Kim Thuật Khả híp híp mắt nói:
-Lão Tả, chúng ta là Võ nhân, nào dùng những lời như vậy, hôm nay Tuyết Hải Quan chúng ta náo nhiệt đơn giản bởi Bá gia mang theo công chúa trở về, hơn nữa sau đó Tuyết Hải Quan sẽ mở ra các đợt giảm giá mừng Trịnh bá gia trở về, tự nhiên dân chúng vui mừng rồi.
Tả Kế Thiên cười cười, không tiếp tục u buồn lại.
Bên cạnh bàn, không chỉ có Kim Thuật Khả và Tả Kế Thiên ngồi, còn có bốn người khác.
Một người là Cao Nghị, trước đây hắn và một ngàn kỵ bị Tĩnh Nam Hầu biến thành lễ vật đưa tới cho Trịnh Phàm.
Một người là Đinh Hoành, sớm nhất đã đi theo Trịnh bá gia.
Còn hai vị còn lại là Kha Nham Đông Ca và Từ Hữu Thành.
Trong mấy tháng Trịnh Phàm nhập Sở này, người mù và Lương Trình tiến hành phân phối và điều chỉnh chế độ quân độ Tuyết Hải Quan một lần nữa, mục địch vẫn ở chỗ nhập gia tùy tục, để thích hợp với yêu cầu phát triển trong tương lai của Tuyết Hải Quan.
Năm người làm một đội ngũ, trăm người cần một vị Bách phu trưởng, lại hướng lên trên chính là ba trăm người chỉnh thành một tiêu.
Năm tiêu lập thành một doanh, phía trên chính là trấn.
Kim Thuật Khả là Du Kích tướng quân, lãnh đạo đệ nhị trấn, quản hạt binh mã tam doanh.
Kha Nham Đông Ca cũng là Du Kích tướng quân, lãnh đệ tam trấn, quản hạt binh mã tam doanh.
Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca đều là Man nhân, mà Kha Nham bộ lạc là bộ lạc có chiến lực mạnh nhất mà Tuyết Hải Quan từng tiếp thu, hơn nữa nguyên bản Man binh dưới trướng Trịnh Phàm, phần lớn đều chia cho hai người này quản lý.
Kim Thuật Khả chính là người một nhà, cần hắn và thân phận Man tộc của hắn ngăn cản lực ảnh hưởng của Kha Nham Đông Ca và Kha Nham bộ lạc.
Đinh Hoành làm tham tướng, lãnh đạo đệ tứ trấn, quả hạt hai doanh, phụ trách phòng thủ Tuyết Hải Quan, trước kia Đinh Hoành từng làm sư phụ của Trịnh Phàm, xem như là người đầu tiên gia nhập băng đảng Ma Vương, để hắn phụ trách phòng ngự của Tuyết Hải Quan, có thể để mọi người an tâm.
Tả Kế Thiên là Du Kích tướng quân lãnh đạo trấn thứ năm, quản hạt hai doanh, dưới trướng lấy Hình Đồ binh Yến nhân và Yến nhân sau này thu nhập làm chủ.
Từ Hữu Thành làm tham tướng, lãnh trấn thứ sáu, quản hạt ba doanh, dưới trướng lấy Tấn nhân làm chủ.
Cao Nghị làm Du Kích tướng quân, lãnh trấn thứ bảy, quản hạt một doanh, binh mã doanh này đều là tinh nhuệ, kiêm luôn đội thân binh vệ của Trịnh bá gia.
Còn đệ nhất trấn, tạm thời chưa thiết lập, đám tướng lãnh suy đoán để Bá gia dự lưu sau.
Chẳng qua hiện giờ Tuyết Hải Quan nhiều binh mã như vậy, nếu đơn độc thiết lập một đệ nhất trấn tinh nhuệ, lại điều động tinh nhuệ của sáu trấn còn lại, như vậy sáu trấn khác khả năng sẽ không đáp ứng, cho nên trước tiên để trống.
Đệ nhị trấn tam doanh, đệ tam trấn tam doanh, đệ tứ trấn hai doanh, đệ ngũ trấn hai doanh, đệ lục trấn tam doanh, đệ thất trấn một doanh, cộng lại có mười bốn danh, tổng cộng có hai vạn mốt binh sĩ.
Đồng thời mỗi một tiêu có ba trăm người, tụ tập thành một đơn vị, không chỉ trên chiến trường, đồng thời trên phương diện sinh hoạt, ba trăm binh sĩ này tạo thành một đoàn thể, hơn nữa gia đình thê tử nhi tử cha mẹ bọn họ đều lấy đơn vị tiêu tụ tập lại, tương đương với mở ra tổ sinh hoạt cho thế hệ sau của bọn họ.
Sau khi chiến sự mở ra, có Bình Dã Bá hạ lệnh tụ binh, kế tiếp, người phụ trách tiêu sẽ chỉnh hợp ba trăm binh sĩ chuẩn bị đợi triệu tập.
Sau khi chiến sự kết thúc, trừ bỏ trấn thứ bảy của Cao Nghị làm thân binh vệ doanh của Trịnh Phàm, còn có đệ tứ trấn của Đinh Hoành phụ trách gánh vách phòng thủ Tuyết Hải Quan, binh mã các trấn còn lại, trừ bỏ khi tập hợp huấn luyện, những thời điểm khác đều có thể trở về gia đình tiến hành sản xuất sinh hoạt.
Cứ như vậy có thể giảm bớt cực đại gánh nặng đối với phủ bá tước, đồng thời cũng có thể giải phóng ra sức lao động tiến hành kinh doanh.
Đương nhiên, làm như vậy cũng có tác dụng phụ, loại nội quy quân đội này một khi trải qua ngày tháng thái bình lâu dài, rất dễ dàng sa đọa, nhưng hiện tại tạm thời không cần lo lắng vấn đề này, bởi mặt bắc có dã nhân, mặt nam có Sở nhân, trong vòng mười năm không thiếu trận đánh, chỉ cần không ngừng đánh giặc, sẽ không bị sa đọa.
Bởi quyền uy siêu cường và sự sùng bái cá nhân của Trịnh Phàm trong quân đội, hơn nữa cộng thêm thủ đoạn của người mù và Lương Trình trấn áp, quá trình tiến hành thay đổi quân chế không xảy ra điều gì ngoài ý muốn.
Bình Dã Bá phủ mỗi tháng đều có trợ cấp thuế ruộng nhất định đối với hộ khẩu trong tiêu, ngày lễ ngày tết còn có phúc lợi, đây là đãi ngộ bá tánh không thuộc tiêu không có, loại đối đãi khác nhau này khiến bá tánh rất muốn gia nhập vào tiêu.
Vào tiêu tương đương với nhập hộ khẩu, đãi ngộ bất bình đẳng làm người bên ngoài vô cùng đỏ mắt và bức thiết muốn gia nhập, cái này giống hộ khẩu thành phố thời hiện đại.
Sau khi chế độ này được xác lập, rất nhiều quân lính trong quân đội trong nháy mắt được mai mối, sau đó nhanh chóng thành hôn, rất có một loại dựa vào quan hệ lấy “Thẻ xanh”.
Mà những nhà còn lại không có nữ nhi đến tuổi, hoặc không muốn dùng phương thức này đi nhập tiêu, có thể xin đi lính, gia nhập dân phu doanh và phụ binh doanh, dựa vào quân công đạt được tư cách nhập bia.
Mà số hộ dân trong tiêu, một bộ phận sẽ làm ruộng, một bộ phận sẽ chăn thả gia súc, tỷ như hộ dân dưới trướng Kha Nham Đông Ca và Kim Thuật Khả, những Man nhân kia khi không đánh giặc có thể đi chăn thả khu vực cánh đồng tuyết gần Tuyết Hải Quan.
Nguồn thu lớn nhất của Tuyết Hải Quan vẫn đến từ tiễn lãi do chiến tranh mang lại, nếu muốn già trẻ cả nhà sinh hoạt tốt, vậy cần nam nhân trong nhà ở trên chiến trường liều mạng chém giết.
Tóm lại, người mù rất vừa lòng đối với cải cách quân chế này, hắn xem ra, bản thân đã biến Tuyết Hải Quan thành một cỗ máy chiến tranh hình thức ban đầu.
Hiện tại nó rất khát vọng chiến tranh, cũng khát vọng cướp đoạt đối ngoại, chính là một con quái thú đói đòi ăn.
Mỗi Ma Vương đều có sở thích riêng, Lương Trình thích mang binh, Tứ Nương thích dạy dỗ công chúa quận chúa cùng với loại nữ tử độc đáo như Liễu Như Khanh, Tam Nhi thích việc làm thợ thủ công, A Minh thích nhấm nháp máu trong hầm băng, Phiền Lực thích khiêng Kiếm Tỳ trên ai đi tản bộ.
Ngay cả Ma Hoàn, cũng có sở thích mang hài tử.
Mà người mù, thích chính cái loại thay đổi và biến cách này, có thể nói trong xương cốt hắn có loại gen không thích ổn định, hắn cũng là người chấp nhất với tạo phản trong đám Ma Vương.
Mọi người đều là người trưởng thành, đều hiểu được cuộc sống đôi khi cần cúi đầu, tỷ như chuyện quỳ liếm chủ thượng.
Nhưng ai cũng hiểu được phương hướng chung, cũng tìm được niềm vui cho bản thân, cho nên phẩm chất sinh hoạt không thể ném.
-Được rồi, không cần uống quá nhiều.
Đinh Hoành mở miệng nói:
-Chờ lát nữa trên người đầy mùi rượu đi gặp Bá gia sẽ không tốt lắm.
Mọi người nghe vậy, đều yên lặng buông chén rượu xuống.
Kim Thuật Khả nhìn nhìn canh giờ, nói:
-Thời gian sắp đến rồi, chúng ta vào phủ đi.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long