Ngô Đình Đình tiếp tục nói:
-Lúc ấy hắn bị cha sai người trói lại, hắn lại còn hô to tên của ta, làm ta không thể gả cho người khác, lúc ấy người toàn tộc đều bị kinh động. Cuối cùng ta phải khóc lóc cầu xin cha ta, cha ta mới tha hắn, thả hắn trở về.
Thái Hậu gật gật đầu, hỏi:
-Sau đó thì sao?
-Sau đó ta lại thu thập hành lý, trốn khỏi bộ tộc, đi tìm hắn, ta đã có tiếng tại bộ tộc và các bộ tộc xung quanh khác, trừ bỏ hắn, ta còn có thể gả cho ai?
Ngô Đình Đình nói đến đây, nhấn giọng nói:
-Cho nên sau này ta gả cho hắn, ta liều mạng sinh con cho hắn, trả thù hắn!
-Ha ha.
Thái Hậu thật sự bị chọc cười.
-Tốt, hóa ra tẩu tử và Ngũ ca ở nơi này.
Nhiếp Chính Vương từ bên ngoài đi tới.
Một đám hoạn quan và cung nữ đều đồng loạt quỳ xuống:
-Tham kiến Nhiếp Chính Vương Bệ Hạ.
-Thần, tham kiến Bệ Hạ.
-Nhi thần thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu phúc khang.
Thái Hậu liếc nhìn nhi tử này một mắt, nói:
-Nàng dâu, đi theo ai gia vào hoa viên một chút, nơi này để đám nam nhân nói chuyện với nhau đi.
-Vâng, Thái Hậu.
Rất nhanh, thính đường chỉ còn lại Nhiếp Chính Vương và Ngũ điện hạ, cung nhóm nữ hoạn quan đều rất tự giác đi ra ngoài chờ.
Nhiếp Chính Vương nhìn Ngũ điện hạ, nói:
-Cho nên, Lệ Tinh học Ngũ ca nàng, đúng không?
Hùng Đình Sơn trước mặt Thái Hậu vâng vâng dạ dạ, còn trước mặt vị ca ca này thì không cần câu thúc nữa, nghe vậy, chỉ cười cười, nói:
-Nhưng lỗi này không phải của ta, ta nghe nói lúc trước Tứ ca ngươi đi cùng tên kia, lúc hai người chúng ta tỷ võ bên kia, hắn không phải cũng đứng bên cạnh nhìn sao?
-Ai.
Nhiếp Chính Vương thở dài, nói:
-Ai biết được.
-Tứ ca thật sự không hề phát hiện?
Nhiếp Chính Vương lắc đầu, lại gật gật đầu, nói:
-Trẫm cảm thấy hắn không giống như Tô Triết Minh, nhưng nghĩ đến, hẳn là một vị văn nhân Càn Quốc tài hoa nào đó, nhưng không ngờ hắn chính là Trịnh Phàm.
Nhiếp Chính Vương nói đến đây, thở dài:
-Nếu sớm biết đây là Trịnh Phàm, trẫm. . .
-Tứ ca định thế nào?
-Trực tiếp bỏ hôn sự với Khuất thị, nếu hắn thích Lệ Tinh và Lệ Tinh cũng thích hắn, vậy ta tác thành cho bọn họ vậy.
-Nếu Lệ Tinh muội muội nghe được lời này, ha ha…
-Khuất thị bên kia, trẫm đã trấn an, sẽ không nháo ra đại sự gì, ngươi đã khiến Ngô Đồng quận quy phụ, Đại Sở này xem như đã hoàn toàn nằm trong tay trẫm. Cho nên Khuất thị không dám nháo sự, cũng không dám ý kiến gì.
Hùng Đình Sơn nói:
-Khuất thị tự nhiên không cần để ý, Khuất Thiên Nam đã mất, địa vị Khuất thị kỳ thực đã xuống dốc, Tứ ca, hiện giờ chúng ta phải làm, vẫn là thu chỉnh Cấm quân Hoàng tộc, không thể để như trước đây luôn bị người Yến đè đánh.
-Trẫm cũng hiểu, nhưng cần từng bước từng bước, trị đại quốc như nấu lươn, nhanh không được, một khối Cấm quân này, trẫm quyết định giao nó cho ngươi, trước biên luyện, những phương diện còn lại để trẫm nghĩ cách.
-Đệ đệ định sẽ không làm Tứ ca thất vọng.
-Nga, đúng rồi, Niên Nghiêu đã trở lại, lúc trước ta thấy hắn tại nam thư phòng, hiện tại hẳn đứng bên ngoài chờ. Người đầu, mau gọi Niên Nghiêu tướng quân tới.
-Vâng, Bệ Hạ.
Rất nhanh, Niên Nghiêu đi đến.
-Nô tài thỉnh an Bệ Hạ, thỉnh an Ngũ gia.
Dựa theo quy củ, người trong nhà mới kêu nô tài, người ngoài mới xưng thần.
Tuy rằng Niên Nghiêu bên ngoài là đại tướng quân, nhưng trước mặt Nhiếp Chính Vương, hắn phải xưng nô tài, bởi hắn xuất thân từ gia nô.
Đương nhiên xưng nô tài không phải đơn thuần một cách xưng, trên thực tế, rất nhiều người nghĩ một câu “Nô tài” rất thấp kém.
Nhiếp Chính Vương chỉ Niên Nghiêu quỳ gối trên mặt đất, nói với Hùng Đình Sơn:
-Ngũ đệ, ngươi biết tên này đưa trẫm tấu thư viết cái gì không? Trong tấu thư, tên nô tài này dám kiến nghị trẫm để Thanh Loan quân Khuất thị thay quân đến Trấn Nam quan. Còn nói cái gì, Khuất thị tất nhiên sẽ đem hết toàn lực, bảo đảm Trấn Nam quan không mất.
Hùng Đình Sơn sờ sờ đầu, cười ha ha lên:
-Ha ha ha, ngươi tên nô tài này, lá gan cũng quá lớn đi, thế nào, để Khuất thị đi Trấn Nam quan để cùng người bên kia đoàn tụ sao?
-Nô tài không dám.
Niên Nghiêu ủy khuất nói.
-A, còn nữa Niên Nghiêu ngươi thật to gan, tấu thư này của ngươi thật rắp tâm, ngươi cũng biết, nếu trẫm thật sự làm vậy, Khuất thị kia chịu đại nhục này, không muốn phản cũng phản!
-Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết!
-Ai ai ai, đừng nóng vội dập đầu, Niên Nghiêu, ta hỏi ngươi, cảm giác đánh cờ với vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia, thế nào?
Vẻ mặt Niên Nghiêu lập tức như đưa đám, nói:
-Chính là hù chết nô tài.
-Hừ.
Nhiếp Chính Vương hừ lạnh một tiếng.
Hùng Đình Sơn hoà giải nói:
-Được rồi, được rồi, cái mặt còn có thể bình tĩnh giả khóc thế này, ngược lại cũng coi như thành thạo.
Nhiếp Chính Vương nhắm mắt lại, cảm khái nói:
-Lệ Tinh chạy theo tên họ Trịnh kia, tự nhiên làm trẫm làm Đại Sở rất bị động, nhưng chung quy không có khả năng dao động đến căn bản, nếu Đại Sở ta không thể bắc tiến qua Trấn Nam quan, vẫn sẽ bị Tĩnh Nam quân trên Tấn địa đè nặng. người Càn bên kia tuy nói nháo sự, nhưng chỉ là tiếng sấm to hạt mưa nhỏ, người Yến đại thế đã thành, hiện tại kỳ thật phải xem bản thân người Yến còn có thể hổ báo bao lâu!
Hùng Đình Sơn cười nói:
-Tứ ca yên tâm, từ xưa đến nay đều không có kẻ nào mãi cường thế, 800 năm trước Đại Hạ như mặt trời mọc hướng đông, kết quả cuối cùng không phải cũng vong sao, ta nhìn Yến Quốc hắn đã thành đại thế, nhưng hư hỏa phải chiếm bốn năm phần, xem bọn họ có thể chịu được bao lâu.
-Nhưng chung quy trong lòng không dễ chịu thật sự, trẫm tự nhiên còn mời tên Trịnh Phàm kia uống rượu.
-Ha ha ha, cái này có tính là anh vợ mời em rể uống rượu gặp mặt không?
Nhiếp Chính Vương trừng mắt liếc Hùng Đình Sơn một cái, Hùng Đình Sơn lại không để bụng, tiếp tục cười lớn.
Niên Nghiêu quỳ trên mặt đất, cũng phụ họa cười “Ha ha”.
Nhiếp Chính Vương thấy thế, trực tiếp đá một chân tới.
Niên Nghiêu không dám chịu lực, càng không dám điều động khí huyết trong cơ thể đỡ một chân này, cho nên bị đá lăn lộn trên đất vài vòng, ngay sau đó lại lập tức quỳ trở về tại chỗ.
-Cười cười cười, Niên Nghiêu tướng quân ngươi không phải cùng Trịnh Phàm kia được bầu làm Tứ đại tướng tài trẻ tuổi đương thời sao, tốt, hiện tại Trịnh Phàm hắn đã đến Đại Sở ta tóm công chúa chạy trốn, Niên Nghiêu ngươi, khi nào đến Yến Quốc tóm một công chúa trở về cho trẫm!
Niên Nghiêu nghe vậy, lập tức lộ ra vẻ khổ sở, rất ủy khuất nói:
-Bệ Hạ, Bệ Hạ, nô tài, không làm được.
Nhiếp Chính Vương nghe vậy, lại đá một chân tới.
Niên Nghiêu tướng quân lại ngã vài vòng, sau khi quỳ sát trở về, tiếp tục nói:
-Bệ Hạ, nô tài, nô tài thật sự không làm được.
-Thật không có tiền đồ.
Nhiếp Chính Vương mắng.
Niên Nghiêu rất ủy khuất, nói:
-Bệ Hạ, nô tài cũng muốn bắt về, nhưng ai bảo vị Yến Hoàng kia toàn sinh ra nhi tử, mà không sinh ra nữ nhi cơ chứ!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long