vương Sở Quốc.

Trịnh Phàm nói thật, bởi đây là sự thật, bởi Trịnh Phàm lừa ai cũng sẽ không lừa Tĩnh Nam Hầu, mà Tĩnh Nam Hầu cũng rõ ràng điểm này.

Hùng Lệ Tinh lập tức lại bái, nói:

-Hùng Lệ Tinh gặp qua Tĩnh Nam Hầu gia, Tĩnh Nam Hầu gia phúc khang.

Điền Vô Kính ngồi sau soái bàn, nhìn công chúa Đại Sở quỳ sát, khóe miệng không tự chủ cong lên, nói:

-Không cần gọi Hầu gia.

Hùng Lệ Tinh hơi mờ mịt nhìn về phía Tĩnh Nam Hầu, lại nhìn về phía Trịnh Phàm bên người, nàng không rõ ràng lời này của Tĩnh Nam Hầu có ý gì, đối với nàng bất mãn hay tính toán ra oai phủ đầu đối với nàng, hoặc đối với công chúa Đại Sở này tỏ vẻ khinh thường?

Điền Vô Kính tiếp tục nói:

-Gọi ca.

-Gọi ca.

Cho dù công chúa Sở Quốc từng nghe nói Tĩnh Nam Hầu cực kỳ coi trọng Bình Dã Bá, có tin đồn nói Bình Dã Bá chính là đệ tử thân truyền của Tĩnh Nam Hầu.

Càng có lời đồn, ngày xưa dưới Ngọc Bàn thành, Tĩnh Nam Hầu hạ lệnh tàn sát bốn vạn Thanh Loan quân đầu hàng, chỉ vì giúp Bình Dã Bá bài trừ tâm chướng, trợ giúp Bình Dã Bá tiến giai võ đạo.

Cái trước vẫn còn tin được, bởi có dấu vết để lại.

Cái sau thì quá mức vớ vẩn.

Chẳng qua người nói cái sau chính là, Cảnh Dương, sứ giả Sở Quốc từng đến Yến Quốc hòa giải.

Hắn nói một ngày kia, máu mấy vạn Thanh Loan quân nhuộm đỏ Vọng Giang, xác chết trôi một mảnh, lại thấy Bình Dã Bá đi dọc theo bờ sông Vọng Giang, biểu tình hoảng hốt, nghiễm nhiên mang trạng thái “Tìm hiểu”, mà lúc này Tĩnh Nam Hầu ở phía sau, rõ ràng đang hộ pháp.

Khi lời này truyền ra ngoài, vị thành viên sứ giả Sở Quốc kia bị người ta cho rằng thần trí không ổn, bởi mặc kệ thế nào, coi trọng và thưởng thức thế nào, cho dù coi như người một nhà cũng không làm đến tình trạng này.

Sau khi thành viên đi sứ kia về nước, hắn đã bị ướp lạnh, thậm chí người gia tộc hắn cũng cho rằng hắn bị điên điên khùng khùng.

Nhưng trước mắt, một tiếng “Gọi ca”, lại khiến công chúa bỗng nhiên nghĩ tới tin đồn không thực tế kia, thậm chí công chúa bỗng nhiên hơi tin!

Nơi này là bên trong soái trướng, nhưng Tĩnh Nam Hầu lại trực tiếp đổi giọng này nói với nàng, trong này đã sớm thoát ly cái “Thành thật” đối với cấp dưới và vượt qua nhận thức về “Dòng chính tâm phúc”.

Hùng Lệ Tinh cúi người hạ bái, kêu một tiếng:

-Ca!

Đối mặt với áp lực đến từ Tĩnh Nam Hầu, Hùng Lệ Tinh cảm thấy ngữ điệu một tiếng “Ca” này của Tĩnh Nam Hầu đã hơi run rẩy.

Điền Vô Kính lấy tay luồn vào túi ngực, lấy một viên ngọc bội ra.

Tuy nói hiện tại trong soái trướng, Điền Vô Kính vẫn mặc thường phục, bộ kim giáp trụ kia vẫn treo một bên soái trướng.

Trên trường bào trắng thêu chính là Giao Long uy nghiêm, theo lý thuyết hiện tại Điền Vô Kính vẫn là Hầu tước, không phải Vương tước nhưng hắn mặc cái này, không ai dám nói gì.

-Không phải đồ tốt, trước tiên nhận đi.

Ngọc bội được Điền Vô Kính đưa đến trước mặt công chúa, công chúa chớp chớp mắt, trước nghiêng đầu, nhìn “Trượng phu”.

-Nhận đi.

Trịnh bá gia rất bình tĩnh đáp lại.

Ngày thường, Trịnh bá gia đã quen thu tiền sữa bột của Tĩnh Nam Hầu.

Hơn nữa, gọi một tiếng “Ca”, để trưởng bối tặng cho một lễ gặp mặt cũng bình thường.

-Cảm ơn ca.

Công chúa nhận lấy ngọc bội.

Ngọc bội này không tính trân quý lắm, ít nhất đối với công chúa Đại Sở mà nói, trên đời này ngọc có thể làm công chúa này cảm thấy trân quý vốn không nhiều lắm. Giang Hổ cùng Công Tôn Linh tất nhiên

Ngọc bội này vốn được đính trên vạt quần Tĩnh Nam Hầu, chỉ thuần túy trang trí, tuy nói bản thân Tĩnh Nam Hầu xuất thân từ môn phiệt Điền gia, nhưng đối với những thứ này, từ trước đến nay đều không coi trọng.

Nhưng mà, giá trị ngọc bội này bất đồng với vàng bạc.

Có câu cửa miệng, ngọc có thể dưỡng người, nhưng kỳ thật, người cũng có thể dưỡng ngọc.

Ngọc được đánh giá quá bằng tài liệu và màu sắc, nhưng quan trọng nhất chính là, phải xem người nào từng đeo qua nó.

Buổi tối, Tĩnh Nam Hầu gọi ăn cơm.

Giang Hổ và Công Tôn Linh tất nhiên không có tư cách ngồi trong soái trướng ăn cơm, bọn họ được đám thân vệ an bài.

Trên bàn nhỏ bày ba món ăn, một món là dưa muối, một món là canh thịt, còn một món là màn thầu hấp.

Đây là đồ ăn màn thầu được Tuyết Hải Quan sản xuất.

Ba người đều ngồi trên thảm, Hầu gia và Trịnh Phàm đều ngồi rất tùy ý.

Công chúa thì quỳ ngồi.

Khi Hầu gia kẹp thịt, Trịnh bá gia và công chúa cũng ăn rất tự nhiên.

Hai người cùng nhau ăn màn thầu, Trịnh bá gia cắn một miếng, tấm tắc, rốt cuộc đây chính là hương vị quê hương.

Công chúa cũng cắn một miếng, lại kinh ngạc phát hiện trong màn thầu lại có nhân, nhân củ cải và nhân thịt, ăn vào cảm giác không ngấy chút nào.

Màn thầu này đối với hai người từ khi vào núi suốt ngày ăn thịt nướng BBQ mà nói, đã là mỹ vị khó có được.

Hầu gia nói:

-Cũng thật trùng hợp, lần trước Tuyết Hải Quan bên kia vừa mới đưa tới.

Tuyết Hải Quan rất nhiên không cần gánh vách quân tư bên này, nhưng dựa theo truyền thống của Tuyết Hải Quan, ngày lễ ngày tết, tự nhiên không thể đi lễ với một vài đại nhân vật có quan hệ tốt đối với chủ thượng Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm gật gật đầu, kẹp dưa muối, màn thầu lên tiếp tục ăn.

Hai người Hầu gia và Trịnh Phàm ăn rất nhanh, công chúa có vẻ văn nhã một ít, sau khi hai nam nhân này ăn xong, công chúa cũng hạ đũa xuống.

Hầu gia nhìn về phía công chúa, nói:

-Ngươi tiếp tục ăn, không cần câu thúc.

-Tốt.

Công chúa rất nghe lời, lại cầm một cái màn thầu nữa.

Hầu gia nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

-Nói một chút đi.

Công chúa hơi hơi sửng sốt, làm trò trước mặt nàng, nói lên cái đề tài này thực sự khiến nàng hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng từ phương diện này chứng minh, Tĩnh Nam Hầu thật sự coi nàng là người trong nhà.

Trịnh bá gia nói lại hành trình hắn vào Sở với Tĩnh Nam Hầu.

Sau khi nghe xong, Hầu gia nói:

-Vậy ngươi có thể đọc lại một lần bài thơ kia cho Bản Hầu không?

-Tức sùi bọt mép. . .

Trò cười khát uống huyết Yến nô, nhưng Yến nô này lại đổi thành “Man nô”.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!