Khi trở về, thấy Hà Tư Tư đang ngồi trong viện ăn trái cây.
-Ha ha ha ha, là thật, là thật, Trịnh Phàm tên kia thật sự cướp một công chúa trở về, đây chính là thân muội muội của Nhiếp Chính Vương, cũng chính là thân muội muội của Hoàng Đế Đại Sở, không đúng không đúng, người ta chủ động đi theo Trịnh Phàm, ha ha ha ha.
Cơ Thành Quyết cười như hài tử.
Sau đó, Cơ Thành Quyết duỗi tay nhẹ nhàng vỗ vỗ cái bụng to của Hà Tư Tư, nói:
-Sau này hài tử của tiểu tử Trịnh Phàm kia cũng có huyết mạch Hỏa Phượng, không tồi không tồi, vừa lúc có thể tìm con dâu, con rể.
Cũng không biết có phải bởi em bé nghe được định hôn gấp không chờ nổi hay không, hay bởi Cơ Thành Quyết vỗ nhẹ một cái dẫn tới phản ứng gì.
Tóm lại, kế tiếp, một màn để cả người Cơ Thành Quyết gần như bị dọa nát thần hồn, xảy ra.
Chỉ thấy Hà Tư Tư bỗng nhiên lộ ra vẻ thống khổ, ngay sau đó, dưới váy có máu tươi nhỏ giọt ra.
Cái này!
Cái này!
Cái này!
Sinh non!
. . .
Tại phủ đệ hoàng tử.
Bà mụ và đại phu đã đi vào, tỳ nữ không ngừng qua lại mang đồ vào, mọi người đều rất bận rộn, đều mang theo một cỗ hoảng loạn.
Bởi tiếng kêu Hà Tư Tư trong phòng, đã càng ngày càng yếu.
Không ai có thể ngờ, Vương phi sẽ sinh non, càng không ngờ tình huống sẽ lập tức trở nên nguy cấp như vậy.
Tin tức Vương phi khó sinh, không cần giấu, cũng không cần thiết giấu.
Cơ Thành Quyết hạ lệnh, để Trương công công gọi hai cha con lão Hà tới.
Nữ nhi sinh con chính là ngàn cân treo sợi tóc, hiện tại xem ra rất có thể ảnh hưởng đến mạng nàng.
Tại một khắc này, thân là một người nam nhân, tâm thái Cơ Thành Quyết đã xảy ra một ít biến hóa.
Hoặc nói hắn chung quy không máu lạnh và lãnh khốc như cha hắn.
Hắn cảm thấy, vào lúc này nên để hai cha con lão Hà tới đây.
Ctgq không muốn dùng biện pháp này khích lệ, ngay cả hắn làm trượng phu ở đây còn không biết làm gì kích lệ, chứ đứng nói người khác.
Hắn chỉ nghĩ, nếu thật sự tới tình huống xấu nhất, không đến mức để nàng tiếc nuối cái gì.
Không thể trách Cơ lão lục nghĩ đến hướng này, cũng không thể trách móc nặng nề hắn tự nhiên tính toán như vậy.
Bởi hắn không thể thay nàng sinh con, hắn chỉ có thể đứng chỗ này, nghe tiếng kêu thảm thiết truyền bên trong.
Chẳng lẽ lúc này trong lòng khí thế bừng bừng đặt nhũ danh cho tiểu hài tử?
Cơ lão lục hắn không điên!
Nhưng cố tình, hắn thật sự hi vọng bản thân hắn điên lên!
Từ nhỏ đến lớn được giáo dục để hình thành một loại bản năng, đó chính là càng đại sự, nội tâm càng phải bình tĩnh.
Giống một người bị thương thống khổ, không cách nào ngất, chỉ có thể thanh tỉnh đi thừa nhận.
Nhưng mà, lúc này chính hắn lại vô lực như vậy.
Hắn chỉ có thể đứng nơi đó, đôi tay chắp phía sau, đôi mắt nhìn thẳng phía trước.
Hạ nhân xung quanh trải qua người hắn, đều theo bản năng cúi đầu, không dám nhìn hắn.
Hai cha con lão Hà tới đây, đầy là lần đầu tiên bọn họ vào phủ đệ hoàng tử, trước đây bọn họ đều tới đây mang tới một ít đồ ăn và thịt, nhưng đều đứng ngoài cổng nhờ Cấm quân mang vào.
Cơ Thành Quyết và Hà Tư Tư đều mời bọn họ vào, nhưng hai người đều cự tuyệt, hơn nữa cự tuyệt rất quyết liệt.
Có thể nói bọn họ là hoàng thân quốc thích có điệu thấp nhất.
Nhưng lần này, bọn họ bị xách vào.
Sau khi tiến vào, nghe được động tĩnh bên trong, lại nhìn cung nữ không ngừng đi ra đi vào, hai cha con lão Hà hồ đồ đến đâu cũng rốt cuộc đoán được xảy ra chuyện gì.
Lão Hà nắm chặt bàn tay.
-Sao cứ như vậy, sao cứ như vậy!
Hà Sơ cũng rất mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh, môi run rẩy.
Cơ Thành Quyết vẫn khoanh tay như cũ, ngay lúc này hắn không có tâm tư chiêu đã anh vợ và cha vợ.
Trong phòng sinh, mỗi lần Hà Tư Tư kêu thảm thiết đều như một cái búa nện lên người hắn, nhưng càng như vậy, hắn càng không thể khom lưng, hắn hy vọng thê tử hắn có thể nhịn qua, nhất định phải nhịn qua.
Lão Hà theo bản năng muốn tìm con rể hỏi tình huống một câu, nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ kia của con rể, lão Hà do dự một chút, vẫn không dám đi qua.
Ngược lại không phải sợ, mà trong lòng hắn cũng rõ, lúc này hắn đi lên hỏi, cũng không giúp được gì, không thay đổi được gì.
Nhưng đây cũng là cái hắn nghẹn uất nhất.
Cha vợ khác khi gặp tình huống này, có thể không chút khách khí tiến lên chất vấn con rể, thậm chí có thể trực tiếp động thủ với con rể, chẳng sợ biết chuyện này vô ích, nhưng ít ra có thể phát tiết hỏa khí ra ngoài.
Nhưng ở nơi này, hắn không làm được.
Hà Sơ muốn đi giúp đỡ, tỷ như đi nấu nước hoặc tiếp tế đồ vật gì đó, nhưng cung nữ hoạn quan lui tới làm việc đều rất cẩn thận, không hề thiếu người, căn bản không để hắn nhúng tay.
Lúc này không có việc gì để làm, mới là thống khổ nhất.
Động tĩnh nơi này cũng kinh động lão Tứ và lão Ngũ.
Lão Tứ đi tới cay mày, nhìn một màn trước mắt.
Lão Ngũ đang làm mộc, nghe được hạ nhân tới bẩm báo nhanh đi ra, trên đầu còn bụi gỗ.
Hai người liếc nhau, cùng nhau đi về phía Cơ Thành Quyết.
Lão Tứ mở miệng nói:
-Lão Lục, sao lại thế này?
Cơ Thành Quyết không quay đầu lại, thậm chí không thèm nhìn hai vị ca ca kia một cái, rất bình tĩnh phun ra một chữ:
-Cút!
Lão Tứ và lão Ngũ hơi xấu hổ liếc nhau, hai người đều yên lặng mà lui về phía sau, đứng bên cạnh, không hề mở miệng.
Một năm gần nhất này, nguyên bản lão Lục vẫn luôn bị Yến Hoàng chèn ép, bỗng nhiên quật khởi, một hồi đại hôn càng nói rõ tuyên cáo hắn muốn tham dự đoạt đích, mà Thái Tử này trong một năm này vẫn không ngừng sa sút.
Hoàng Hậu hoăng thệ, quận chúa chưa đại hôn lại bị bệnh đến giờ chưa tỉnh.
Đoạt đích đoạt đích, trước khi Hoàng Đế không băng hà, di chiếu chưa công bố, cái gọi là đoạt đích, kỳ thật chính là đoạt thế.
Hiện giờ, thực rõ ràng chính là Đông Cung nhược thế, Lục hoàng tử chấp chưởng Hộ bộ, chưởng quản thuế ruộng Đại Yến, ngoại có Tuyết Hải Quan Bình Dã Bá làm hô ứng, còn có Đại hoàng tử làm viện, nội có một đám tiến sĩ tân khoa đã thành thế, rất hiển nhiên đã vô cùng nổi bật!
Hoàng tử có nhiều, rốt cuộc Long ỷ kia chỉ có một tòa, cũng chỉ có một người có thể ngồi lên trên, nếu ngươi không tính toán ngồi trên đi hoặc cảm thấy bản thân không có khả năng ngồi lên mà nói, vậy cần thiết suy xét tính toán cho cuộc sống sau này đi.
Thứ hai, hiện tại thê tử người ta khó sinh, lúc này tính tình táo bạo một chút, cũng có thể lý giải.
Hoàng tử liếm liếm môi, đánh giá bốn phía, lần này hắn vội vàng giúp em bé Lục đệ làm giường và nôi.
Nhưng hiện tại nhìn tình huống này, không biết em bé này còn sống để sử dụng thứ kia không.
Hắn thật ra không để ý an nguy đứa trẻ kia thế nào, mà để ý tâm huyết bản thân dành để làm cái nôi và cái giường cho em bé kia, đánh giá lần này hẳn “Nước chảy về biển đông”.
Tứ hoàng tử cúi đầu, nhìn dưới mặt đất.
Đứng trên lập trường của hắn, cục diện lúc này, hắn thật ra đã nghe ngóng rồi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long