Tứ Nương gật gật đầu, nói:
-Anh em ruột cũng không thân như vậy.
Nguyên bản một người ngồi trên bậc thang chơi đồ chơi thấy có người tới, lập tức loạng choạng đứng lên, bởi trên người mặc quá nhiều quần áo, khi hành động giống như con lật đật nhỏ, lay động.
-Tới đây, để dì ôm một cái.
Hùng Lệ Tinh chủ động tiến lên, ôm thằng nhỏ lên.
-Hô, thằng nhóc này nặng thế.
Tứ Nương cười nói:
-Chắc nịch.
Tiểu hầu gia được Hùng Lệ Tinh ôm, hắn không hề sợ người lạ, chủ động cười “Ha ha ha”.
Vèo!
Một đạo bóng đỏ lao tới.
Ánh mắt Tứ Nương ngưng một cái, nói thẳng:
-Ma Hoàn!
Bóng dáng ngừng lại, huyền phù.
Tiểu hầu gia xoay đầu, thấy hòn đá kia, trên mặt tươi cười càng thêm sáng lạn, chủ động thoát khỏi lồng ngực Hùng Lệ Tinh, Hùng Lệ Tinh vốn cố hết sức ôm hắn, hắn xoay vài cái, đã trực tiếp thoát khỏi lồng ngực của Hùng Lệ Tinh.
Nhưng Ma Hoàn trực tiếp tiếp được tiểu hầu gia, mang theo hắn xuống bậc thang.
-Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ tỷ.
Tiểu hầu gia gọi Ma Hoàn.
Bởi khi hắn còn nhỏ, Ma Hoàn thường phát ra âm thanh này bên người hắn, cho nên cái hắn học đầu tiên chính là cái này, mấy tháng không thấy, phát âm của tiểu hầu gia càng chuẩn hơn.
Hùng Lệ Tinh chỉ vào Ma Hoàn nói:
-Tỷ tỷ, ta vẫn luôn tò mò, bên trong tảng đá này có Yêu thú sao?
Tứ Nương lắc đầu, nói:
-Kỳ thật ta cũng tò mò, khả năng nó đang trưởng thành.
-Ân?
Tứ Nương cười cười, không tính toán giải thích.
Khả năng Ma Hoàn cũng rõ ràng tác dụng của công chúa đi, cho nên nếu đây là loại nữ nhân có thể có, có thể không này, dám thân cận chủ thượng mà nói, Ma Hoàn khẳng định không nhịn được sẽ bạo tẩu.
Đúng lúc này, một động tĩnh truyền đến.
-Làm sao vậy, tỷ tỷ?
-Không có việc gì, nếu truyền đến từ dưới tầng hầm hẳn vấn đề không lớn, vừa lúc, mang ngươi đi xuống nhìn một chút.
Tứ Nương mang theo Hùng Lệ Tinh đi vào mật đạo, Hùng Lệ Tinh không cảm thấy kỳ quái đối với cái mật đạo này, bởi gia đình giàu có quyền quý, nếu trong nhà không có mật đạo mới cảm thấy kỳ quái.
Gian mật thất đầu tiên trống không, xác thực phía trên chỉ có một cái bàn sắt, trên bàn sắt có mấy khối đá lớn.
-Tỷ tỷ, đây là cái gì?
-Vật liệu thừa, có chú lùn lấy nơi này làm phòng làm việc.
-Phòng làm việc?
-Chính là xưởng?
-Nga.
Lúc trước Tiết Tam dùng chính gian mật thất này xử lý viên thiên thạch kia, lấy ra hòn đỏ màu đỏ trong thiên thạch, nay đã là “Tân gia” của Ma Hoàn.
Sau khi mở ra cửa đồng đồng lớn, tiến vào gian mật thất thứ hai.
Kỳ thật, bên trong ba gian mật thất đều tương đồng, bên ngoài cũng có ba thông đạo khác nhau tiến vào.
Trong gian mật thất này có một người.
Người này, tuy rằng nhốt trong lồng sắt, nhưng trong lồng sắt vẫn có án thư, có giấy và bút mực, quét tước thật sự sạch sẽ.
Chẳng qua, người kia có vẻ hơi lôi thôi, tóc rất dài, lúc này hắn đang đứng nơi đó cầm một chiếc giày thêu thưởng thức.
Sau khi phát hiện có người tiến vào, Cẩu Mạc Ly buông giày trong tay ra, nhìn về phía Tứ Nương.
Sau đó ánh mắt hắn cường điệu nhìn về phía nữ nhân bên người Tứ Nương.
Hùng Lệ Tinh cảm thấy nam nhân trong lồng sắt này, ánh mắt của hắn không tính sắc bén, nhưng lại như thủy ngân tích chảy, chỉ liếc mắt nhìn ngươi một cái, giống như đã thẩm thấu nhìn kỹ toàn bộ con người ngươi rồi.
Sinh ra trong Hoàng cung, sinh ra đã có tài diễn kịch, Hùng Lệ Tinh cực kỳ mẫn cảm đối với người nhìn nàng.
Cẩu Mạc Ly duỗi cái eo lười, nói:
-Gặp qua Phong tiên sinh, không biết vị quý nữ này, là?
Liếc mắt một cái nhìn ra thân phận Hùng Lệ Tinh bất phàm, đối với Cẩu Mạc Ly mà nói, tự nhiên không tính là việc khó.
-Tứ công chúa Đại Sở.
Phong Tứ Nương giới thiệu nói.
-Hô hô ha ha. . .
Cẩu Mạc Ly đứng lên, cách lồng sắt, khom lưng hành lễ đối với Hùng Lệ Tinh:
-Gặp qua công chúa điện hạ.
Ngay sau đó, Cẩu Mạc Ly ngồi dậy, nhìn về phía Tứ Nương, nói:
-Bắt như thế nào?
Cẩu Mạc Ly vẫn luôn được người mù trông coi, chuyện nên biết, hắn sẽ biết, tỷ như một ít biến hóa trên cánh đồng tuyết, hắn cần phải biết, nếu không hắn không có biện pháp giúp người mù tham mưu, đến nỗi chuyện không nên biết, hắn tự nhiên không cần biết.
-Cướp tới.
-Cướp?
Cẩu Mạc Ly chớp chớp mắt.
Tứ Nương nói:
-Đúng vậy.
-Không phải nói giỡn?
Cẩu Mạc Ly hơi giật mình.
-Ngươi nghĩ ta thích đùa?
-Hô. . .
Cẩu Mạc Ly thở phào một hơi, nói:
-Hiện tại ta thật sự cảm thấy, Trịnh bá gia chúng ta mới là Thiên tuyển chi nhân!
Tứ Nương thực bình tĩnh nói:
-Tất nhiên.
-Ai, xuất sắc, ai, thống khoái, ai, đáng tiếc ta không ở đó.
Cẩu Mạc Ly hơi hơi gãy đầu bẩn, cầu xin nói:
-Tiểu Cẩu Tử cũng muốn đi ra nhìn cảnh sắc thế gian này một lần nữa.
-Hắn là ai?
Hùng Lệ Tinh không nhịn được đặt câu hỏi.
Bởi lúc trước Tứ Nương giới thiệu nàng, lại không giới thiệu hắn.
Mà nam tử trước mặt thoạt nhìn điên điên khùng khùng này, lại cho người ta một loại cảm giác không tầm thường.
Hùng Lệ Tinh nhớ rõ trước kia trong phủ đệ Tứ ca nàng có một tên nô tài Niên Nghiêu, năm đó khi ở phủ đệ, tên kia vẫn luôn khom lưng uốn gối với bề trên, nhưng sau khi Tứ ca thả hắn ra, hắn nhanh chóng trở thành thanh đao sắc nhọn trong tay Tứ ca nàng.
Loạn hoàng tử đoạt đích, Niên Nghiêu một người bắt ba hoàng tử!
-Dã Nhân Vương.
-Hắn, hắn chính là Dã Nhân Vương?
Hùng Lệ Tinh hiển nhiên có chút không dám tin tưởng.
Không, nàng càng không dám tin tưởng, kỳ thật Dã Nhân Vương tự nhiên bị giam tại nhà Trịnh Phàm.
Thời gian trăm năm trước, dã nhân trên cánh đồng tuyết gần như Tấn nhân khi dễ như heo như chó, nhưng bởi Dã Nhân Vương xuất hiện, chính hợp các bộ tộc dã nhân trên cánh đồng tuyết, cuối cùng thành công nhập quan, càng đánh bại Yến quân không ai bì nổi kia trên Vọng Giang.
Dưới trình độ nhất định mà nói, Dã Nhân Vương kỳ thực có quan hệ liên minh với Đại Sở, lcus trước Khuất Thiên Nam lĩnh Thanh Loan quân đóng trong Ngọc Bàn thành, còn kỵ binh dã nhân của Dã Nhân Vương thì đóng ngoài thành, hai bên yểm hộ lẫn nhau.
Nhưng, thế nhân đều biết Dã Nhân Vương binh bại bị bắt, áp giải về Yến Kinh.
điều, Hùng Lệ Tinh tự nhiên không có khả năng cho rằng vị Dã Nhân Vương trước mặt này là hàng giả, bởi nơi này là Tuyết Hải Quan, mà “Trượng phu” Trịnh Phàm của nàng, trước đây từng trấn thủ con đường lui cuối cùng của dã nhân.
Dã Nhân Vương trong tay hắn, làm sao có thể giả.
Dã Nhân Vương xoay vài vòng đối với Hùng Lệ Tinh, tựa hồ cố ý đem bản thân như hàng hóa triển lãm ra cho công chúa xem, tỏ vẻ cam đoan hắn là hàng thật không phải hàng giả.
Trên mặt Hùng Lệ Tinh lộ ra một nụ cười, nói:
-Tỷ tỷ ngươi biết hắn từng nói với ta cái gì không?
-Hắn nói cái gì với ngươi cũng không kỳ quái.
-Hiện tại ta cảm thấy, hắn nói thật, ngay cả vị này hắn cũng dám tư tàng.
Cẩu Mạc Ly lập tức nói:
-Có thể làm đồ cất giữ của Bình Dã Bá, đây chính là vinh quang của ta.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long