Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1010: YẾN KINH

- Sơ, thu thập xong rồi sao?

-Đã thu thập và sắp xếp đồ xong rồi, cha.

-Được, ăn cơm đi.

Lão Hà và Hà Sơ cùng vào một quán ăn.

Ngày thường, hai cha con thường ra quán vào sáng sớm, nếu bận rộn, một trong hai sẽ về nhà nấu cơm trước, chờ một người khác thu dọn đồ đạc, trở về ăn.

Nếu quá bận việc, vậy không quay về nấu cơm, làm tốt công việc, sau khi hết giờ, lại tìm một quán ăn dùng bữa.

Ăn bên ngoài tự nhiên rất đắt đỏ, nhưng nếu thu nhập cao hơn một chút, mà lúc ấy rất vội, hai cha con này cũng không ngại đi cửa hàng “Xa xỉ” một phen.

Cũng may đều là hàng xóm láng giềng, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, không quan tâm cửa hàng đó có thu mua thịt heo hay không, ngay cả vị chủ cửa hàng kia bán canh thịt dê hay thịt bò, ngày thường bản thân nhà ngươi không phải cũng ăn thịt heo nhà ta sao, dù sao thấy ta cũng phải làm suất đồ ăn trông “Xinh đẹp” một chút.

Hơn nữa hai cha con Hà gia buôn bán trung thực, người nhìn trông cũng phúc hậu, cho nên khi bọn họ đến tiệm ặn, gọi hai bát canh nhỏ và bánh bột ngô, ông chủ thường thường khuyến mãi luôn thành bát to.

Hai cha con lão Hà cũng không khách khí, dù sao lần sau đưa thịt tới sẽ giảm giá cho người ta, không phải sao!

Hà Sơ lấy đũa cho cha, hai cha con bắt đầu ăn.

Ăn bánh bột ngô ăn canh, trên người bắt đầu nóng hầm hậm, vừa ăn vừa thổi.

Hai cha còn Hà Sơ rời khỏi cửa hàng, không trở về, buổi chiều không cần thiết bán hàng.

Cho nên thời gian buổi chiều của hai cha con Hà Sơ cơ bản rất nhàn nhã.

Người ta nhàn nhã, dù sao cũng phải cân nhắc cái chuyện gì, tìm cái tiêu khiển.

Thú tiêu khiển có rất nhiều, tỷ như nuôi chim khoe chim, đánh cờ vân vân.

Đương nhiên nếu đại chúng một chút, có thể đến quán trà uống trà nghe chuyện xưa đi.

Hai cha con Hà Sơ này từ khi vào kinh tới nay, thật ra có thói quen sau giờ trưa đi quán trà nghe kể chuyện xưa.

Trước kia, hai cha con không thích việc này, nhưng không thích không được, bởi bây giờ bọn họ cũng là “Hoàng thân quốc thích”, cần biết ít thông tin chính trị gì đó.

Làm hoàng thân quốc thích tự nhiên rất uy phong, nhưng hai cha con lão Hà không dám ngông cuồng, dù sao cũng phải hơi “Tự giác”, ít nhất, không thể làm kiểu bắt nạn dân thường được.

Đương nhiên hoàng thân là hoàng thân, quốc thích là quốc thích, nhưng đi cũng không phải là đệ nhất trà lâu của kinh thành, mà ngồi trong Vĩnh An trà lâu cùng phố, mà ngồi cũng không phải ngồi hàng VIP văn nhã trên lầu hai, mà ngồi tại một cái bàn gần cửa vào.

Vì sao ngồi dựa cạnh cửa?

Thứ nhất cạnh cửa người đến người đi, người có uy tín danh dự đều ngồi lầu hai hoặc ngồi bên trong đi, phần còn lại cọ cửa ngồi đều là người lam lũ vất vả, bản thân trên người hãn xú hôi hôi, cho nên sẽ không để ý trên người hai cha con lão Hà có mùi tanh tanh của thịt heo.

Thứ hai, nghe nói vị Thư tiên sinh kia thường úp úp mở mở, khi đồ đệ cầm giỏ đi xuống xin tiền, cũng sợ đằng cửa vào này đông người, cho nên phân nửa sẽ không đi về phía này, cũng miễn một phần tiền thưởng.

Thư tiên sinh đang bắt đầu buổi kể chuyện ngày hôm nay.

-Chư vị khách quan, hôm nay ta muốn kể chính là chuyện Bình Dã Bá độc thân nhập Sở, công chúa Đại Sở lấy thân báo đáp.

-Hảo!!!!!!

-Hảo!!!!!!

Chuyện xưa này kỳ thực hôm qua đã kể rồi, kỳ thực sớm nhất chính là bày tám ngày trước, vị tiên sinh của Nhất phẩm lâu tại Yến Kinh đã bắt đầu kể.

Nhưng sau khi người ta kể, phải đến hai ngày sau, tiểu trà lâu khác mới nghe ngóng được thông tin, sau khi nghe được tin, còn phải mới vị tiên sinh kể chuyện nhà mình đổi quần áo đến chỗ người ta uống trà, nghe chuyện xưa này.

Sau khi nghe xong, còn phải tự cân nhắc, chuyện giống nhau tự nhiên không thể nói giống như đúc, dù sao cũng phải đổi một phương thức tự thuật khác, tính toán cũng cần một hai ngày cân nhắc.

Cái gọi là tam sao thất bản, trải qua miệng người này người nọ tự nhiên càng thêm ly kỳ, huyền bí.

Từ lúc bắt đầu Nhất Phẩm Lâu kể về ngày đại hôn Bình Dã Bá mang theo công chúa phá vây.

Chờ xoay xoay mấy vòng, vị tiên sinh kể chuyện cảu Vĩnh An trà lâu đã kể đến chuyện thành Bình Dã Bá lẻ loi một mình đại chiến ba ngày ba đêm với vị Tạo Kiếm Sư Sở Quốc kia.

Sau đó, dưới mười vạn đại quân Sở Quốc vây quanh, Bình Dã Bá ôm công chúa lướt phiêu phiêu đi.

Kể chuyện phải dựa vào đối tượng nghe chuyện, đến Nhất Phẩm Lâu uống trà đều là quan to hiển quý, người ta tự nhiên biết nhiều thông tin, nếu ngươi nói thái quá hoặc lung tung rối loạn vô cùng kì diệu, đây chẳng khác gì mua đá đập chân.

Mà Vĩnh An trà lâu loại trà lâu phố phường này, chủ yếu kể chuyện cho dân buôn bán, phải cho một ít mơ hồ vào chuyện xưa, mới thu hút được đông đảo khách nhân được.

Còn kết quả, Bình Dã Bá rốt cuộc có mang công chúa Đại Sở về không?

Được!

Nhất định phải mang về được!

-Cha, vị Bình Dã Bá này, hình như là người của em rể?

-Ừm.

Lão Hà đầu đè thấp âm thanh, ý bảo Hà Sơ không cần lộ ra, Hà Sơ cũng gật đầu, ngay sau đó, khẩn trương hề hề nhìn bốn phía chung quanh, giống như Ngân Giáp vệ đang bí mật do thám gần đây.

Đố với hai cha con Hà Sơ, chuyện về con rể nhà hắn phần lớn đều nghe được từ trong quán trà này, mà quán trà này thích kể chuyện về Bình Dã Bá nhất, cho nên hai cha con Hà Sơ cũng biết Bình Dã Bá đầu tiên khởi nghiệp dựa vào vị con rể nhà hắn đề bạt lên.

Cho nên, đây là người trong nhà!

Mà trước mắt, chiến tích Bình Dã Bá nhập Sở cướp công chúa Đại Sở đã truyền khắp đầu đường đến cuối ngõ Yến Kinh, ngay cả khi bọn nhỏ đùa giỡn, một ít nam hài tử cũng sẽ rút ra mộc kiếm mộc đao hô to:

-Ta chính là Bình Dã Bá!

Sau đó, tự ôm lấy con bé hàng xóm, giả vẻ giống công chúa, hô:

-Công chúa điện hạ, cùng ta trở về nhà thành thân đi!

Sau đó, cha nữ hài kia nhanh chóng cầm gậy ra duổi vụt chạy.

Mà bên này, khi hai cha con lão Hà đang nghe kể Bình Dã Bá và Tạo Kiếm Sư Sở Quốc đại chiến quyết liệt.

Đột nhiên, một đám giáp sĩ bỗng nhiên vọt lại đây.

Trong đó dẫn đầu chính là một tên thái giám, đây không phải Trương công công thì ai.

Trương công công liếc mắt một cái nhìn thấy hai cha con lão Hà ngồi kia, lập tức hét to:

-Bắt hai người bọn họ, mau mau đi.

Hai cha con lão Hà vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang phát sinh, đã bị một đám giáp sĩ lao tới mạnh mẽ khiêng đi.

. . .

-Ngươi nói tên Trịnh Phàm này, cũng thật biết làm chuyện ầm ĩ, nguyên bản trẫm tưởng rằng hắn có thể ở Tuyết Hải Quan nghỉ tạm một thời gian, ai biết được hắn bỗng nhiên chạy tới Sở Quốc, còn bắt công chúa người ta trở về.

Yến Hoàng cười cười, nhìn Triệu Cửu Lang lại nói:

-Ngươi nhìn xem đi, đây là tấu thư của Vô Kính, chuyện này xem như đã xác định.

Triệu Cửu Lang từ trong tay Ngụy Trung Hà tiếp nhận tấu thư, nhìn kỹ một lần.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!