Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1024: HÀI TỬ CỦA HẮN

Kỳ thực sau lần đầu tiên công chúa bị bắt bỏ vào Phạm phủ, Trịnh bá gia không gặp lại Liễu Như Khanh, bởi Phạm Chính Văn trực tiếp sai người đem Liễu Như Khanh thông qua Mông sơn, đưa vào Tấn địa, sau khi nhập Tấn, lại liên lạc với người Lục hoàng tử, đưa nàng an ổn đến Tuyết Hải Quan.

Bởi Liễu Như Khanh đi được sớm, cho nên mặt sau đoạt công chúa Sở Quốc dẫn phát quá trình đuổi giết không hề ảnh hưởng gì đến nàng, mà sau khi Trịnh bá gia đoạt công chúa, lại dưới tình huống che giấu tung tích chạy chậm rì rì từ Trấn Nam quan bên kia qua Sở, lại ở Phụng Tân thành chờ đám người Tứ Nương trì hoãn một đoạn thời gian, cho nên, kỳ thật Liễu Như Khanh đã sớm ở phủ bá tước một quãng thời gian rồi.

Chỉ có thể nói, Phạm Chính Văn làm việc thật sự chú ý.

Nhóm Ma Vương trông nhà vừa nghe Phạm gia cũng chính là người của Lục hoàng tử đưa người tới.

Người mù kiểm tra một lần trước, xác nhận nữ nhân này không biết võ công, không phải Ngân Giáp vệ gì, xem như qua cửa đầu tiên.

Sau khi biết được việc trượng phu nàng chết sớm, nhóm Ma Vương trong nháy mắt đã hiểu, trực tiếp để Liễu Như Khanh vào phủ.

Liễu Như Khanh mãi cho đến khi vào phủ bá tước, mới biết được thân phận thật sự của Trịnh Phàm, trong lòng cũng kinh hãi không nói nên lời.

Đến nỗi tại sao nàng lại được đưa đến phủ bá tước, sau khi đưa vào phủ bá tước phải làm gì, nàng không phải người ngốc, tự nhiên hiểu rõ.

Cho nên, sau khi biết Trịnh bá gia trở về, nàng bởi e lệ, cho nên không dám ra nghênh đón, nhưng sau khi biết Trịnh bá gia tiến vào hậu viện tắm, nàng cũng rõ ràng, có một số việc, bản thân phải đối mặt.

Cho nên, nàng đã tới.

Tuy đã chuẩn bị tư tưởng rất nhiều ngày, nhưng khi đến gần bể nước nóng, bốn mặt nhìn nhau với Trịnh bá gia đang trần như nhộng kia.

Mặt Liễu Như Khanh vẫn đỏ bừng, giống nhiễm hoàng hôn ráng màu, càng như mật đào chín đỏ.

Mà Liễu Như Khanh chung quy không cách nào tiếp tục chống cự ánh mắt liên tục của Trịnh bá gia, không nhịn được hờn dỗi hô:

-Thúc thúc ai ~~~~

. . .

-Thúc thúc ai ~~~~

Một tiếng “Thúc thúc” này, không thể nghi ngờ là một loại lửa cháy đổ thêm dầu, Trịnh bá gia đột nhiên nắm lấy tay Liễu Như Khanh.

Tuy rằng ngoại giới vẫn luôn hiểu lầm, nhưng Trịnh bá gia chưa bao giờ thừa nhận hắn mắc căn bệnh “Tào tặc” kia.

Mà cái gọi là bệnh “Tào tặc”, Trịnh bá gia cũng cảm thấy oan uổng thay vị Thừa tướng kia, rốt cuộc tuổi tác nữ tử cổ đại xuất giá quá sớm, dựa theo tiêu chuẩn thời hiện đại, những nữ nhân đó chỉ là nữ sinh trung học phổ thông, mà thời đại này đã sớm sinh con, đại khái không chỉ một đứa.

Cho nên, sự lựa chọn của Thừa tướng rất thiếu thốn, phàm là mỹ nữ, phàm là nữ nhân trổ mã, cơ bản đều gả chồng, nhưng ít nhất vị Thừa tướng kia vẫn có hạn cuối, rốt cuộc hắn không phải cầm thú.

Liễu Như Khanh thực đẹp, trên người nàng tập kết một loại khí chất nhu nhược như nước, chỉ cần một cái liếc nhìn đã đủ câu tiếng lòng người ta, làm người ta thương tiếc.

Đặc biệt là âm thanh “Thúc thúc” kia.

Quả thực muốn câu dẫn tâm can người ta, nam nhân nào cũng không chịu nổi.

Loại nữ nhân như Liễu Như Khanh này gả vào Phạm gia chính là may mắn của nàng, bởi tuy Phạm gia không phải nhà quý tộc, nhưng Phạm gia giàu có không cần thiết bán nàng đi.

Nếu không, sau khi nàng góa, làm sao có thể an tầm sống tại Phạm gia an nhàn? Càng miễn bàn đến chuyện nuôi nấng và dìu dắt đệ đệ phế vật Liễu Chung kia.

Phạm Chính Văn không phải người mù, hắn là một thương nhân, một thương nhân vô cùng hoàn hảo.

Trong tầm nhìn của hắn, trừ bỏ bản thân hắn và gia đình hắn, cho dù toàn tộc Phạm gia đều có thể là thẻ đánh bạc, nếu không hắn cũng không chủ động khuyên Trịnh Phàm thả công chúa, làm vố lớn như vậy.

Dù sao tất nhiên hắn có thể nhìn ra Liễu Như Khanh đẹp, hắn bảo hộ nàng, che đậy và được bao bọc trong Phạm gia, để nàng tiếp tục sống vô tư vô ưu, để trên người Liễu Như Khanh tuy mang mác góa phụ, nhưng tuyệt đối không có loại thù hận của góa phụ, nếu gãi đúng chỗ ngứa mà nói, ngược lại càng có thể hấp dẫn người.

Phạm Chính Văn không thể nghi ngờ là một cao thủ “Dưỡng hoa”.

Nhưng hắn làm như vậy, không phải nể mặt mũi vị đệ đệ quá cố kia, mà giống ông chủ cửa hàng đồ cổ, đang dưỡng ngọc.

Đợi đến khi Trịnh bá gia xuất hiện, Phạm Chính Văn không chút do dự lấy Liễu Như Khanh ra.

Trên điểm này, Liễu Như Khanh xem như bất hạnh, nhưng trên đời này làm gì có cái gì hoàn hảo?

Tóm lại, trước mắt, Trịnh bá gia cũng chịu không nổi nữa rồi.

Cổ tay trắng nõn của Liễu Như Khanh bị Trịnh bá gia bắt lấy.

Nàng tất nhiên biết sắp sửa phát sinh cái gì, nàng không dám tránh né, nhưng nàng cũng không chủ động đón lấy, bởi trên người nàng không có chút hơi thở phong trần nào, nàng chỉ nghiêng mặt đi, mặc cho cái cổ đỏ bừng đang lộ ra trước mặt Trịnh bá gia.

Thiên lôi câu động địa hỏa, thường thường xuất hiện trong nháy mắt này.

Nhưng mà, vào lúc này có một tiếng trầm vang truyền ra.

Trịnh bá gia lập tức tỉnh táo lại, vừa mới về đến nhà, còn chưa hưởng thụ sự thoải mái của việc tắm rửa, Trịnh bá gia tức khắc nhảy ra bể tắm nước nóng, tay trái cầm lấy một kiện quần áo khoác lên trên người, tay phải rút ra trường đao.

Hơi bình tĩnh lại, Trịnh bá gia lập tức có thể bình tĩnh suy tư vấn đề.

Động tĩnh từ phía dưới tới, mà dưới chân hắn có ba gian mật thất.

Một mật thất trống, một gian mật thất giam giữ chính là Dã Nhân Vương, một gian mật thất chứa Sa Thác Khuyết Thạch.

Bài trừ khả năng cực đoan như Dã Nhân Vương trong lao tù lĩnh ngộ loại võ công bí tịch gì tạo ra thanh thế này.

Như vậy, nói cách khác, động tĩnh vừa rối xuất phát từ Sa Thác Khuyết Thạch.

Trịnh bá gia quay đầu lại, nhìn thoáng qua Liễu Như Khanh ngồi trên bể tắm nước nóng, làn váy đã ướt át, cũng không hiểu được lúc trước bị động tĩnh hay bị Trịnh bá gia hắn dọa, nói:

-Ngươi xuống nghỉ ngơi trước đi.

Còn một câu nữa định nói: Ta đi một chút sẽ về.

Trịnh bá gia do dự một chút, vẫn không nói.

. . .

Hùng Lệ Tinh nâng Tứ Nương đi tham quan sân, phía sau chính là Triệu công công.

Bình Dã Bá phủ tất nhiên không có cảnh tượng xa hoa như Phạm gia, nhưng cũng thuộc loại tinh xảo, bởi nguyên nhân yêu thích cá nhân và xuất phát tính an toàn, trong Bình Dã Bá phủ có vẻ hơi quạnh quẽ.

Một tiểu nam đồng bị bọc như một cái bánh chưng nhỏ, một người ngồi bậc thang đang chơi đùa.

Nam đồng tóc hắc trù, đôi mắt sáng ngời, tinh xảo giống búp bê sứ.

Một chút thoạt nhìn chất phác chất phác, nhưng đứa nhỏ này, ánh mắt ngươi đầu tiên nhìn thấy nam tử này có thể cảm nhận được từng sợi “Linh khí” trên người hắn.

-Tỷ tỷ, đây là hài tử của hắn?

Hùng Lệ Tinh không nhịn được, hỏi Tứ Nương bên người.

Tứ Nương hơi hơi mỉm cười, nói:

-Là hài tử của Tĩnh Nam Hầu, thế nào, ngươi không biết sao?

Nhi tử của Tĩnh Nam Hầu được Trịnh Phàm nuôi dưỡng, cái này đối với tầng lớp tinh hoa các nước, căn bản không xem như bí mật gì.

-Ta chỉ nghe nói qua chuyện này, nhưng ta không nghĩ đây là sự thật, trước kia ta cũng không tham dự những việc này, cho nên rất nhiều chuyện tương tự chỉ nghe qua cho đỡ buồn một chút.

Ít khi, Hùng Lệ Tinh cảm khái nói:

-Cho nên quan hệ giữa Tĩnh Nam Hầu và hắn, thật sự không bình thường.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!