Thời gian rất lâu tới nay, Ngũ hoàng tử ở trong Hoàng cung kỳ thực là một người thuần khiết.
Trong cung có đồn đãi, ngay lúc đó Hoàng Quý phi cũng là Thái Hậu hiện tại, không thích vị Ngũ hoàng tử xuất thân ti tiện này, thường thường tìm cách giáo huấn, hành hạ thể xác hắn.
Nhưng chỉ có bản thân Ngũ hoàng tử rõ rãng, lúc ấy có một vị trưởng bối nguyện ý giáo huấn hắn, nguyện ý dạy hắn, thậm chí. . . Nguyện ý đánh hắn, đây là điều khó có được cỡ nào.
Sau này, Sở Hoàng trực tiếp tống khứ vị tử nhìn nhiều thấy ghét này đến Ngô Đồng quận, khi đó người Người Tang tại Ngô Đồng quận thường xuyên phản loạn, động một chút sẽ tấn công quận thành, vứt Ngũ hoàng tử tới đây cũng chính là muốn cho hắn tự sinh tự diệt.
Cái gọi là “Hổ đói không ăn thịt con” đối với Hoàng thất này thật không có ý nghĩa, bởi bài trừ một ít tình huống đặc thù, nhi tử Hoàng Đế đều không phải số ít.
Bất luận cái gì đều lấy thứ ít làm vật quý, cho nên nhi tử nhiều, cũng không đáng giá tiền.
Mà sau khi đi Ngô Đồng quận, mỗi năm Ngũ hoàng tử đều sai ngươi tỉ mỉ chuẩn bị đặc sản của Ngô Đồng quận tiến cống kinh đô, phân ra hai phần, một phần đưa cho mẫu phi hắn, còn một phần đưa cho Thái Hậu.
Sau này mẫu phi hắn qua đời, Ngũ hoàng tử chờ lệnh về kinh đô lo việc tang mà, nhưng lại Sở Hoàng lấy lý do cần bảo vệ cục diện tại Ngô Đồng quận, tước đoạt không cho Ngũ hoàng tử trở về kinh lo việc tang ma giữ đạo hiếu.
Cuối cùng, ngay lúc đó vẫn phải nhờ Thái Hậu lấy lý do, để Tứ hoàng tử thay Ngũ hoàng tử xử lý và lo việc tang ma.
Đầu tháng trước, Ngũ Hoàng tử Hùng Đình Sơn đại biểu Ngô Đồng quận, mời Nhiếp Chính Vương lên ngôi làm Thiên tử, kế thừa vị trí Hoàng Đế.
Cử động lần này đại biểu Ngô Đồng quận và các thế lực lớn tại Ngô Đồng quận thừa nhận và duy trì sự chính thống của Nhiếp Chính Vương.
Trong triều đình Sở Quốc, có người cho rằng Ngũ điện hạ thấy hiện tại Nhiếp Chính Vương đã hình thành đại thế cho nên không muốn lấy trứng chọi đá, lựa chọn khuất phục.
Cũng có người cho rằng, Ngũ Hoàng tử dù sao cũng là con cháu Hoàng thất, không muốn Sở Quốc tiếp tục hao tổn nữa, lựa chọn đi theo Nhiếp Chính Vương.
Kỳ thực hai ý trên đều đúng, hơn nữa còn có một cái, Hùng Đình Sơn không nói với người khác, đó chính là hắn còn nợ Thái Hậu.
-Đánh bất động, đánh bất động.
Thái Hậu vẫy vẫy tay cười, tiếp tục nói:
-Các ngươi đều trưởng thành, cũng đều cưới vợ sinh cơn, ai gia muốn đánh, gần nhất cũng không đánh nổi, thứ hai, đám hạ nhân cũng không dám ra tay đối với các ngươi.
-Thái Hậu, Ngũ tử nhớ roi vọt của ngài.
-Đồ đê tiện, đồ đê tiện, nhìn ngươi một cái, nhìn thê tử ngươi ngay đây còn nói cái này, để thê tử ngươi còn tưởng rằng ai giao thường hà khắc với ngươi khi còn nhỏ.
Ngô Đình Đình nghe vậy, buông thức ăn trong tay, mở miệng nói:
-Thái Hậu nương nương, ta làm sao dám nghĩ như vậy, hắn ở nhà vẫn luôn nhắc đến ân tình của Thái Hậu nương nương đối với hắn, còn nói với tụi nhỏ, nói chúng có một vị nãi nãi tại kinh đô.
Thái Hậu đem ánh mắt dừng trên người Ngô Đình Đình, nữ tử xuất thân từ Người Tang này, so với Hoàng cung rất quy củ không hợp nhau, trên người nàng toát ra một cỗ dã tính khó thuần.
Nghe nói, khi Ngũ Hoàng tử mới tới Ngô Đồng quận, nếu không phải tình cờ gặp gỡ vị nữ tử này, hắn khả năng đã sớm chết.
-Ngươi gọi là Đình Đình.
-Phải, đây là tên của ta.
Đám thái giám và cung nữ bên cạnh đều cúi đầu, không dám lộ ra biểu tình nào khác.
Hùng Đình Sơn liếm liếm môi, thê tử hắn chính là vậy, không thích nói quy củ.
-Nhìn bộ dáng rất dễ sinh con đây.
-Phải, mẹ ta cũng nói với ta như vậy.
Thái Hậu duỗi tay chỉ chỉ nàng, nói:
-Khi ngươi chọn nữ nhân cho Bệ Hạ, ngươi cần cố ý lựa chọn, phải tuyển người như ngươi, để mấy tôn tử đều chắc nịch, khỏe mạnh.
Nhận nữ tử Ngô Giang bộ lạc vào cung vốn là cách Nhiếp Chính Vương và Ngũ hoàng tử đạt thành hiệp nghị.
Ngô Đình Đình duỗi tay vỗ vỗ ngực, rất dũng cảm nói:
-Thái Hậu yên tâm, mọi chuyện cứ để ta lo, ta khẳng định chọn giúp Nhiếp Chính Vương Bệ Hạ một nữ nhân hông chắc nịch.
-Đúng đúng đúng, cứ như vậy tuyển, cứ như vậy tuyển.
Quý tộc người Sở có gu thẩm mỹ đối với nữ tử thiên hướng về nhu mỹ, tốt nhất là loại nữ nhân dáng người nhỏ xinh, vòng eo tinh tế.
-Mấy hài tử nhà ngươi đâu, tại sao không mang chúng vào cung để ai gia nhìn xem?
Thái Hậu hỏi.
Ngô Đình Đình trả lời nói:
-Thái Hậu, vốn dĩ mấy đứa bọn chúng đều ồn ào muốn vào cung thăm vị nãi nãi cha bọn chúng nói, nhưng nhà ta nói bọn chúng không hiểu quy củ, quấy nhiễu đến Thái Hậu ngài, cho nên không mang theo tiến cung.
Hùng Đình Sơn đỡ trán.
Ngươi có một vị phu nhân không hiểu quy củ đã đủ, lại thêm mấy đứa hài tử kia nữa, Ngọc Tâm cung này thật sự hoàn toàn không đỡ được rồi.
Thái Hậu lại trừng mắt nhìn, liếc Hùng Đình Sơn, nói:
- Ta đã già rồi, sợ nhất là cô quạnh, lần này tiến cung cần làm nơi này náo nhiệt.
Hùng Đình Sơn cười nói:
-Đây là tự nhiên, Ngũ tử cũng muốn dẫn bọn chúng tới, để Thái Hậu hỗ trợ dạy dỗ.
-Đừng đừng đừng.
Thái Hậu vội xua tay, sau đó lại dùng tay khác che ngực, nói:
-Ai gia đã dạy ra một khuê nữ tốt như vậy, không dám dạy con cháu nữa.
Công chúa Đại Sở Hùng Lệ Tinh trên đại hôn với Khuất thị, chủ động nhào vào ngực của Bình Dã Bá, càng hành động nhập Yến.
Cử động lần này khiến trên dưới Sở Quốc ồ lên một mảnh.
Người Sở cảm thấy, đây là nhục nhã!
Đương nhiên, người chịu nhục lớn nhất vẫn là Khuất thị!
Tuy nói sau đó Hoàng thất lập tức gả một vị công chúa khác cho một người con cháu Khuất thị, Khuất thị cũng lập tức tuyên thệ muốn tiếp tục duy trì Nhiếp Chính Vương, cả hai cùng nhau tuyên bố dấu hiệu tiếp tục muốn hợp tác, nhưng ai đấy đều hiểu rõ, lần này Khuất thị thật sự quá mất mặt rồi.
Ngô Đình Đình nghe được lời này, lại nói thẳng:
-Thái Hậu, lời này không đúng.
-Không đúng?
Thái Hậu hơi khó hiểu.
-Ta cảm thấy công chúa nàng làm rất đúng, thử nghĩ một chút, một người nam nhân, hắn dám mạo hiểm chạy đến địch quốc, trước mặt trọng binh mang nàng đi. Thâm tình này, tâm ý này, trên thế gian này có mấy nữ tử không thể động tâm?
Thái Hậu nhất thời nghẹn lời, bởi nàng phát hiện, bản thân tựa hồ khó giao lưu với vị nữ tử xuất thân từ Người Tang này.
Ngô Đình Đình nhìn trượng phu ngồi bên cạnh, tiếp tục nói:
-Lúc trước cha ta muốn ta cướp thiếu tộc trưởng bộ tộc khác, chính hắn mang theo hai thủ hạ xâm nhập vào bộ tộc ta, yêu cầu cha ta gả ta cho hắn.
Hùng Đình Sơn tiếp tục đỡ trán.
Thấy ánh mắt của Thái Hậu tiếp tục lại dời về phía này, Hùng Đình Sơn chỉ có thể nói:
-Cái này do thời niên thiếu khinh cuồng, niên thiếu khinh cuồng.
Cái này không phải thời niên thiếu cuồng vọng sao, nhưng dù sao tuổi trẻ, thật tốt!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long