Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1016: ÔNG CHÁU

- Ngươi bình an là tốt rồi.

Ngay lúc này, trong lòng người làm trượng phu chỉ có tràn đầy áy náy đối với thê tử.

Khác với đôi vợ chồng dân gian, sau khi sinh con xong, áp lực đã giảm xuống tới cực điểm.

Nhưng Yến Hoàng… Vẫn không đi.

Yến Hoàng không đi, từ lão Đại, lão Nhị, lão Tứ, lão Ngũ bọn họ, bất kỳ ai cũng không có khả năng đi.

Thậm chí Thục phi trong cung tự nhiên còn mang theo Tiểu Thất tới.

Khả năng dưới con mắt của Thục phi, các hoàng tử đều ở phủ đệ hoàng tử, Lục hoàng tử phi vừa mới sinh hạ Hoàng trưởng tôn, theo lý Tiểu Thất là đệ đệ nên đến chúc mừng, đồng thời vừa lúc tụ hợp với phụ huynh.

Tiểu Thất dưới sự giúp đỡ của hạ nhân vào thính đường, tên người hầu kia tất nhiên không dám tiến vào, kế tiếp, Tiểu Thất nhìn chư vị ca ca ở đây, cuối cùng mở đôi tay ra, chạy về phía phụ hoàng, muốn ôm một cái.

Nhưng mà, mới chạy được nửa đường, tầm mắt của Yến Hoàng lạnh xuống.

Động tác của Tiểu Thất động nhiên im bặt, lập tức quỳ sát xuống mặt đất.

-Nhi thần, nhi thần thỉnh an phụ hoàng, thỉnh an chư vị hoàng huynh, hoàng tẩu.

Bên cạnh, lão Tứ cùng lão Ngũ thấy thế, liếc nhau, lẫn nhau, đều nhìn thấy hàm ý trong mắt đối phương.

Lão Tứ: Thục phi cũng thật đủ ngu, lúc này chúng ta ước gì sớm chuồn đi, nàng tự nhiên mang Tiểu Thất tới đây.

Lão Ngũ: Em út thật đúng là em út, hiện tại phụ hoàng đã có Hoàng trưởng tôn, cho nên em út Tiểu Thất lại giống chúng ta rồi.

Chư tử đoạt đích, đoạt chính là gì?

Bỏ qua con đường cực đoan rằng ngươi muốn tạo phản không nói chuyện, như vậy chỉ có một con đường tăng độ hảo cảm trước mặt lão tử ngươi.

Độ hảo cảm ở đây gồm, một là ấn tượng, cũng chính là phụ hoàng thích ngươi.

Hai là năng lực, phụ hoàng nhìn trúng năng lực ngươi.

Hiện giờ, Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt quét sạch quốc nội, khai thác đối ngoại đã thâu tóm toàn bộ Tấn Quốc, trừ phi nam bắc Nhị Hầu bỗng nhiên tạo phản, nếu không cảnh nội Đại Yến, không có bất luận cá nhân và thế lực nào có thể lay động quyền uy của Yến Hoàng.

Nói cách khác, trước mặt vị Yến Hoàng này….

Con đường tạo phản kia trực tiếp bị các hoàng tử bài trừ.

Tiểu Thất còn quỳ gối nơi đó, phụ hoàng không bảo hắn đứng lên, hắn cũng không dám đứng lên.

Lúc này, hắn cảm thấy thực ủy khuất, bởi hắn cảm thấy ngày xưa phụ hoàng đối với hắn vẫn rất từ ái, nhưng hôm nay lại bất đồng.

Nhưng ủy khuất tới đâu, hắn cũng không dám khóc, chỉ có thể tiếp tục cúi đầu.

Thính đường này không đốt lửa sưởi ấm cho gạch rất lạnh, quỳ trên mặt đất, thực không thoải mái, nhưng hắn chỉ có thể tiếp tục chịu đựng.

Tiểu Thất không biết chính là, hắn đã bị một sinh mệnh mới ra đời khác thay thế rồi.

Đã có người nhỏ hơn, hơn nữa còn là đời cháu, Yến Hoàng tự nhiên không còn hứng thú đối với nhi tử nhỏ nhất này nữa rồi.

Đây là hiện thực.

Bên cạnh lão Tứ lão Ngũ bọn họ đã hiểu rõ từ rất sớm.

Chẳng qua, làm lão Tứ và lão Ngũ càng dày vò chính là, lão Hà đứng trong một góc thính đường, run bần bật.

Nguyên bản, Yến Hoàng ngồi thủ tọa, chư vị các hoàng tử có thể được ban tòa, ngồi xuống.

Nhưng lão Hà không ngồi, các hoàng tử cũng không dễ ngồi.

Rốt cuộc trên phương diện bối phận, lão Hà và Yến Hoàng cùng cấp.

Tuy rằng Quân Vương trên tất cả, nhưng ai bảo hiện tại phụ hoàng bọn hắn đang tức giận đây, ngay lúc này không ai dám tìm xúi quẩy.

Bọn hắn đều là nhi tử Yến Hoàng, tự nhiên hiểu rõ tính cách của ông già nhà mình.

Ai ngay lúc này phạm sai lầm, đó chính là chủ động hiến thân để phụ hoàng trút giận.

Nha, hiện tại không phải em út tới rồi sao!

Lão Hà thật sự hoảng, hắn nhận ra vị nam tử duy nhất ngồi tại đây, đây không phải vị chủ nhân cho hắn thuê nhà trọ sao?

Nhưng hắn không dám đi chào hỏi gì, bởi lúc trước bởi chuyện “Giữ lớn hay giữ bé”, kích thích hắn rống to kêu to, hiện tại, hắn túng, hắn không dám.

Đối mặt Hoàng Đế Đại Yến, vị đồ tể giết lợn này đã sớm không còn khí hùng vạn trượng khi giết heo nữa, chỉ còn môt loại thần phục trong xương cốt.

Áp lực bầu không khí trong thính đường vẫn còn tiếp tục.

Công chúa Man tộc vẫn rất quy củ đứng nơi đó, kỳ thực nàng vẫn luôn cảm thấy vị Yến Hoàng này về một trình độ nhất định nào đó, rất giống phụ vương nàng.

Nhưng thực hiển nhiên chính là, vị Hoàng Đế này càng mang vẻ uy nghiêm hơn.

Cái này có lẽ bởi vị Hoàng Đế Đại Yến này hoàn toàn là một vị Đế Vương nói một không hai, mà phụ vương nàng, trên thực tế chỉ là người lãnh đạo Man tộc hoang mạc trên danh nghĩa mà thôi.

Có điều làm nữ nhân, hôm nay nhìn thấy Hà Tư Tư sinh con, nàng theo bản năng cũng muốn sinh hài tử.

Nhưng vấn đề là, Đại hoàng tử cày cấy vất vả trên người nàng, nhưng bụng nàng vẫn chưa có một chút phản ứng nào.

Nàng không cảm thấy trượng phu có vấn đề, nếu không làm thế giải thích những nữ nô kia làm sao sinh con được?

Ngay cả huyết thống khả năng không thuần khiết, nhưng cũng không có khả năng tất cả đều không thuần khiết đi?

Thái Tử, là người bình tĩnh rất toàn trường.

Hắn đứng chỗ đó, đôi mắt nhìn bình sứ Thanh Hoa trên giá, như đang quan sát hoa văn tinh tế, hoàn toàn đắm chìm trong đó.

Khuỷa tay lão Ngũ nhẹ nhàng chọc lão Tứ đứng bên cạnh người hắn, ý bảo hắn nhìn Thái Tử.

Ngay sau đó, ánh mắt hai người lần thứ hai giao hội.

Lão Ngũ: Thái Tử này thế nào càng nhìn lại càng thấy một loại khí chất muốn tu luyện Luyện Khí sĩ, quả thực muốn phiêu nhiên vật ngoại, cỏ phải giả vờ hay không?

Lão Tứ: Ai biết được, hiện tại hắn thế này, không chừng ngày nào đó bỗng nhiên lại phấn chấn oai hùng.

Kỳ thật, Thái Tử trong mấy năm nay, thật sự rất xui xẻo.

Trừ bỏ làm chủ Đông Cung, tất cả đều là bức tranh tối màu.

Nguyên bàn mẫu tộc là chỗ dựa cực lớn, lại bị chính cậu ruột đồ diệt mãn môn.

Chính mẫu hậu hắn bỗng nhiên từ trần.

Chính quận chúa suýt nữa làm thê tử của hắn, cũng bị bệnh hôn mê bất tỉnh.

Chính vị Lục đệ trong mấy năm trước bị chèn ép đến gần như không nhìn thấy người, nhân lần đại hôn kia đã bày ra thế lực của hắn, hiện giờ càng chấp chưởng Hộ bộ, nổi bật vô cùng.

Mấy năm nay, nếu ngồi xuống cẩn thận tính toán, hắn trừ bỏ nhập chủ Đông Cung bên ngoài, giống như một con cua bị cây đũa cắm, sau đó từng cái chân của hắn không ngừng bị bẻ gãy.

Mà hắn không hề có biện pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Rốt cuộc, áp lực bầu không khí sau khi nữ quan ý ôm Hoàng trưởng tôn tới, đã giả trừ.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người ở đây đều thở phào một hơi.

Nữ quan y đưa Hoàng trưởng tôn đến trước mặt Yến Hoàng, Yến Hoàng vươn tay, bế đứa trẻ kia lên.

Hài tử mới sinh ra kỳ thực rất khó nhìn, cần cho nó một thời gian ngắn, để nó hơi bụ bẫm nẩy nở một chút, mới có thể toát ra vẻ đáng yêu vốn có của hài tử.

Có điều, Yến Hoàng đã làm cha của bảy đứa con, đã sớm chuẩn bị tâm lý.

Hắn ôm hài tử, cứ như vậy nhìn.

Hài tử nhắm hai mắt, tựa hồ lúc trước khóc mệt mỏi, hiện tại muốn nghỉ ngơi.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!