Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1022: CHÚC MỪNG TRỞ VỀ

Cho nên chuyện này lấy một loại phương thức cực kỳ quỷ dị và ngoài dự kiến triển khai, Sở quân bắt đầu tụ tập binh lực một bên Tề sơn, dưới con mắt bọn họ, Lương Quốc đã phản, thậm chí công chúa khả năng đã tiến vào Lương Quốc.

Mặc dù Lương Quốc là tiểu quốc, nhưng rốt cuộc là một quốc gia, quân số trên vạn người, cho nên Sở quân kế tiếp tới truy kích cũng không thể không thay đổi kế hoạch, bắt đầu tập kết nơi này, binh mã các lộ biên cảnh Sở Quốc cũng bị điều động tới đây, riêng khu vực đất phong gần đây, Khuất thị cũng phát ra một nhánh Thanh Loan quân tinh nhuệ gia nhập cuộc chiến bình định Lương Quốc.

Cái này không thể nghi ngờ không thể nghi ngờ cho đám người Tứ Nương, cho nên đám người Tứ Nương mới có thể bảo toàn trình độ lớn như vậy.

Đến nỗi Tiết Tam, Trấn Nam quan bên kia đã truyền tới quân tình nói vị tân Quốc Chủ kia mời Tiết Tam làm tướng quân, trợ giúp Lương Quốc chống đỡ Sở Quốc.

Yến Quốc rốt cuộc không có cái cách nói “Tuy thắng tất trảm” này, đối với chiến thắng không hề có đạo lý sợ hãi, bản thân không đánh là một chuyện, nói chung không hề sợ hãi chiến tranh.

Cộng thêm, Trịnh bá gia nhập Sở vốn do Tĩnh Nam Hầu ép buộc, mặc kệ dẫn phát chuyện gì, Điền Vô Kính sẽ không trách tội, tự nhiên giúp hắn bao che.

Cho nên, dưới quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu, quân đội đóng quân tại Lịch Thiên thành, Khúc Hạ thành đều nhanh chóng phân ra một bộ phận hướng Trấn Nam quan tập kết, mà nguyên bản quân đội đóng tại Trấn Nam quan, lại phân ra mấy ngàn kỵ nhập Lương Quốc trợ chiến.

Thời điểm nào Tam Nhi có thể trở về, Trịnh bá gia không rõ ràng lắm, dù sao sau khi hắn hội hợp với đoàn người Tứ Nương, lập tức khởi hành trở về Tuyết Hải Quan.

Một ngày này, trong tiếng tán thưởng của công chúa, bọn hắn đã tới…

Tuyết Hải Quan rồi!

Lúc trước khi Trịnh bá gia mang theo công chúa vừa mới vào quân trại Tĩnh Nam Hầu, cũng đã sai người báo tin đi trở về, cho nên, lúc này quân dân Tuyết Hải Quan đã biết Bá gia bọn họ tự đi Sở Quốc mang về một vị công chúa hàng thật giá thật trở về.

Phải biết rằng bá tánh Yến Quốc biết được tin tức này đều như điên rồi, mừng như ăn Tết, càng miễn bàn quân dân Tuyết Hải Quan.

Dưới cửa thành, các bá tánh tranh nhau lại đây nghênh đón Bá gia nhà mình, có thể nói biển người tấp nập.

Trịnh bá gia không ngồi xe ngựa, mà cưỡi ngựa đi đằng trước.

Sau khi thấy Bá gia, bá tánh hai bên đường đều vô luận già trẻ gái trai, tất cả đều quỳ sát, cùng hô lên:

-Bá gia thiên tuế, Bá gia uy vũ!

-Bá gia thiên tuế, Bá gia uy vũ!

Bên trong xe ngựa, Hùng Lệ Tinh hơi bị chấn động, cảm khái nói:

-Hắn hình như được rất nhiều yêu quý.

Tứ Nương ngồi bên cạnh, mở miệng nói:

-Bởi hắn đối với bá tánh nơi này, có ân cứu mạng.

Đối mắt của quần chúng sáng như tuyết, bọn họ rõ ràng bây giờ bọn họ dựa vào ai sống, dựa vào ai mà không chịu khinh nhục, dựa vào ai chịu qua mùa đông giá rét này.

Mùa đông đã qua đi, nhưng mùa đông này, trong ngoài Tuyết Hải Quan vẫn có người nhiễm bệnh chết, có người uống nhiều rượu ngã rơi xuống hầm băng chết, nhưng lại không có bất kỳ ai bị đói chết và lạnh chết.

Coi như thời kỳ thái bình cũng khó làm được, nhưng ở chỗ này, cách đây một năm trước vẫn là một khu vực hoang tàn sau chiến tranh.

Trịnh bá gia rút đao ra, giơ cao cao lên.

Bá tính Tuyết Hải Quan thực biết cách phối hợp với Bá gia, mà Trịnh bá gia cũng rất thích phối hợp với bọn họ.

Cho nên sau động tác này, các bá tánh sơn hô tiếng động, càng nhiệt liệt hơn!

Trịnh bá gia giơ đao, thở phào một hơi.

Từ khi nhập Sở tới nay, hắn vẫn luôn cảm giác không an toàn.

Nhưng hiện tại, hắn đã về nhà.

Ở chỗ này, hắn an toàn!

Không cần lo lắng nơi khác tới tiến công, bởi dưới trướng hắn có Thiết kỵ Tuyết Hải quân, còn có một đám bá tánh liều mạng vì hắn.

Cũng không cần lo lắng cao thủ kỳ quái nào tới giết hắn, bởi trong nhà hắn có Sa Thác Khuyết Thạch, tuy rằng vẫn chưa thức tỉnh, hàng xóm sát vách hắn chính là Kiếm Thánh, tuy vẫn chưa hồi phục như cũ, nhưng đã đủ để Trịnh bá gia yên tâm.

Nơi này, chính là địa bàn hắn cẩn thận kinh doanh lên.

Không!

Đây chính là hang ổ thuộc về hắn!

. . .

Sau khi vào thành, nhân mã một đường này, người nào nên đi quân doanh thì đi quân doanh, nên về nhà thì về nhà.

Người còn lại mới lên xe ngựa trực tiếp vào phủ bá tước.

Xe ngựa dừng lại trước phủ bá tước, Triệu công công vẫn chưa quên chức trách, lập tức xuống ngựa, đến một bên chuẩn bị nâng công chúa điện hạ xuống xe ngựa.

Không quan tâm Trịnh bá gia nói có thể giúp hắn làm cái kia dài ra lại hay không, Triệu công công vẫn rõ ràng, hiện tại hắn vẫn là người của công chúa.

Còn nữa, cũng không biết được có phải bởi thế, lâu lâu cũng thành thói quen không.

Hay sau khi gần gũi chính mắt thấy Khuất Bồi Lạc trải qua bi thảm, Triệu công công bỗng nhiên cảm thấy, làm nam nhân chưa chắc đã sướng!

Nói nữa, phía dưới sạch sẽ, tựa hồ cũng rất tự tại, bớt đi nhiều phiền não và ưu sầu.

Hùng Lệ Tinh xốc lên màn xe, lại không đáp tay của Triệu công công, mà xoay người, chủ động nâng Tứ Nương xuống xe ngựa.

-Tỷ tỷ cẩn thận, bậc thang này hơi cao, bốn nô tài, còn không quỳ xuống!

Triệu thành hiểu ý, lập tức phủ phục trên mặt đất, để công chúa nâng Tứ Nương dẫm lên hắn xuống xe ngựa.

-Tỷ tỷ mệt mỏi đi, muội muội nâng tỷ tỷ đi nghỉ ngơi.

Từ sau khi gặp được Tứ Nương, công chúa trong nháy mắt hạ thấp tư thái, nàng thực thông minh, mà người thông minh đều có một cái đặc thù, đó chính là tự hiểu không cần nhắc.

Tứ Nương duỗi tay vỗ vỗ mu bàn tay Hùng Lệ Tinh, khẽ lắc đầu, nói:

-Không vội.

Xác thật không vội, bởi phía trước chính là Lương Trình, người mù cùng với Phiền Lực.

Ba người đi về phía Trịnh Phàm, cùng nhau hô:

-Chúc mừng chủ thượng chiến thắng trở về!

-Chúc mừng chủ thượng chiến thắng trở về!

Trịnh Phàm gật gật đầu, duỗi cái eo lười, nói:

-Rốt cuộc đã trở lại, vẫn ở nhà tốt nhất, lần sau mặc kệ ai gọi ta, ta nhất quyết không ra khỏi cửa.

Một lần xa nhà trở vè đều cảm thấy thế, cảm giác cả đời này bản thân không muốn ra khỏi cửa.

Thân hình công chúa hơi nhích lại gần về phía Tứ Nương, nhẹ giọng nói với Tứ Nương:

-Tỷ tỷ, ta muốn nhìn Tì Hưu.

Tỳ Hưu… Nó chính là đồ đằng của Đại Yến!

Hơn nữa, còn là đồ đằng tồn tại!

Ngự Thú giam của Hoàng thất Sở Quốc cũng am hiểu nuôi dưỡng Yêu thú, tinh huyết Hỏa Phượng càng có sức hấp dẫn cực lớn đối với Yêu thú, nhưng rốt cuộc Hỏa Phượng đã sớm bị diệt sạch.

Mà Yến Quốc, nhưng vẫn thành công đời đời kéo dài huyết mạch Tì Hưu.

Tuy rằng, chín thành chín đều là Tì thú, Tì Hưu cực nhỏ.

Đương thời đã biết bốn đầu Tì Hưu, một đầu ở chỗ Trấn Bắc Hầu, một đầu ở chỗ Tĩnh Nam Hầu, một đầu ở chỗ Đại hoàng tử, còn một đầu nằm trong tay Trịnh Phàm nơi này.

Nghe nói, đầu Tỳ Hưu này do Tĩnh Nam Hầu hướng triều đình trực tiếp mở miệng giúp Trịnh Phàm đòi, lúc ấy vì muốn Tĩnh Nam Hầu đáp ứng làm chủ soái đại quân đông chinh, thái giám tuyên chỉ đã chết hai người, sau khi Tĩnh Nam Hầu đưa ra yêu cầu này, triều đình lập tức phe chuẩn.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!