Ngón tay Hùng Lệ Tinh chỉ Dã Nhân Vương, nói:
-Người này, sẽ không vượt ngục đi?
Dã Nhân Vương sửng sốt một chút, nói:
-Công chúa điện hạ, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, tại sao phải chơi ta?
-Nếu hắn đào thoát, trở lại cánh đồng tuyết, lại là một hồi tai họa.
Công chúa nói.
-Công chúa điện hạ, không thể không phúc hậu như vậy!
Hiện tại Dã Nhân Vương đang muốn tìm đường thoát khỏi thân phận tù nhân, hắn không muốn chỉ đứng sau màn tham mưu, hắn muốn có được thân phận thủ hạ của Trịnh Phàm.
Hắn thấy nếu hắn đi chúng với Trịnh Phàm, chung quy có thể tiến đến một bước kia.
Nhưng hiện tại hắn hơi luống cuống, bởi hắn rõ ràng bất luận lý tính đều không đánh lại một lời nói của giai nhân.
Đánh chết Dã Nhân Vương hắn cũng không tin tưởng Bình Dã Bá kia chỉ cướp công chúa trở về thuần túy làm cống phẩm!
-Chủ thượng sẽ có suy xét.
Tứ Nương chủ động đi về phía trước, mở ra một phiến đại môn khác.
Dã Nhân Vương thấy thế, vội nói:
-Vị hàng xóm cạnh ta kia vừa truyền đến một ít động tĩnh.
-Ân.
Tứ Nương không để bụng.
-Gần nhất mấy tháng này, ta ăn vừa ngon, ngủ cũng vừa thơm.
Nhớ trước đây vừa mới ở nơi này, mỗi ngày Dã Nhân Vương bị sát khí tra tấn sắp điên rồi.
Mà sau khi Sa Thác Khuyết Thạch lâm vào ngủ say, quanh thân tự nhiên sẽ không dật tràn ra sát khí, chất lượng sinh hoạt Dã Nhân Vương tự nhiên cũng tùy theo tăng lên.
-Thật ra chủ thượng hi vọng vị hàng xóm kia của ngươi có thể sớm tỉnh lại.
Tứ Nương cười cười, ý bảo Hùng Lệ Tinh cùng nàng tiến vào.
Hùng Lệ Tinh đi theo, theo Tứ Nương đi vào phòng của Sa Thác Khuyết Thạch.
Bên cạnh cỗ quan tài kia, Lương Trình đã đứng nơi đó.
-Chủ thượng đâu?
Tứ Nương hỏi.
Theo lý thuyết, nơi này phát sinh động tĩnh, chủ thượng tất nhiên là người đầu tiên xuống mới đúng, rốt cuộc nơi này không ai có quan hệ thân thiết với Sa Thác Khuyết Thạch hơn chủ thượng.
Lương Trình mở miệng nói:
-Chủ thượng vừa mới đi.
-Nga?
-Bởi ta nói cho hắn, Sa Thác Khuyết Thạch không thức tỉnh, cho nên chủ thượng hơi thất vọng đi rồi, hình như đi nhà hàng xóm sát vách.
-Vậy lúc trước?
-Lúc trước bởi bởi trong cơ thể luyện hóa sát khí đình trệ đến trình độ nhất định, có thể cảm ứng được khí tức của chủ thượng, cho nên phản ứng lại đi?
Tứ Nương gật gật đầu.
-Chủ thượng hẳn thất vọng đi.
Lương Trình nói.
Bởi lúc trước chủ thượng hứng thú hừng hực tới đây.
Đương nhiên, sau khi biết tin tức lại lập tức rời đi, không phải nói Trịnh Phàm lương bạc, mà Trịnh bá gia thích nói chuyện riêng tư với Sa Thác Khuyết Thạch.
-Bên người không có cao thủ chân chính, xác thật không tiện, ngươi biết đây, chủ thượng từ trước đến nay là một người bức thiết yêu cầu cảm giác an toàn.
Lương Trình gật gật đầu.
Lúc này, Hùng Lệ Tinh rốt cuộc có thể ngắt lời:
-Hắn, là ai?
-Tả Cốc Lễ Vương Man tộc, Sa Thác Khuyết Thạch.
-Ta biết, ta nghe nói qua, hắn không phải chết trận trước Trấn Bắc Hầu phủ sao?
-Ân, lúc ấy chủ thượng cũng ở Trấn Bắc hầu phủ.
Hùng Lệ Tinh gật gật đầu, không hỏi như thế nào làm được, bởi hôm nay nàng cảm thấy, nơi này xuất hiện cái gì lạ đều hết sức bình thường.
Tứ Nương duỗi tay vỗ vỗ quan tài, nói với Hùng Lệ Tinh:
-Nếu tới, lần đầu gặp mặt, chào hỏi một cái đi.
-Chào hỏi?
-Ân, nói ngọt một chút.
Lúc trước chủ thượng Trịnh Phàm ôm tâm thái không mệt, giành trước vái một cái.
-Hắn là Tả Cốc Lễ Vương Man tộc, lại là người chết, ta nên thăm viếng.
Hùng Lệ Tinh quỳ sát xuống dưới. Tứ Nương mở miệng nói:
-Đừng làm hình thức này, ngươi coi hắn như cha nuôi ngươi.
Cha nuôi?
Hùng Lệ Tinh ngẩng đầu nhìn Tứ Nương, chớp chớp mắt, tựa hồ xác nhận Tứ Nương không phải đang nói đùa.
Thấy thái độ chắc chắn của Tứ Nương, Hùng Lệ Tinh nhấp nhấp môi, trên mặt lộ ra nụ cười điểm mỹ, nói:
-Cha nuôi, con dâu tới thăm ngài, ngài cần hảo hảo phù hộ ta, bình bình an an, thuận lợi, vô bệnh vô ta. . .
Lương Trình đứng bên người Tứ Nương, nhỏ giọng nói:
-Đã chuẩn bị trước.
Tứ Nương nhún vai.
-Cha nuôi, sau này hài tử thứ năm của ta để hắn mang họ Sa Thác của ngài đi.
Lương Trình nhịn không được lộ ra nụ cười, nói với Tứ Nương:
-Người ta tựa hồ so với ngươi, càng biết cách làm trưởng bối vui vẻ hơn đi.
Tứ Nương liếc liếc mắt Lương Trình một cái, nói:
-Nói hơn nhiều rồi đấy!
Dừng một chút, Tứ Nương lại nói:
-Không đi luyện binh, đi tưới chút huyết cho A Minh gai nhà ngươi đi.
-Ta không thích cách nói ám chỉ này.
Lương Trình nói.
-Ai bảo trong chúng ta, chỉ có ngươi và A Minh thích hầm băng thôi chứ?
Hiện tại A Minh đã được an bài trong hầm băng, nhiệt độ thấp, có thể giữ tươi.
Hùng Lệ Tinh chậm rãi đứng dậy, nàng cảm thấy, chính nàng đã làm xong.
Nàng vừa mới đứng lên, một khối ngọc bội hình người tản ra quang huy xanh lục, chậm rãi bốc lên dựng lên, bay ra quan tài, phập phềnh trước mặt nàng.
Lương Trình thấy cảnh này, nói:
-Quả nhiên tài năng nói ngọt để trưởng bối thích, khối Ngọc Nhân Lệnh này trong mấy năm này bị sát khí trên người Sa Thác Khuyết Thạch tẩy rửa đi ý thức, hiện tại có thể coi nó như pháp khí.
Hùng Lệ Tinh thấy thế, vui vẻ ra mặt, duỗi tay chuẩn bị đi tiếp.
Ai ngờ Ngọc Nhân Lệnh này bỗng nhiên quẹo một cái, từ trước mặt Hùng Lệ Tinh đi tới trước mặt Tứ Nương.
“. . .” Hùng Lệ Tinh.
Lương Trình cũng hơi kinh ngạc, hắn rõ ràng, đây không phải Tứ Nương động tay chân, mà chính là ý của Sa Thác Khuyết Thạch đang ngủ say kia.
Tứ Nương duỗi tay, tiếp được Ngọc Nhân Lệnh, hơi hơi bái quan tài một cái.
Ngay sau đó, nàng dùng một loại ánh mắt mang theo khiêu khích nhìn về phía Lương Trình, nói:
-Ngươi nói, cái này gọi là cái gì?
Lương Trình trả lời, nói:
-Cái này gọi là đến trướng bối cũng sợ bà chủ lợi hại nhất trong nhà.
. . .
Đẩy ra cửa phòng cách vách, Trịnh Phàm thấy Kiếm Tì ngồi xổm nơi đó ăn uống.
Nhà ở sân, tuy nói không lớn như tòa nhà bên cạnh, nhưng dù sao cũng là nhà bên cạnh phủ bá tước, toàn bộ gạch trong sân là đá phiến, trước sân trồng một vườn rau sạch.
Đồng thời, trong này còn nuôi thêm ổ gà, ba con gà ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi về phía trước.
Mà Kiếm Thánh, hắn đang ngồi trên băng ghế, đang làm mộc kiếm, trên cái ghế kia đã đặt hơn mười chiếc mộc kiếm thô sơ, có điều đây mới chỉ phác hình, chờ lát nữa còn phải tinh tế tạo hình hoa văn, bên cạnh còn có một ít vải mịn, hiển nhiên còn phải đánh bóng nữa.
-Đây là?
Kiếm Thánh ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Trịnh Phàm, nói:
-Đại Hổ có thể mang đi học xá bán, không quý, nhưng có thể trợ giúp gia đình.
-Nga.
Trịnh bá gia quét nhìn bốn phía, không phát hiện không có băng ghế, lập tức đi phía sau đến Kiếm Tì, duỗi chân, đạp nhẹ một chút.
-Dọn cho ta cái ghế.
Kiếm Thánh đang ngồi xổm chỗ đó trồng rau đâu, không dự đoán được Trịnh bá gia thật dám đá, trực tiếp “Thình thịch” một tiếng quỳ gối trên bùn đất.
Nhưng nàng không nói cái gì, đứng dậy, vỗ vỗ đầu gối bụi đất, đi vào dọn ra một cái ghế cho Trịnh bá gia ngồi.
Sau đó, nàng lại ngồi về chỗ cũ chuẩn bị trồng rau tiếp.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long