Thánh chỉ có hai đạo.
Một đạo cho Trịnh bá gia, đây cũng là mục đích tuyên chỉ chủ yếu lần này.
Một cái khác nói là an ủi toàn quân Tuyết Hải Quan, hướng tướng sĩ Tuyết Hải Quan biểu đạt sự quan tâm của Yến Hoàng, sau đó còn khao tiền thuế gạo.
Đạo ý chỉ thứ hai vốn chỉ thêm vào cho có, xem như một cái lưu trình, giống khi triều đình tuyên chỉ với một tướng lãnh nào đó, đều có thêm một đạo như vậy.
Cho nên chờ đến bây giờ mới tuyên chỉ, một bởi Phùng Quan biết ba ngày sau sẽ duyệt binh, lúc này tuyên chỉ càng tiện, thứ hai là bọn hắn rất gấp, cần lên đường, sau khi khao tướng sĩ hướng bạc rượu thịt, thời gian từ Dĩnh Đô áp tải tới đây cũng rất lâu, cho nên trước khi bọn họ đến phủ bá tước, trước tiên mượn tạm đồ của Trịnh bá gia, chờ bộ phận của Hộ bộ tiếp tế tới đây sẽ trả lời, cũng coi như là tùy cơ ứng biến.
Rốt cuộc, nhiệm vụ hàng đầu vẫn là sớm tới đây tuyên chỉ cho Trịnh bá gia nhập kinh.
-Có thể.
Trịnh bá gia gật gật đầu, ý bảo Phùng Quan có thể tuyên chỉ.
Phùng Quan căng Thánh chỉ ra, đi lên trước, âm thnh của hoạn quan trẻ tuổi mang theo lực xuyên thấu:
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu viết:…
Phùng Quan dừng.
Kỵ sĩ bốn phía đều giơ đao lên.
Dựa theo truyền thống Đại Yến, tuyên chỉ trong quân, tướng sĩ không cần xuống ngựa quỳ tiếp nhưng cần hành lễ trên ngựa.
Nhưng mà, ngươi không xuống ngựa quỳ xuống, các ngươi còn giơ binh khí lên làm cái gì?
Giơ binh khí lên đối với Thánh chỉ!
Đây có ý gì?
Phùng Quan hơi luống cuống, hắn mạnh mẽ ép xuống, một lần nữa hô to:
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu viết. . .
Phía dưới trên vạn giáp sĩ, không người nào thu đao.
Trên duyệt binh đài, Phùng Quan lập tức xấu hổ.
Sắc mặt Phùng Quan xấu hổ, ánh mắt như cầu sinh sự giúp đỡ hướng về phía Bình Dã Bá.
Trịnh bá gia hơi hơi mỉm cười, buông tay xuống.
Trong phút chốc. . .
Hổ!
Trên vạn giáp sĩ thu đao trong khoảng khắc.
. . .
Phùng Quan rốt cuộc đọc xong ý chỉ, thở phào một hơi.
Đợi sau một tiếng “Khâm thử”, đội ngũ khâm sai và các tùy tùng mang “Rượu thịt” và “Bạc thưởng” ra.
Trên vò rượu dán chữ “Ngự”, trên thịt dán giấy niêm phong.
Tiền bạc được đựng trong mấy sọt trên xe ngựa, phía trên cũng dán chữ “Ngự”.
Rượu thịt tiền bạc, đều nhờ Phùng Quan mượn phủ bá tước, đây là mượn tạm trước rồi trả lại sau, nhưng khi hai người Phùng Quan và Trương Viễn Sơn thấy một màn này, hai người lập tức liếc nhìn nhau.
Bọn họ đã chuẩn bị kỹ mấy thứ này, nguyên bản tính toán sau khi duyệt binh xong sẽ tiến hành khao thưởng đối với tướng sĩ Tuyết Hải Quan, nhưng hiện tại còn chưa bắt đầu duyệt binh, làm thế nào đã mang ra rồi?
Cái này tất nhiên do người phía dưới tính toán nhầm thời gian, nhưng cho dù tính sai giờ, kỵ sĩ tuần tra bên ngoài cũng nên ngăn cản lại mới đúng chứ, nào có đạo lý chưa diễn võ đã bắt đầu ban thưởng trước?
Nếu đồ vật “Ngự tứ” đã bị kéo ra, tự nhiên không thể lấy lại, bất luận quy củ gì đều không thể to hơn mặt mũi Bệ Hạ.
Cho nên Phùng Quan ngượng ngùng cười đối với Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia lấy nụ cười ôn hòa đáp lại.
Nhóm người phía dưới đẩy từng xe ngựa rượu thịt tiến vào theo nhóm khâm sai, bắt đầu phân phát và ban thưởng.
Nhưng mà, rất nhanh, bọn họ phát hiện không đúng, nguyên bản dự tính trường hợp tranh cướp không hề xuất hiện.
Thậm chí bộ dáng liệt quân lúc trước thế nào, hiện tại vẫn như cũ.
Tất cả mọi người ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng.
Tối hôm qua vừa mới giết heo, thịt heo mới tươi ngon đưa đến trước mặt nhóm quân sĩ, bọn họ không hề duỗi tay đi lấy, làm như không thấy.
Càng làm cho người ta táp lưỡi chính là, ngay cả đem tiền bạc đến trước mặt bọn họ, bọn họ vẫn không tiếp như cũ, tiền bạc tùy ý rơi trên mặt đất, lăn thành một mảnh.
Không ai động!
Không ai nhìn!
Không ai tiếp!
Không ai lấy!
Tuyết Hải quân khởi phát từ Thúy Liễu bảo, chú trọng quân kỷ quân luật, mà trong quân quan trọng nhất một cái, chính là thưởng phạt phân minh.
Sau khi chiến thắng, tất cả chiến lợi phẩm thu được đều phải giao ra, để phía trên căn cứ quân công tiến hành phân phát.
Nếu phát hiện có kẻ tư tàng, giết không tha, đây là thiết luật.
Tương ứng với quân luật cực cao chính là đãi ngộ cực tốt, binh sĩ nhập quân ngũ, được nhập hộ tiêu, con cái miễn phí nhập học xá, nhà có người bệnh được khám và chữa bệnh miễn phí tại bệnh xá, vợ con có tiền lương trợ cấp, người chết trận cũng có tiền bồi thường.
Quân luật nghiêm ngặt cần đối xứng với đãi ngộ cực tốt, nếu không nội bộ quân sĩ sẽ lục đục.
Mỗi khi có thao luyện, sĩ quan chính trị trong quân sẽ lớn tiếng hỏi:
Các ngươi ăn cơm của ai!
Các ngươi trung thành với ai!
Hơn nữa lúc trước tuyên chỉ, nếu nói lần đầu tiên, các quân sĩ chỉ hành sự bằng bản năng mà nói, như vậy lúc này đây, trong lòng bọn hắn kỳ thực đều hiểu rõ.
Đây là, muốn cạnh tranh.
Cũng bởi nguyên nhân này, càng không có người nào dám đi đụng vào ban thưởng này.
Sắc mặt Phùng Quan không nhịn được.
Lúc này, Trịnh bá gia mở miệng nói:
-Phùng công công, theo Bổn Bá, vẫn đợi sau khi diễn võ xong rồi ban thưởng đi, người nào diễn võ ưu tú nhất sẽ nhận được phần thường phong phú nhất, Phùng công công cảm thấy thế nào?
Phùng Quan lập tức nói:
-Bá gia nói đúng, vậy cứ theo lời Bá gia làm đi.
Sau lời này, những tùy tùng kia lập tức kéo đồ ban thưởng trở lại.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia nhìn thoáng qua Lương Trình.
Lương Trình nắm chặt đao, phất tay lên.
Người tiên phong một bên lập tức đánh ra cờ tín hiệu, binh mã các trấn phía dưới bắt đầu nhanh chóng dàn trận diễn võ, cũng chính là duyệt binh.
. . .
Đêm lạnh, phong thanh.
Một nồi cá hầm cải chua, rau trộn trên bàn.
Trên bàn không phải rượu, mà là trà ấm.
Trương Viễn Sơn và Phùng Quan mặt đối mặt mà ngồi, Trương Viễn Sơn ăn thật sự chậm, Phùng Quan cầm đũa ăn rất mau.
Người trước, ở loại nha môn thanh nhà như Lễ bộ này, làm chuyện gì cũng không cần lo vội vã.
Người sau, cần ăn nhanh xong sớm, vạn nhất chủ tử gọi ngươi, ngươi không có mặt, đó chính là lỗi lớn.
-Cảm giác gì?
Phùng Quan hỏi.
Hỏi, tất nhiên là duyệt binh ban ngày.
Trương Viễn Sơn uống một ngụm trà, nói:
-Trật tự rành mạch, dù chưa từng lãnh binh, nhưng Trương mỗ đã có thể nhìn ra, Tuyết Hải quân này có phong phạm của Tĩnh Nam quân năm đó.
Phùng Quan hơi hơi mỉm cười, ăn miếng da cá, lại nếm thêm ít dưa chua, ngẩng đầu, thở dài một tiếng, cầm lấy chén trà, giơ lên, lại không uống, mà lại đặt bên cạnh bàn.
Một không gian vuông vức, lại tự thành cách cục, dưới chân hai người tự thành một mảnh nước gợn sương mù.
Đây chỉ là một pháp môn của Luyện Khí sĩ, hiệu dụng của nó giống treo một cái chuông trên cửa, ai muốn đẩy cửa tiến vào nghe chút gì, cái chuông kia sẽ báo động.
Phùng Quan là con nuôi của Ngụy Trung Hà, tất nhiên có chút thủ đoạn, hơn nữa Hoàng cung Yến Quốc có vị Thái gia kia từng làm chủ, cho nên đã hình thành truyền thống thái giám tu luyện Luyện Khí quyết.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long