- Ngụy Trung Hà.
-Có nô tài.
-Vú nuôi đã chuẩn bị xong chưa?
-Bẩm Bệ Hạ, đã chuẩn bị xong.
Kỳ thực không cần Yến Hoàng nói, Tiểu lục tử đã sớm chuẩn bị trước.
Hắn từng nói chuyện với Trịnh Phàm tại Bắc Phong quận, vẫn còn nhớ rõ Trịnh Phàm từng nói, dùng sữa mẹ nuôi hài tử là tốt nhất, cho nên Tiểu lục tử tính toán để Hà Tư Tư tự nuôi nấng.
Nhưng vì phòng ngừa trường hợp xấu nhất, cho nên Tiểu lục tử vẫn chuẩn bị vú nuôi trước.
Còn nữa, lần này Hà Tư Tư vừa sinh non vừa khó sinh, tuy nói đã sinh hạ hài tử, nhưng rốt cuộc nguyên khí đại thương, muốn dựa vào bản thân nuôi nấng rất khó.
-Truyền ý chỉ của trẫm, ban Cơ Thành Quyết tư cách khai phủ, tất cả chi phí lấy từ quốc khố.
Nghe được lời này, lão Tứ cùng lão Ngũ có thể nói đều thả một cục đá trên đầu xuống.
Bọn họ thật sự không hâm mộ lão Lục có thể ra bên ngoài mở phủ, bọn hắn chỉ biết bản thân không còn sinh hoạt trong vòng tròn của lão Lục, cảm giác thực thư thái, hô hấp đều trở nên thông thuận hơn rất nhiều.
Thật sự lần này Lục hoàng tử xếp nhiều cao thủ tới đây như vậy, làm hai vị đại ca này thật hoảng.
Còn chuyện tất cả chi phí đều do quốc khố lo, bọn họ cũng không đỏ mắt.
Bởi ai cũng rõ, tiền trong quốc khố đều do lão Lục thay Yến Hoàng kiếm được.
Lấy tiền bản thân kiếm được đi mua nhà, còn phải cảm tạ người khác, tấm tắc, không hâm mộ, thậm chí còn hơi cay thay!
-Vâng, nô tài tuân chỉ, lập tức đi làm.
Ngụy Trung Hà rõ ràng, đây vì an nguy của Hoàng trưởng tôn, cho nên mới ban quyền khai phủ cho Lục hoàng tử.
Mà lúc này, Cơ Thành Quyết vừa mới nói chuyện với Hà Tư Tư xong, đã đi vào trong thính đường.
Kỳ thực, hắn không muốn tới đây, hiện tại hắn hận không thể tiếp tục ở bên người Tư Tư.
Nhưng vấn đề là Tư Tư mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi.
Cộng thêm việc đám huynh đệ và lão tử hắn còn ngồi ở nhà hắn, hắn không ra mặt, xác thật không thích hợp.
Ông già không đi, chính hắn phải lo cơm chiều!
-Nhi thần tham kiến phụ hoàng, tham kiến Thái Tử điện hạ, gặp qua đại ca đại tẩu Tứ ca Ngũ ca.
Tiểu Thất nằm rạp trên đất, lập tức nói:
-Gặp qua Lục ca.
Cơ Thành Quyết tới, sau đó mọi người lập tức cảm giác được, áp lực bầu không khí vừa bị giải trừ sau khi Hoàng trưởng tôn được ôm tới, lần thứ hai lại bao phủ xuống.
Thật sự một màn phụ tử đối lập trước phòng sinh vừa rồi, để mọi người ở đây hồi tưởng lại đều có chút không rút mà run.
Đặc biệt là hình ảnh lúc trước Cơ Thành Quyết lộ vẻ mặt dữ tợn rộng với Yến Hoàng: Ta muốn thê tử!
Có thể nói, chỉ bằng một hành động này thôi, đã đủ kết tội “Đại bất kính” rồi.
Vào lcus này Ngụy Trung Hà mở miệng nói:
-Lục điện hạ, lúc trước Bệ Hạ vừa mới hạ chỉ, chuẩn điện hạ ngài có thể rời phủ đệ hoàng tử mở phủ mới.
Cơ Thành Quyết nghe vậy, trong lòng thật ra nhẹ nhàng không ít, hắn đã sớm muốn có nơi ở mới.
Hiện tại trong kinh thành có rất nhiều biệt thự cao cấp, đây kỳ thực đều là sản nghiệp của hắn, nhưng hắn không được ở, chỉ có thể tiếp tục ở ký túc xá hoàng tử này.
Kỳ thực nơi này cũng khá tốt, ít nhất bây giờ vẫn cảm thấy thế.
Lúc ấy, Đại hoàng tử cùng Tứ hoàng tử thường xuyên luận bàn võ nghệ.
Ngũ Hoàng tử giúp bọn hắn chế tác sa bàn, giúp bọn họ đánh cờ diễn luyện.
Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử ngâm thơ làm phú, phong hoa tuyết nguyệt.
Chẳng qua sau này, loại tình huống này càng ngày càng ít đi.
Đại ca đi ra ngoài lãnh binh, cơ bản ở trong quân doanh, sau khi thành hôn với công chúa Man tộc, cũng mở phủ.
Nhị ca nhập chủ Đông Cung, đã từ huynh đệ biến thành quân thần.
Tam ca cũng đổi nơi ở, chuyển tới Hồ Tâm đình.
Sau khi Đặng gia bị hủy, Tứ ca không hề giơ đao múa kiếm.
Chỉ có Ngũ ca thật ra vẫn luôn kiên trì làm thợ mộc sống.
Tóm lại, đối với Cơ Thành Quyết mà nói, có thể có một cái phủ đệ đơn độc thuộc về chính hắn, sau này muốn làm chuyện gì có thể tiện hơn rất nhiều.
Đồng thời, cái này mang ý nghĩa, chuyện lúc trước phát sinh giữa hắn và phụ hoàng, hắn bất kính với phụ hoàng, phụ hoàng không tính toán truy cứu.
Tuy đây vốn là chuyện nằm trong tính toán của Cơ Thành Quyết.
Chỉ cần hắn còn hữu dụng, còn có thể kiếm tiền cho Đại Yến, phụ hoàng sẽ không giống trước kia tùy ý thu thập hắn.
Trên phương diện này, Yến Hoàng có thể nói cực kỳ rộng lượng.
Nhi tử có, phòng ở cũng có, Cơ Thành Quyết bỗng nhiên có một loại cảm giác “Có thể cáo lão hồi hương”, đương nhiên đây chỉ là cảm giác trong nháy mắt.
Hắn rõ ràng, có một chút con đường, một khi đi lên rồi không còn khả năng quay đầu lại nữa.
-Nhũ danh?
Yến Hoàng mở miệng hỏi.
-Bẩm phụ hoàng, nhi thần đã nghĩ rồi.
-Nói nghe một chút đi.
Chỉ nói nghe một chút, còn quyền chủ đạo vẫn nằm trong tay Yến Hoàng.
-Gọi là… Tấn Ca Nhi?
-Tấn Ca Nhi?
-Phải.
Cái này mang ý nghĩa là, ít bệnh ít tật.
Thời đại này, tỉ lệ hài tử sinh non chết rất cao, giảm sinh bệnh chính là phúc khí lớn nhất.
Kỳ thực, tên này do Trịnh bá gia lấy.
Nguyên bản, Trịnh bá gia muốn lấy là “Nhuận Thổ”.
Nhưng người mù nhắc nhở, Trịnh bá gia lại nhớ lại, chữ “Nhuận Thổ” này có từ “Nhuận” va chạm với Yến Hoàng Cơ Nhuận Hào.
Tuy nói Đại Yến bên này không chú ý và kiêng kỵ nhiều như Càn Quốc bên kia, nhưng nào có tên tôn tử trực tiếp vọt gia gia?
Cho nên Trịnh bá gia kiến nghị gọi lầ Tấn Ca Nhi.
Đúng lúc này, Ngụy Trung Hà mở miệng nói:
-Bệ Hạ, còn chưa đặt tên cho Hoàng trưởng tôn, người Tông Nhân Phủ tông chính đã chờ bên ngoài rồi.
Hoàng trưởng tôn xuất sinh, đây là đại sự của Hoàng tộc Đại Yến, ý nghĩa đời thứ ba đã khai chi tán diệp, làm tông chính, tất nhiên phải lên trận địa sẵn sàng chuẩn bị tốt, coi đây là đại sự.
Hơn nữa, Hoàng trưởng tôn lại không phải bỗng nhiên từ cục đá nhảy ra, cho nên đại danh này khả năng đã sớm nghĩ kỹ rồi.
-Đây là trưởng tôn của trẫm, các huynh đệ ngươi đều lấy “Thành” là tên đệm, đời sau theo lý thuyết nên dùng từ “Truyền” làm tên đệm, cho nên trẫm. . .
Một thế hệ bảy vị hoàng tử này, Đại hoàng tử Cơ Vô Cương cũng bởi đây là hoàng tử đầu tiên của Yến Hoàng, bởi năm đó trong cung Thái gia suy tính mệnh cách của Đại hoàng tử, cho nên sửa lại một chữ, không gọi là Cơ Thành Cương, mà Cơ Vô Cương, những hoàng tử còn lại đều lấy “Thành” là tên đệm.
Đời sau, chính là “Truyền”.
Đây là cái lão tổ tông đã sớm định ra, xác thực mà nói, năm đó Yến hầu nhận Thiên tử lệnh Đại Hạ mở Yến, sau khi lập quốc đã tính toán xa xa hơn rất nhiều.
Nhưng mà, khi Yến Hoàng đọc tên Hoàng trưởng tôn ra…
Tất cả mọi người ở đây, biểu tình đều trở nên biến đổi.
Ánh mắt lão Đại ngưng một cái, lão Tứ lão Ngũ hơi hơi mở ra miệng, Cơ Thành Quyết bỗng nhiên ngẩng đầu, ngay cả Thái Tử lúc trước đang nhìn chằm chằm sứ Thanh Hoa cân nhắc đến mê mẩn, thân hình cũng hơi run.
-Trẫm đặt tên cho hắn là. . . Truyền Nghiệp.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long