Sau khi Hà Tư Tư tiến vào phòng sinh, Cơ Thành Quyết đã đứng chỗ này nửa ngày.
Hắn rõ ràng nghe trong phòng sinh, thê tử truyền đến từng tiếng kêu thảm thiết.
Hắn thực đau lòng, phi thường phi thường đau lòng.
Nữ nhân con nhà bán thịt lợn tại Nam An huyện kia, bởi một câu của hắn dám dúng trâm kề cổ, mạnh mẽ ép cha và anh nàng để nàng đến phòng hắn.
Nàng hoàn toàn dâng hiến tất cả cho hắn.
Sau lại, nàng từng nói giỡn, lúc ấy chỉ ham nam sắc của hắn, không nghĩ nhiều như vậy.
Đứng bên ngoài phòng sinh, dưới từng tiếng kêu thảm thiết của thê tử truyền đến, không biết tại sao trong lòng Cơ Thành Quyết lại đối với hài tử chưa xuất thế kia, càng ngày càng căm ghét.
Đúng vậy, căm ghét.
Chính nó, đã làm thê tử hắn thừa nhận thống khổ như vậy.
Hiện tại đầu óc Cơ Thành Quyết rất loạn, hắn đã không có biện pháp tự hỏi, hắn chỉ có thể dựa vào bản năng làm việc.
Hắn không muốn mất nữ nhân này, không muốn mất đi nàng, hài tử không còn, sau này vẫn có thể sinh ra đứa khác.
Đối với hài tử chưa từng gặp mặt kia, Cơ Thành Quyết quyết tâm bày ra một loại máu lạnh.
Nếu ngươi vẫn chưa nhìn thấy thế giới này, vậy tương đương ngươi. . . Không tồn tại đi.
Mọi người ở đầy đều bị câu nói kia của Cơ lão lục bỗng nhiên nổi điên, làm khiếp sợ rồi.
Bao gồm… Yến Hoàng!
-Cơ Thành Quyết, ngươi. . .
Yến Hoàng nói còn chưa nói xong.
Lão Hà không biết từ chỗ nào, bỗng nhiên kêu to:
-Ta muốn giữ khuê nữ ta, khuê nữ ta ! ! ! !
-Muội muội ta, muội muội ta không có thể có việc gì!!!!
Lúc trước khi hai cha con lão Hà thấy Tôn thái y nói, vẫn chưa nghe hiểu lời trong đó, bọn họ chỉ cho rằng thái y đi ra thông báo một chút.
Mãi sau khi nghe được Cơ Thành Quyết rống giận, hai cha con lão Hà mới biết đây muốn làm gì!
Lúc này, hoàng thân quốc thích điệu thấp nhất bạo phát, hai cha con lão Hà trực tiếp hô to lên, nếu bên cạnh không có trực tiếp ngăn lại, hai người bọn họ rất có thể trực tiếp vọt tới trước mặt Yến Hoàng.
Chính như vậy, bọn họ vẫn không ngừng xô đẩy hộ vệ ngăn cản, đặc biệt là Hà Sơ, làm nghề giết heo, tuy không biết võ công, lại có một đống sức lực, hai hộ vệ cùng tới mới có thể miễn cưỡng áp hắn xuống.
Yến Hoàng không để ý tới hai cha lão Hà.
Hắn chỉ dùng một ánh mắt cực kỳ bình tĩnh nhìn chằm chằm đứa con trai này.
Dưới ánh mắt này còn một cỗ cảm xúc thất vọng!
Bởi hắn cảm thấy, đứa con trai này vào lúc này lòng dạ đàn bà, quả thực chính là một loại sai lầm không cách nào tha thứ.
Cơ Thành Quyết tự nhiên cũng hiểu được hàm ý trong ánh mắt của Yến Hoàng, nhưng hắn không hề lui bước, mà đối diện với ánh mắt của Yến Hoàng.
-Trẫm, trẫm muốn tôn tử.
Hắn là Hoàng Đế.
Dưới ý chí của hắn, Điền Vô Kính phải lao tới cánh đồng tuyết đi đuổi dã nhân, Lý Lương Đình phải trở lại Bắc Phong quận tiếp tục trấn thủ Man nhân.
Hắn nói đánh, phải đánh, hắn hoà giải, quan gia Càn Quốc và Nhiếp Chính Vương Sở Quốc mới có thể hoà giải.
Hiện giờ, trước mắt hắn muốn… Hoàng trưởng tôn!
Ngực Cơ Thành Quyết phập phồng một trận, lần đầuu tiên hắn lộ ra vẻ mặt dữ tợn đối với phụ hoàng.
Hắn căm ghét gương mặt này, gương mặt phụ hoàng hắn.
Không biết như thế nào, tại chỗ sâu trong lòng hắn, bỗng nhiên hiện ra hình ảnh năm đó hắn hối lộ hoạn quan trộm trốn vào lãnh cung của mẫu phi, đẩy ra cửa cung.
Hắn thấy chính là… Hình ảnh mẫu phi treo cổ trên xà nhà.
Hiện giờ người kia lại tới nữa, người kia xuất hiện trở nhà Cơ lão lục, người kia không chịu hỏi hắn một chút, đã quyết định vận mệnh của mẫu phi hắn.
Hiện giờ, người kia vẫn không khỏi hắn như cũ, quyết định vận của thê tử hắn.
Cơ Thành Quyết duỗi tay, chỉ vào phòng sinh, nhìn chằm chằm Yến Hoàng, nhìn chằm vị Cửu Ngũ Chí Tôn Đại Yến này, từng chữ từng chữ nói:
-Ta muốn thê tử!
Không ai có thể đoán trước, vào lúc này sự đối lập một hồi giữa quân thần, giữa cha con, trong mưa phùn lần này, lấy loại phương thức cực kỳ bất ngờ… Xuất hiện ở đây.
Mà cũng đúng lúc này…
-Oa! Oa! Oa!!!!!!!
Một tiếng trẻ con thanh thúy khóc vang lên.
Nó đã đánh vỡ bầu không khí gần như đình trệ trong đình viện này.
Một nữ y quan trên người vẫn mang máu, chạy ra, quỳ rạp trên đất, một bên khóc một bên cười báo:
-Chúc mừng Bệ Hạ, Hoàng trưởng tôn đã an toàn, chúc mừng Lục điện hạ, mẫu tử bình an!
Vào lúc này, hai cha con lão Hà thở dài nhẹ nhõm một hơi, không hề dãy dụa với hộ vệ bên người, không tự chủ lẩm bẩm:
-Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ.
Mà lúc này, Ngụy Trung Hà trực tiếp quỳ sát xuống.
-Nô tài chúc mừng Bệ Hạ, mừng hoàng tôn, trời phù hộ ngô hoàng, Đại Yến vạn năm!
Bốn phía, tất cả hoạn quan và cung nữ đều quỳ sát xuống, hô:
-Chúc mừng Bệ Hạ, mừng hoàng tôn!
-Chúc mừng Bệ Hạ, mừng hoàng tôn!
Tứ hoàng tử, Ngũ Hoàng tử, Đại hoàng tử cùng với công chúa Man tộc, cùng với Thái Tử ngồi trong góc, vào lúc này cũng đều quỳ sát xuống:
-Nhi thần chúc mừng phụ hoàng, mừng trưởng tôn!
-Nhi thần chúc mừng phụ hoàng, mừng trưởng tôn!
Yến Hoàng không dao động, hắn tiếp tục nhìn vị Lục hoàng tử này.
Sau khi Cơ Thành Quyết nghe nữ quan y nói “Mẫu tử bình an”, cả người như trút hết khí lực, trực tiếp đặt mông ngồi trên gạch.
Hắn ngẩng đầu, hé miệng, ánh mắt hơi mờ mịt, thở từng ngụm từng ngụm phì phò, không biết đang khóc hay đang cười.
Toàn bộ trong phủ đệ hoàng tử, tất cả mọi người đều quỳ rạp trên đất, chỉ có Yến Hoàng đứng nơi đó.
Còn có mưa nhỏ trời thanh minh này, vẫn luôn rơi!
Tiểu hoàng tôn khóc thật sự lớn, rõ ràng là một hài tử vừa mới sinh, lại muốn hiển lộ ra năng lực bản thân, khóc lảnh lót.
Nhóm nữ y quan đang giúp rửa sạch cho tiểu hoàng tôn, Cơ Thành Quyết phủ phục mép gường Hà Tư Tư, nắm chặt tay nàng, dán vào mặt nàng.
Hiện tại Hà Tư Tư ướt đầy đầu, tóc ướt dính nhem nhép, sắc mặt hơi tái nhợt.
Từ xưa đến nay, sinh nở đối với nữ nhân mà nói, vẫn luôn là một sinh tử quan.
Hà Tư Tư nghiêng mặt, nhìn trượng phu.
Nàng vẫn luôn cảm thấy bản thân thật sự hạnh phúc, nguồn gốc của hạnh phúc không phải bởi nàng lấy được một vị hoàng tử, mà bởi trượng phu của nàng, ở nhà, ở trước mặt nàng vẫn luôn hài hước, cũng rất chăm sóc quan tâm nàng.
Đương nhiên, là một nữ nhân dân gian, đôi khi ngồi một mình trong phòng, nàng sẽ không nhịn được hồi tưởng lúc trước bản thân dứt khoát lựa chọn chính là một vị hoàng tử đương triều.
Trong lòng nàng vẫn có một ít đắc ý nho nhỏ, nho nhỏ tự cho là đúng, cộng thêm nho nhỏ thấp thỏm.
Đương nhiên thân phận hoàng tử phi cũng đại biểu cho một loại trách nhiệm và áp lực rất lớn.
Khi đẻ con rất mệt rất đau rất thống khổ, đây chỉ là trên thể xác, còn trên tinh thần, cảm giác bị sợ hãi và kéo dài không hết, có thể nói trên tinh thần và thể xác đều bị song trọng tra tấn.
Nhưng khi đẻ con, Hà Tư Tư lại có thể nghe rõ ràng động tĩnh bên ngoài.
-Điện hạ, vô luận như thế nào, Tư Tư nhất định sinh hạ hài tử của chúng ta.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long