Kỳ thật, các loại lời đồn đã sớm vào kinh, thậm chí còn có một ít con đường thông tin quan phủ địa phương cũng truyền tin tức tới đây.
Cho nên Bình Dã Bá nhập Sở chuyện thật, việc mang công chúa về cũng là chuyện thật.
Nhưng Tĩnh Nam Hầu cố tình như trước đây, mặc kệ chuyện gì, hắn đều không nhanh không chậm, tựa hồ cố ý phải đợi gió thổi khắp dân gian, tấu thư này mới không nhanh không chậm tiến vào.
Trong tấu thư này, trọng điểm vẫn là chuyện Sở Quốc tạm thời ngừng chiến, còn chuyện mang công chúa về chỉ là phần cuối cùng được bổ sung.
Cũng bởi vậy, cái này cũng khiến cho triều đình bên này đối mặt một đợt lại một đợt đồn đãi, trong lòng thật sự không yên lòng.
Công chúa kia có phải thật hay không? Chuyện này rốt cuộc có bại lộ không?
Bất luận quyết sách gì từ triều đình đều cần xác thực mới được, nếu không sẽ biến thành trò cười, cho nên triều đình vẫn không lên tiếng đối với chuyện này.
Hiện tại, rốt cuộc tin tức xác thực đã đến.
-Hô. . . Trong tấu thư của Tĩnh Nam Hầu nói, vị công chúa Sở Quốc kia chủ động đi theo Bình Dã Bá, Bệ Hạ, tha lão thần càn rỡ một chút, lão thần thật sự muốn cười, cười to thật thoải mái!
Triệu Cửu Lang nói thế này, hắn cũng làm như vậy.
Sau đó buông tấu thư ra, đầu tiên chỉ tay đặt vào ngực, một cái tay khác vuốt vuốt chòm râu, rất nghiêm túc:
-Ha ha ha, ha ha ha, ha ha, ha ha, ha ha ha!
Yến Hoàng ngồi trên thủ tọa chỉ cảm thấy một trận bực mình, mà Ngụy Trung Hà thân là Luyện Khí sĩ, cũng bởi tiếng cười của vị tể tướng đại nhân này, cảm khái trong cơ thể như xóa khí đi.
Rốt cuộc, vị tể phụ đại nhân cười xong, hít sâu một hơi, nói:
-Bệ Hạ thứ tội, nếu thần không cười, thật sự nghẹn đến mức khó chịu!
-Không sao, không sao.
Yến Hoàng cũng thở dài, nói:
-Lúc trước Bộ Lễ không phải cũng nghĩ ra mấy cái phong hào cho công chúa sao, hiện tại trẫm đều không hài lòng.
-Phải, xác thực lỗi thời.
Triệu Cửu Lang phụ họa nói.
Lúc trước người ta tưởng Trịnh bá gia cướp công chúa người ta về, cho nên loại phong hào “Quy Thuận Chính Nghĩa” “Chính Thanh” vân vân này thế nào cũng được, nhưng hiện tại Tĩnh Nam Hầu nói người ta chủ động muốn đi theo nhập Yến, cô nương người ta làm vậy, triều đình Yến Quốc tự nhiên không thể keo kiệt bủn xỉn trên phương diện phong hào còn muốn chiếm tiện nghi của người ta.
-Bộ Lễ, chuẩn bị một bộ nghi trình công chúa, Hộ bộ, lấy ra khoản tiền tu sửa phủ công chúa, cấp cho Tuyết Hải Quan.
Công chúa tự nhiên ở Bình Dã Bá phủ, khoản tiền công chúa phủ này kỳ thực chính là tiền thưởng của Hoàng Đế tặng cho Bình Dã Bá.
-Vậy. . . Bình Dã Bá?
Triệu Cửu Lang thật cẩn thận hỏi.
Theo lý thuyết, Bình Dã Bá hẳn có phong thưởng, nhưng hắn đã là Bá tước, nếu thăng tiếp, phải đến Hầu tước, tuổi trẻ như vậy lại thăng tiến nhanh đến vậy, có thích hợp hay không?
Lần trước phong Bình Dã Bá, kỳ thật đã xem như kịch ngạch rồi.
Tuy nói Tĩnh Nam Hầu và Trấn Bắc Hầu đều từng phong Vương qua, nhưng trên thực tế, tước vị của Đại Yến vẫn lấy “Hầu” là đỉnh.
Cũng may Yến Hoàng tựa hồ đã suy xét qua, nói:
-Ban phong Trịnh Phàm vì Thành Quốc Đại tướng quân.
Tước vị không thể đề ra, vậy nâng cấp khu vực quản lý của ngươi lên, trước kia là Tổng binh Tuyết Hải Quan, hiện tại là Thành Quốc Đại tướng quân.
Nhưng trên thực tế, ngươi quản vẫn là một miếng đất Tuyết Hải Quan kia, bởi Thành Quốc, Thành Quốc đã chết sớm.
Tuy nói Dĩnh đô vẫn còn một tòa Thành thân vương phủ, nhưng người ta đã tuân theo cu quỷ sinh hoạt.
Binh mã Tam Tấn đều nằm trong lòng bàn tay của Tĩnh Nam Hầu, cái gọi là Thành Quốc tướng quân, kỳ thật giống như một cái chức suông, bỏ thêm tương đương không thêm, cũng vì sau nafykhi Trịnh bá gia tham dự báo danh, giọng điệu và ngữ khí có thể cao hơn một chút.
Yến Hoàng tựa hồ cũng cảm thấy làm vậy cũng không thích hợp lắm, nói:
-Ngự tứ một bộ kim giáp trụ. . . Lần trước trong danh mục sứ giả Man tộc đưa tới không phải có một thanh Man đao sao, nghe nói nó được rèn từ tinh thiết quý, ban cho Trịnh Phàm là ổn thỏa nhất.
-Vâng, Bệ Hạ.
Triệu Cửu Lang gật gật đầu, hẳn đã đủ rồi.
Rốt cuộc đoạt công chúa xác thực làm bọn họ rất cao hứng, trên dưới triều đình Đại Yến đều cảm thấy vô cùng thư thái vui sướng, nhưng rốt cuộc không phải công thành đoạt đất, tự nhiên không thể ban phát quá nhiều.
-Còn nữa, hạ chỉ để Điền Vô Kính toàn quyền phụ trách lễ nghi và đồ cưới đối với Sở Quốc, đừng để người Sở cảm thấy Đại Yến ta chỉ là phường dã man, Đại Yến cũng biết giảng lễ nghĩa. Công chúa người ta theo nam nhân Đại Yến ta về nhà, chúng ta làm trưởng bối tự nhiên không thể nhìn qua cho xong. Để Vô Kính hạ sính cho Sở Quốc!
-Vâng Bệ Hạ.
Lúc này, Yến Hoàng tựa hồ nhớ tới cái gì, nói với Ngụy Trung Hà:
-Gọi Lục hoàng tử.
-Vâng, Bệ Hạ.
Ngụy Trung Hà rời khỏi Ngự Thư phòng, ít lúc sau hắn lại đã trở lại, hồi bẩm nói:
-Bệ Hạ, lúc trước sau khi đưa tấu thư của Tĩnh Nam Hầu lên, Lục điện hạ đã sớm cầm tấu thư trở về phủ.
Bởi tấu thư Tĩnh Nam Hầu đưa tới không phải chuyên môn giải thích thuyết minh về việc “Bắt cướp công chúa trở về”, mà về chiến sự giữa Sở Quốc, cho nên loại tấu thư này, sau khi tiến vào nội các, một phần sẽ phân phát cho Ngự Thư phòng, một phần sẽ phát Đông Cung, lục bộ còn lại cũng được phát một phần, tự nhiên một phần đã rơi vào Hộ bộ bên kia tất nhiên đã rơi vào tay Cơ Thành Quyết.
-Tên hỗn trướng này.
Yến Hoàng mắng một câu.
Ai ngờ, đúng lúc này, bên ngoài có một tên hoạn quan vội vã mà chạy tới, lúc này Ngụy Trung Hà đang đứng ngoài cửa Ngự Thư phòng, lập tức lắc người đi ra ngoài dò hỏi tình huống.
Ngay sau đó, khi Yến Hoàng chuẩn bị mở ra bổn tấu chương tiếp theo, Ngụy Trung Hà bỗng nhiên lảo đảo tiến vào, nói:
-Bệ Hạ, không được rồi. . .
. . .
Chuyện trải qua thế này.
Năm đó làm “Ân chủ” của Bình Dã Bá, lúc này là “Người đầu tư”, sau đó lại là “Đồng bọn hợp tác”, lúc sau lại là đồng minh, hiện tại là hảo huynh đệ.
Khi Cơ Thành Quyết thu được tấu thư của Tĩnh Nam Hầu chuyển qua Hộ bộ, hắn không chịu được lập tức rời cung về nhà!
Tuy nói lúc trước tại các quán trà lâu trong Yến Kinh đã đồn thổi chuyện xưa Bình Dã Bá nhập Sở đoạt công chúa Sở Quốc, nhưng rốt cuộc ai thật ai giả, vài phần là thật vài phần là giả, chẳng ai rõ ràng, bao gổm cả Cơ Thành Quyết.
Bởi hắn vẫn chưa nhận được thông tin Trịnh Phàm gửi tới, hẳn hiện tại Trịnh Phàm vừa trở về, bận quá, cho nên bất chấp cấp Cơ Thành Quyết viết thư, không, hẳn trong quá trình truyền thư xảy ra vấn đề, cho nên vẫn chưa đưa tới đây.
Hắn đoạt công chúa Sở Quốc, chuyện lớn như vậy, trước tiên sao không chia sẻ với huynh đệ tốt nhất này đây?
Tất nhiên như thế!
Sau đó nhận được tấu thư của Tĩnh Nam Hầu, sau khi thấy kết quả thật, Cơ Thành Quyết gấp không chờ nổi về đến nhà.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long