Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1007: THÁI HẬU

Bên ngoài Trấn Nam quan, hơn ba trăm kỵ binh người Yến cầm cây đuốc trong tay, bọn họ không có ý đồ tới gần tường thành và doanh trại Sở quân phía dưới, mà cách ra một khoảng cách không bị mũi tên bắn trúng.

Hơn ba trăm kỵ binh một bên múa may cây đuốc một bên tản ra, xếp ra một đội ngũ hình chữ “Tâm”.

Bọn họ cùng hô to lên:

-Khuất lang diệu kế an thiên hạ, vừa mất phu nhân lại thiệt quân!!!

. . .

Tiết trời thanh minh, mưa hơi nhỏ.

Thái Hậu nương nương ngồi trong Ngọc Tâm cung, nhìn hồ nước màu xanh lục.

Không giống những quý tộc khác thích xa hoa lãng phí, Thái Hậu Sở Quốc vẫn luôn thích sự đơn giản, riêng mùa đông, không ít trong phủ đệ quý tộc Sở Quốc có một hai cái phòng ấm, bốn mùa như xuân, nhưng Thái Hậu lại cố tình không như thế.

Dùng cách nói của Thái Hậu, nói người đã già, càng thích nhớ thương ngày xuân hạ thu đông biến thiên.

Khi thiếu niên vô tri, sau khi thành niên vô cảm, lớn tuổi không rảnh, mãi cho đến tuổi già, bỗng nhiên quay đầu, mới giật mình ngạc nhiên rằng bản thân đã bỏ qua nhiều thứ như vậy.

Một một xuân một hạ một thu một đông này, mỗi một lần thay đổi, giống như điêu khắc thêm một tầng cho trụ đá xanh, để người ta suy tư trầm lắng.

Phòng ấm thoải mái, lại như nhặt hạt mè mà bỏ dưa hấu, để bản thân chẳng phân biệt được bốn mùa, chẳng khác gì xuẩn vật sống trong thâm cung.

Thái Hậu ngồi trong cung, trong tay bưng canh thuốc nguội, thường thường cầm lấy cái muỗng, ăn hai miếng lại nhìn nội viện một cách mê mang.

Bên ngoài Ngọc Tâm cung, Ngũ điện hạ Hùng Đình Sơn mặc một thân Mãng bào màu đỏ đứng đằng kia, thường thường đáng giá vài cái trong đây, sau hắn còn một nữ tử mặc áo hoa.

Xung quanh còn một đám hoạn quan và thái giám, không ai dám lắm miệng nhìn nhiều, tất cả đều cúi đầu.

Vị trí Thân Vương tự nhiên nhận được nhiều tôn sùng, nhưng một vị Vương tước vừa mới được sắc phong vẫn chưa đến mức làm đám thái giám và cung nữ này cẩn thận như vậy.

Thật sự bởi Ngũ điện hạ trấn thủ Ngô Đồng quận nhiều năm như vậy tới, tại kinh đô vẫn luôn lưu truyền chuyện xưa của Ngũ điện hạ.

Có người nói hắn cắt máu ăn thề với Người Tang, ăn thịt người uống máu người để nhắm rượu vân vân.

Cũng có người nói nữ tử Người Tang bên cạnh hắn, mỗi đêm đều cần một đồng nam Sở Quốc tới lâm hạnh, đến cuối cùng còn cắt cái dưới của người ta làm phao uống rượu, để cầu trẻ mãi không già.

Tóm lại lời đồn đại này thế nào, ghê tởm thế nào, làm người ta sợ hãi thế nào đi chăng nữa.

Thật ra không ai cố tình tản chuyện này ra, mà ở Đại Sở, người Sở miệt thị đối với Người Tang, đã sớm khắc vào trong xương cốt.

Như người Yến nhìn Man nhân, người Tấn nhìn dã nhân, kỳ thực bọn họ nghĩ, đây không phải người, mà là cầm thú!

Cũng bởi vậy, vị Ngũ điện hạ cùng người Người Tang xưng huynh gọi đệ đồng thời còn cưới người Người Tang làm thê tử, hình tượng của hắn trong dân gian tự nhiên đáng sợ cỡ nào!

Lúc này một vị hoạn quan chạy chậm tới, hành lễ đối với Hùng Đình Sơn:

-Nô tài tham kiến Vương gia, Vương gia, Bệ Hạ có khẩu dụ, để ngài đi vào trước gặp Thái Hậu, Bệ Hạ đang có việc bận trong Ngự Thư phòng cần phải trì hoãn.

-Cái này….

Nếu không phải lúc này đang ở trong Hoàng cung, Hùng Đình Sơn thật sự muốn chửi ầm lên.

Nhưng không có biện pháp, Hùng Đình Sơn chỉ có thể sửa sang lại quần áo một chút, lại xoay người, giúp thê tử hắn sửa sang lại.

Khác với trượng phu “Run như cầy sấy”, vị thê tử này thật ra có vẻ tự nhiên hào phóng, vị nữ tử này gọi là Ngô Đình Đình, xuất thân Ngô Giang bộ lạc Người Tang, dân cư bộ tộc tầm bảy tám vạn, xem như một trong những bộ tộc Người Tang có thực lực tương đối mạnh tại Ngô Đồng quận.

-Chờ lát nữa gặp Thái Hậu, cần quy củ một chút.

Hùng Đình Sơn tiểu tâm nhắc nhở nói.

-Tướng công, lời này ngươi đã nhắc ta từ tối hôm qua đến bây giờ.

-Ha ha.

Hùng Đình Sơn gật gật đầu, chỉ chỉ một tên thái giám đứng bên cạnh, ý bảo hắn đi truyền lời.

Thái giám lập tức chạy chậm đi vào.

Ít khi, bên trong truyền đến tiếng la:

-Thái Hậu có chỉ, tuyên Định Thân Vương vào gặp.

Hùng Đình Sơn thở một hơi, dẫn thê tử đi vào Ngọc Tâm cung.

Trong bậc thang nội viện, Thái Hậu nương nương đã gấp không chờ nổi mà đứng lên, nhìn về phía Hùng Đình Sơn đi về phía này.

-Thần Hùng Đình Sơn, gặp qua Thái Hậu nương nương, Thái Hậu phúc khang!

Ngô Đình Đình cũng quỳ sát xuống:

-Thái Hậu phúc khang!

-Đều tiến vào nói chuyện đi, nhưng đừng để nước mưa làm ướt xiêm y.

Thái Hậu không nói nhiều, lập tức vào điện, Hùng Đình Sơn đứng lên, mọi người tiến vào điện.

Thái Hậu ngồi thủ tọa, Hùng Đình Sơn và Ngô Đình Đình ngồi phía dưới.

Đều có cung nữ dâng lên nước trà và điểm tâm.

Lúc trước Ngô Đình Đình và trượng phu đã sớm chờ đợi lâu bên ngoài, cơm trưa cũng không ăn được mấy miếng, thật sự đói bụng, cũng không khách khí, trực tiếp duỗi tay nhặt điểm tâm trên mâm.

Loại này hành động không khỏi hơi mất lễ nghĩa, rốt cuộc một ít trường hợp bưng thức ăn lên không phải dùng để ăn, mà dùng để trưng bày ra.

Thái Hậu thấy thế, cười nói:

-Nhìn Ngũ tử ăn ngon như vậy, ai gia cũng hơi thèm ăn.

Ngay sau đó, Thái Hậu duỗi tay cũng nhặt một khối điểm tâm nho nhỏ, cắn một miếng.

Sau khi ngồi xuống, hốc mắt Hùng Đình Sơn hơi phiếm đỏ, mở miệng nói:

-Thái Hậu, Ngũ tử cũng nhớ lão nhân gia ngài.

Thái Hậu cầm lấy khăn, lau chùi khóe miệng một chút, cười mắng:

-Nhớ ai gia làm chi, nhớ bị đánh sao?

-Thật đúng là nhớ bị ai gia ngài đánh.

-Đồ đê tiện, thật giống khi còn nhỏ.

-Cũng phải.

Khi còn nhỏ, thân phận mẫu phi Hùng Đình Sơn hèn mọn, ngày thường đừng nói quản giáo hài tử, có đôi khi nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

Mà lúc ấy Thái Hậu là quý phi, tại hậu cung có địa vị to lớn, đối với Hùng Đình Sơn càng thường xuyên quất roi.

Cái này không phải một loại ngược đãi.

Mà đôi khi Hùng Đình Sơn và Tứ ca cũng nhau đến cung Thái Hậu dùng bữa, thấy Hùng Đình Sơn vâng vâng dạ dạ ngồi một chỗ, Thái Hậu sẽ mệnh hoạn quan lấy mây tre đi quất hắn, thân là hoàng tử, dáng ngồi làm sao có thể nhút nhát như vậy?

Tỷ như một lần nghe hạ nhân bố trí, tự giác đã chịu ủy khuất, ở núi giả trốn tránh khóc, bị Thái Hậu trông thấy, sau khi hỏi han nguyên nhân, Thái Hậu lại để thái giám ném Hùng Đình Sơn vào hồ nước băng.

-Khóc, khóc, khóc, chỉ biết khóc, ngươi là hoàng tử, trên người của ngươi chảy chính là huyết mạch Hỏa Phượng, lại để đám hạ nhân khi dễ, ngươi không phải thích khóc sao, cho ngươi khóc tận tình trong ao này!

Ngày hôm sau, Ngũ Hoàng tử đánh mấy cung nữ và thái giám dám nói xấu hắn và mẫu phi hắn, ném vào trong ao.

Kết quả việc này truyền đi ra ngoài, bị ngoại thần dèm phá nói, nói Ngũ điện hạ làm nhục hạ nhân, không xứng làm hoàng tử.

Sở Hoàng vốn không thích đứa con trai này, bởi vậy trọng phạt hắn, đồng thời cắt giảm nửa năm chi phí đối với mẫu phi hắn không biết dạy con.

Sau đó, Ngũ điện hạ lại bị Thái Hậu sai người gọi qua, cột vào đại thụ trong Ngọc Tâm cung đánh cho hơn mười roi.

-Ngu xuẩn, động thủ thu thập mấy hạ nhân lại biến thành cục diện này, còn liên lụy đến mẫu phi của ngươi, trong đầu ngươi chỉ là bã đậu sao!

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!