Cho nên, vị Tô Triết Minh Tô tiên sinh thật sự này bắt đầu hiển lộ ra tài hoa thật sự tại tòa thành kia, bởi danh hòa của Diêu sư quá mức vang dội, không chỉ ở Càn Quốc, tại Tam Quốc phương đông, kỳ thực đều không thiếu kẻ ái mộ thơ từ của Diêu sư, đến những quý tộc hoặc thân hào không biết viết văn thơ kia, đối với cái nàng càng yêu thích.
Tô tiên sinh phát huy tính tình phong lưu phóng khoáng của Diêu Tử Chiêm khi còn trẻ, nghe nói, năm đó khi Diêu Tử Chiêm vẫn còn trẻ, từng ở thanh lâu Giang Nam ba tháng, không hề mất một đồng tiền nào, cuối cùng khi đi ra còn ôm một hộp vàng, sau câu chuyện này được thế nhân ca tụng hết lời.
Mà Tô tiên sinh thì tại tòa thành gọi là Đạt Châu kia, trước lấy thi văn nổi danh, lại nạp hai thiếp thị xuất thân từ quý tộc.
Tuy nói hai quý tộc kia không thể so với Khuất thị, nhưng có thể khiến hai nhà quý tộc gả nữ tử làm thiếp, Tô tiên sinh có thể nói xuân phong đắc ý.
Cho nên, kỳ thực khi Trịnh bá gia giả làm Tô Triết Minh đại náo tại ngày đại hôn của công chúa, vị Tô Triết Minh tiên sinh này tại Đạt Châu thành cũng không cam lòng yếu thế.
Sau đó, có một nhánh binh mã truy kích lại đây, trực tiếp bị vị Tô Triết Minh chân chính này hấp dẫn qua, đây là truy binh sớm nhất, liên hệ giữa bọn họ và quân đội đằng sau không cách nào kịp thời, cho nên sau khi biết tại Đạt Châu thành có “Tô tiên sinh”, trực tiếp đi Đạt Châu, mà nhóm truy binh đầu tiên này bị hấp dẫn rời đi, xem ra để binh mã một đường của Tứ Nương này giảm tải áp lực lớn nhất.
Còn có một nguyên nhân, đó chính là Tam Nhi.
Tam Nhi lãnh mấy trăm kỵ binh dựa theo kế hoạch đã định đi Tề sơn, núi non Tề sơn rất dài, một đoạn bộ phận phía bắc của Tề sơn dan vào biên cảnh Lương Quốc và Triệu Quốc, bộ phận phía nam lại giáp với Càn Quốc.
Tiết Tam muốn đi Tề sơn trở lại Tấn địa, tự nhiên phải đi qua khu vực phía bắc kia.
May mắn thế nào chính là, cung đình Lương Quốc hơn tháng trước vừa mới đã xảy ra chính biến, lấy lý do Quốc Chủ vô đức vũ nhục phi tử Quốc Chủ đời trước, tướng quốc Lương Quốc tổ chức tạo phản, lĩnh suất một đám giáp sĩ vào Hoàng cung bắt Quốc Chủ để Quốc Chủ thoái vị, vị đệ đệ kia kế thừa vị trí Quốc Chủ Lương Quốc kia.
Lý do phát động chính biến là cái này, nhưng rốt cuộc có phải thật sự là cái này không, vị Quốc Chủ kia rốt cuộc có phải thật sự làm chuyện trái nhân luân này không, tạm thời không ai biết được, bởi vị ngày thứ ba sau khi vị Quốc Chủ kia thoái vị, hắn đã thắt cổ tự vẫn.
Nhưng mẹ đẻ của vị Quốc Chủ đã chết kia là một vị công chúa Sở Quốc, tuy không phải công chúa chính quy của Sở Quốc, nhưng cũng là con cái Hoàng thất, nói cách khác trên người vị Quốc Chủ kia mang huyết mạch Hỏa Phượng.
Trên thực tế, vùng giao giới giữa Càn Sở Tấn trước đây, tiểu quốc san sát, Tam Quốc kia coi nơi này như vùng đệm giảm xóc, nhiều nhất đi nâng đỡ, thẩm thấu cùng với âm thầm thao tác, vẫn chưa thật sự phái ra đại quân tới chinh phạt, bởi cái này rất có thể dẫn phát đến sự xung đột trực tiếp giữa Tam Đại Quốc này.
Mà những tiểu quốc này, đối nội sẽ thâu tóm thảo phạt bên trong, đối ngoại, sẽ như cỏ rung trước gió, theo chính sách các nước lớn mà ứng đối.
Năm đó Thiết kỵ Tĩnh Nam Hầu lĩnh Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân mượn đường Càn Quốc công Tấn, sau khi rời Càn Quốc, kỳ thực phải mượn thêm lãnh thổ cả hai tiểu quốc khác, đương nhiên cái này đã sớm an bài, cho nên mới có tình huống phía sau Tấn Hoàng mở cửa dẫn Yến quân nhập Tấn.
Mà Lương Quốc lại dựa vào gần Sở Quốc bên này, từ việc trên người cựu Quốc Chủ Lương Quốc mang huyết mạch Hỏa Phượng đã có thể nhìn ra khuynh hướng nền tảng lập quốc của hai nước, nhưng không có biện pháp, chính biến đã đã xảy ra, cựu Quốc Chủ kia đã chết, vị Quốc Chủ mới là đệ đệ của cựu Quốc Chủ, nhưng lại khác mẹ đẻ, cho nên sau khi cướp được ngôi vị, hắn bắt đầu luống cuống.
Hắn lập tức cùng tướng quốc, phái ra sứ giả đến Sở Quốc giải thích.
Một, chúng ta chính biến là bởi cựu Quốc Chủ quá hoang dâm vô độ, tự nhiên dám vũ nhục cả phi tử phụ thân lưu lại, quả thực không bằng cầm thú!
Hai, Lương Quốc chúng ta vẫn phụ thuộc Sở Quốc như cũ, coi Sở Quốc như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Ba, Sở Quốc có thể gả một nữ nhi tôn thất lại đây hay không, ta cũng muốn là con rể Sở Quốc.
Đương nhiên tân Quốc Chủ và tướng quốc cũng không một lòng một dạ ngốc nghếch chờ, vạn nhất Sở Quốc tức giận xuất binh thảo phạt thì sao?
Cho nên, sau khi bọn họ phái người mang tin tức, lại bắt đầu tập kết binh mã toàn Lương Quốc, mà nguyên bản binh mã cả nước Lương Quốc cũng chính là quân chính quy, cũng chỉ tầm một vạn năm trăm, đứng nói so với Sở Quốc, riêng một Khuất thị thôi cũng có thể dễ dàng phái ra Thanh Loan quân bóp chết nó.
Sau đó, chính là thời gian dày vò chờ đợi.
Trùng hợp, lúc này Tiết Tam mang theo mấy trăm kỵ binh dẫn Sở quân lại đây, Tiết Tam trực tiếp chui vào trong Tề sơn, Sở quân tự nhiên không có khả năng buông tha bọn họ, cũng đuổi theo.
Mà tân Quốc Chủ Lương Quốc và tướng quốc vốn đang trong trạng thái “Chim sợ cành cong”, “Thần hồn nát thần tính”, vừa nhận được tin tức Sở quân xuất hiện tại khu vực Tề sơn, bọn họ lập tức cho rằng Sở Quốc tới thảo phạt Lương Quốc.
Đừng nói, tuy rằng Lương Quốc là tiểu quốc, nhưng hai người này đúng là thuộc về phái hành động, phái cấp tiến, bọn họ không muốn bị động phòng thủ, mà lựa chọn chủ động xuất kích.
Tân Quốc Chủ ngự giá thân chinh, tướng quốc phụ trách lo liệu phía sau, nguyên bản hơn một vạn binh mã kết hợp thêm dân binh trưng tập tới, miễn cưỡng đẩy quân số lên tầm ba vạn, đây là chính tất cả của Lương Quốc.
Mấy ngày Sở quân đang truy kích Tiết Tam, căn bản không ngờ nơi này tự nhiên còn có phục binh, trực tiếp đâm đầu vào thế trận do Lương Quốc bố trí sẵn, dưới tình huống đột nhiên không kịp phòng ngừa, Sở quân tan tác, Quốc Chủ lấy được thắng lợi đầu tiên trong cuộc chiến vệ quốc.
Đừng nói Sở nhân, ngay cả Tiết Tam cũng ngốc, phản ứng đầu tiên của Tiết Tam là: Mẹ nó! Phạm gia trâu bò thế sao, thậm chí có thể điều khiển được chính quyền một quốc gia?
Cho nên, Tiết Tam tưởng đây là người một nhà, hắn phái người đi ra liên hệ với binh mã Lương Quốc đối diện, rất nhanh vị tân Quốc Chủ Lương Quốc cũng ra gặp mặt.
Sau đó, vị tân Quốc Chủ vừa mới đắm chìm trong chiến thắng vệ quốc, sau khi biết được chân tướng sự việt, cả người đều cứng lại rồi.
Hắn!
Hắn vừa làm cái gì!
Nguyên bản, hắn có thể lựa chọn giúp Sở quân bắt đám người Tiết Tam, đây chính là một công lớn, đến lúc đó nói không chừng Sở Quốc bên kia còn phải còn cảm ơn Lương Quốc bên này.
Nhưng hiện tại. . .
Hiện tại có bắt đám người Tiết Tam đã vô dụng, bởi bọn họ đã chủ động khai chiến rồi.
Có điều, người phái cấp tiến vẫn luôn như vậy, vị tân Quốc Chủ kia lập tức tỏ vẻ nguyện ý “Bỏ gian tà theo chính nghĩa”, muốn đi theo Đại Yến.
Đồng thời, sau khi vị tướng quốc kia biết được chuyện này, cũng không hàm hồ, lập tức lại phái ra sứ giả đi Tấn địa, liên hệ với Yến quân bên kia.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long