Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1031: MỞ TIỆC (HẠ)

Mọi người đứng dậy, sau đó gần như thói quen bắt đầu kiểm tra giáp trụ trên người,

Trịnh bá gia thích chú trọng chi tiết, thích mỹ cảm, riêng điểm này, mọi người đều rõ ràng.

Rốt cuộc, chỉ cần không phải ngốc tử hoặc thật sự là người hoàn toàn vô dục vô cầu, sẽ không bao giờ thờ ơ với sở thích của cấp trên.

Đinh Hào nhìn bốn phía chung quanh.

-Tất cả đều sửa soạn tốt rồi đi?

Mọi người gật đầu.

-Được rồi, chờ lát nữa báo chức quan mới cần chú ý tiết tấu, không cần tranh đoạt, đến cuối cùng cần kêu lên, bao gồm rút đao cắm trên mặt đất làm trong động tác minh ước, cũng cần chỉnh tề.

Kim Thuật Khả hơi lo lắng nói:

-Nếu không, chúng ta đừng vội đi xuống, trước tiên ở nơi này diễn luyện hai lần?

Không ai phản đối, mọi người đều cảm thấy rất cần thiết.

Đinh Hoành là người vào đội ngũ Trịnh Phàm sớm nhất, Tả Kế Thiên nhân việc Tả gia không còn chỉ có thể dựa vào Trịnh Phàm, Kim Thuật Khả càng tuyệt đối đáng tin, Kha Nham Đông Ca bởi Tĩnh Nam Hầu trước tiên nhào nặn đã rất dịu ngoan, Cao Nghị tuy rằng xuất thân từ Tĩnh Nam quân, nhưng cũng đi theo Trịnh Phàm phát đạt lên, Từ Hữu Thành vốn xuất thân từ binh sĩ Tấn nhân.

Cho nên mọi người trên phương diện làm “Trịnh bá gia” cao hứng và vừa lòng, tự nhiên dụng tâm phá lệ.

Cho nên, tiếp theo tên tiểu nhị đi lên muốn hỏi vài vị đại nhân có muốn thêm rượu hay không, lại thấy một màn kỳ dị.

Một đám tướng quân hướng về phía một cái ghế dựa, từng bước từng bước quỳ xuống hành lễ tự báo gia môn, sau đó trịnh trọng rút đao, đâm vào sàn nhà!

. . .

-Tỷ tỷ, rất khó mà!

Hùng Lệ Tinh nhìn sổ sách rất dày trước mặt, khuôn mặt u sầu, làm nũng đối với Tứ Nương nói:

-Tỷ tỷ, coi người ta như một bình hoa không tốt sao?

Nguyệt Hinh ngồi bên cạnh, che miệng cười cười.

Hùng Lệ Tinh biết nàng là vợ của người mù, cho nên nói với nàng:

-Nguyệt Hinh tỷ tỷ không cảm thấy chuyện này vất vả vụn vặt sao?

Nguyệt Hinh lắc đầu, nói:

-Có thể giúp các nam nhân chia sẻ một chút áp lực có thể giúp họ nhẹ nhàng hơn một chút, còn nữa, chúng ta là người trong nhà, nếu để chính chúng ta làm, tự nhiên có thể tiện hơn rất nhiều.

Công chúa đô đô miệng, nhìn bàn tính trước mặt, tràn đầy ưu thương.

Nguyệt Hinh mở miệng nói:

-Hôm nay bên trong thành, thực náo nhiệt!

Vì chúc mừng Bình Dã Bá mang theo công chúa trở về, tất cả cửa hàng trong thành đều bắt đầu khuyến mại.

Cái này đều do Tứ Nương an bài.

Công chúa nói với Tứ Nương:

-Tỷ, cảm ơn ngươi, ngươi thật tốt đối với ta.

Tứ Nương lắc đầu nói:

-Không phải tự nhiên khuyến mại, nhìn xa một chút, thương đội bên ngoài rất nhanh tới đây, dê bò trên cánh đồng tuyết cũng béo lên, nhà xưởng cũng cần khởi công, tự nhiên cần nhân cơ hội này giải quyết tồn kho.

“. . .” Công chúa.

-Sau này mỗi năm cứ nhân ngày này có thể tổ chức hoạt động này đi.

Tứ Nương nói.

Hùng Lệ Tinh cắn cắn môi, nói:

-Nói chung không thể để hắn sang năm lại đi ra ngoài cướp một công chúa khác trở về đi?

-Đây chỉ là ngày kỷ niệm, đoạt lại công chúa một năm tròn, hai năm tròn, ba năm tròn, chỉ cần tìm lý do đẩy mạnh tiêu thụ, cớ sao không làm?

Tứ Nương buông bút xuống, nói với Nguyệt Hinh:

-Dạy nàng.

-Vâng, Phong tỷ tỷ.

Tứ Nương lại nhìn về phía Hùng Lệ Tinh, nói:

-Ngươi dù sao cũng phải học cách quản một ít việc, còn nữa, ngươi vốn rất thông minh, mấy năm nay, ngươi có thể dựa một câu bổn cung hắn bành trướng và sung sướng, nhưng sau mấy năm nữa? Vạn nhất một vài năm sau Sở Quốc không còn nữa? Nam nhân vẫn mãi mắc căn bệnh “Có mới nới cũ”.

-Vâng, muội muội đã biết.

-Ân, các ngươi tiếp tục làm đi, ta đi cần nghỉ ngơi.

Nguyệt Hinh mở miệng nói:

-Phong tỷ tỷ lần này trở về, tựa hồ thật sự thèm ngủ.

Đợi sau khi Tứ Nương rời đi, công chúa nhìn về phía Nguyệt Hinh, nói:

-Nguyệt Hinh tỷ tỷ, ngươi có thể nói cho ta biết ngươi làm sao biết Bắc tiên sinh?

Nguyệt Hinh một bên cúi đầu lấy sổ sách một bên nói:

-Giống ngươi.

-Giống ta?

-Ân, bị cướp về.

Lúc trước nhánh quân đội Trịnh Phàm sát nhập Trừ Châu thành, Ôn Tô Đồng bị người mù mạnh mẽ vách mũ Đại Yến, cuối cùng để Ôn Tô Đồng không thể không đứng về phía Yến nhân, đưa cháu gái đính hôn.

Nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa mà nói, Nguyệt Hinh xác thật bị “Đoạt” trở về.

Ngón tay công chúa chỉ chỉ dưới hàm, nói:

-Nhà bọn họ có phải có truyền thống cướp người?

Nguyệt Hinh gật gật đầu, nói:

-Cơm trong chén không đủ, chẳng lẽ ngồi đói chờ chết.

-Lời này có vẻ rất đạo lý.

Nguyệt Hinh cười cười, nói:

-Trượng phu ta nói.

-Khoe khoang.

-Ân?

-Đây là lời trượng phu ta nói.

. . .

Mà lúc này, Trịnh bá gia đang ở trong tiểu viện của Liễu Như Khanh nghe nhạc.

Khúc nhạc này là nhạc địa phương Sở địa, mang theo làn điệu và trường âm dày đặc, kỳ thật Trịnh bá gia nghe không hiểu.

Nhưng không sao cả, người xướng nhạc xinh đẹp là được.

Cộng thêm từng đạo trường âm kia, trong tai Trịnh bá gia cơ hồ đều bị chuyển hóa thành “Thúc thúc ai ~~”.

Một khúc nhạc xướng lên gần xong, Trịnh bá gia cúi đầu uống một ngụm trà.

Liễu Như Khanh hơi co quắp nói:

-Thúc thúc thứ lỗi, nô gia xướng không được tốt.

Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ phía dưới, nói:

-Xem thấy rất khá.

Liễu Như Khanh lập tức đỏ bừng mặt, hô:

-Thúc thúc ai ~~~.

Trịnh Phàm không biết nữ tử này có phải đã quen với loại xưng hô này không, hay cảm thấy cái xưng hô này thích hợp với hắn cho nên sau khi vào phủ vẫn tiếp tục sử dụng.

Nhưng không thể phủ nhận chính là, mỗi lần nàng hô lên âm điệu này lên, Trịnh bá gia đều có một loại cảm giác băng phiến du tẩu toàn thân, tê dại lạnh cả người.

Cho nên, có đôi khi Trịnh bá gia cũng sẽ không nhịn được cố ý đùa giỡn một chút, chỉ muốn nhìn nàng thẹn thùng kêu một tiếng kia.

Có điều, tạm thời, chỉ cực hạn tại đây.

Tứ Nương vẫn chưa còn chưa dưỡng thương xong, vẫn cần một đoạn thời gian, nhưng nếu Tứ Nương nói muốn một hài tử, vậy hắn tự nhiên phải chờ, hắn tự giác bản thân không phải ngựa giống, cũng không nghĩ tới Hậu cung giai lệ, nhưng ở nhà, thỉnh thoảng chơi đùa một ít cũng rất thú vị.

Tính toán thời gian, thê tử Tiểu lục tử kia hẳn đã sắp sinh đi?

Vào lúc này Tiêu Nhất Ba đi tới, đứng trước cửa tiểu viên thông bẩm:

-Bá gia, các tướng quân tới rồi.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Đã biết.

Đứng dậy, cáo biệt Liễu Như Khanh, Trịnh bá gia đi về phía trung trạch, nơi đó là chỗ tiếp khách đàm phán.

Trong khoảng thời gian hắn nhập Sở, quân chế Tuyết Hải Quan được thay đổi, nói như vậy, nếu chủ tử đổi thành những người khác, người phía dưới dám làm vậy khi ngươi không ở đây, vậy đó chính là phạm thượng ngỗ nghịch, nhưng giữa Trịnh bá gia và đám Ma Vương hoàn toàn không có loại mâu thuẫn này.

Trên đời này cực kỳ thoải mái chính là, ngươi có một đám thủ hạ có năng lực cực kỳ xuất chúng, mà càng thoải mái chính là, ngươi không cần lo lắng bọn họ tạo phản.

Gọi bọn họ tới, chính là để bản thân hắn lộ mặt, phát huy tác dụng “Linh vật” của hắn, đồng thời lại phân phó một chút chuẩn bị duyệt binh vào ba ngày sau.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!