Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1039: TRẺ TUỔI

Trương Viễn Sơn lắc đầu, nói:

-Ngày hôm nay duyệt binh, thứ nhất vì ủng hộ quân tâm, rốt cuộc Bình Dã Bá nhập Sở trở về còn chưa lâu, trước mắt lại muốn nhập kinh, nếu đỏ ngỏ quân tâm, khó tránh khỏi phía dưới sẽ sinh loạn.

Trương Viễn Sơn dừng một chút, tiếp tục bổ sung nói:

-Thứ hai để cho hai người chúng ta xem, gần nửa năm qua, triều đình thông qua phương thức tuyển chọn quan viên bắt đầu từng hồi quyền lực của tướng lãnh đóng tại Tấn địa, cái này sớm khiến quân đầu lĩnh địa phương bất mãn, cử động lần này của Bình Dã Bá muốn thông qua đôi mắt chúng ta, nói cho Dĩnh Đô, thậm chí nói cho triều đình, hắn sẽ không giao ra quyền kiểm soát Tuyết Hải Quan.

Phùng Quan cầm lấy ấm trà, tự rót một ly, nói:

-Vậy các quân đầu lĩnh khác nhẫn nhịn được, Bình Dã Bá hắn lại không nhịn được?

Trương Viễn Sơn nghe vậy, cười, nói:

-Con người sinh ra, ai lại nguyện ý chịu câu thúc, đơn giản là tình thế bức bách, bất đắc dĩ mà làm thôi, những đầu lĩnh Tấn địa khác có thể nhẫn nhịn bởi phía trên có Tĩnh Nam Hầu đè nặng, bọn họ không muốn nhẫn cũng phải nhẫn.

Trương Viễn Sơn nói đến đây, ý vị sâu xa nói:

-Nhưng Tĩnh Nam Hầu gia coi trọng Bình Dã Bá là chuyện thế nhân đều biết, Bình Dã Bá hắn chẳng lẽ không biết sao? Nguyên nhân chính là vì hắn không cần nhẫn, cho nên không cần nhịn.

-Nhưng làm như vậy, cũng thật sự quá mức, lúc trước ta đang tuyên chỉ!

-Xác thật.

Phùng Quan cũng gật đầu.

Trương Viễn Sơn đem một khối đầu cá kẹp lên, một bên khảy một bên nói:

-Bệ Hạ chúng ta anh minh thần võ, khoan dung độ lượng, ngay cả Phùng công công ngài trở về, thêm mắm thêm muối mà làm trò trước mặt Bệ Hạ, Bệ Hạ vẫn sẽ cho qua, chỉ xem như người trẻ tuổi càu nhàu. . . Sách! Nói đến người trẻ tuổi, Bình Dã Bá xác thật trẻ tuổi, so với Trương mỗ còn nhỏ hơn vài tuổi!

-Người trẻ tuổi, người trẻ tuổi.

Phùng Quan lặp lại những lời này.

-Trẻ tuổi, trẻ tuổi mang ý nghĩa có phạm sai lầm cũng không có gì ghê gớm, càng có thể nói Bệ Hạ bao dung, hơn nữa tình huống Tuyết Hải Quan rốt cuộc thế nào, ta và ngươi đều thấy rõ. Cánh đồng tuyết phương bắc rốt cuộc khi nào xảy ra biến cố, ai biết trước? Lần này Sở Quốc phương nam ăn một phát thiệt này, ngay cả Hoàng thất và Khuất thị đều mất hết mặt mũi, tuy nói hai bên ăn ý lui binh ngưng chiến, nhưng một khi tái khởi việc binh đao, nhánh binh mã Tuyết Hải Quan này tất nhiên sẽ phải nam hạ!

Trương Viễn Sơn dừng lại một chút, bổ sung:

-Nếu không, một khi Sở nhân nhập Tấn, thác khai đất Tấn, như vậy Tuyết Hải Quan trong khoảnh khắc sẽ trở thành một tòa cô đảo. Nhìn lại phạm vi trăm dặm xung quanh Tuyết Hải Quan đi, có thể thấy được bao nhiêu thôn xóm? Lại nhìn xem thành quách có bao nhiêu người cư trú? Tuyết Hải Quan có thể làm đến trình độ này, thật không dễ!

-Trương bá đại, ngươi rốt cuộc đứng bên kia?

Trương Viễn Sơn thực bình tĩnh nói:

-Ta đứng về phía Đại Yến bên này, hôm nay nhìn thấy nghe thấy, ta xem, cũng coi như nhìn, sau khi trở về, nên nói gì sẽ nói, nhưng tuyệt đối sẽ thêm mắm thêm muối, thậm chí giúp Bình Dã Bá che lấp một vài điểm.

-Dựa vào cái gì?

-Bằng việc coi như ngươi nói thật, Bệ Hạ chúng ta cũng chê ngươi phiền!

Âm thanh Trương Viễn Sơn lập tức nhắc lại.

Khí thế Phùng công công bị ép xuống.

-Phùng công công, Trương mỗ nể phần tình cảm chúng ta đồng hành trên đường lâu ngày như vậy, mới nhắc nhở ngươi như vậy, ta là ngoại thần, ngài là nội thần. Cái nội thần cần chính là vị trung gian, nhưng ngài xem ngài đang đứng ở đâu, ngoại thần yêu cầu thanh danh, cố ý đối nghịch với Bệ Hạ, Bệ Hạ hơn phân nửa chỉ cười cười. . . Còn nội thần, ngươi cần thanh danh làm gì?

-Ta. . .

Phùng Quan ngắc ngứ.

-Lời cần nói, Trương mỗ chỉ nói đến đây, kỳ thực những lời này Trương mỗ tính không nói, đợi sau khi trở về, Ngụy công công khẳng định cũng sẽ nói với ngươi.

Trương Viễn Sơn tiếp tục nói:

-Ngài ngẫm lại sau lưng Bình Dã Bá là ai đi! Tĩnh Nam Hầu, Lục điện hạ, ai là người dễ chọc? Lùi một vạn bước mà nói, nhìn vị Bình Dã Bá trước mắt này, Bệ Hạ gần như đã tán đồng hắn, ngươi dám động sao? Tìm bậc thang dẫm lên đi, đây cũng là chuyện bình thường, nhưng một chút bậc thang, đều là gai độc. Thậm chí việc hôm nay, phàm có tiếng gió rõ ràng bất lợi với Bình Dã Bá bị truyền ra, cái nồi này cũng đo hai chúng ta tới gánh!

-Ta hiểu rồi.

Phùng Quan gật gật đầu.

Trương Viễn Sơn nói:

-Vậy mời Phùng công công thu lại cái này đi?

Phùng Quan vung tay áo lên, hơi nước bên cạnh bàn trong khoảng khắc tan đi.

Trương Viễn Sơn dùng chiếc đũa chỉ chỉ nồi cá hầm cải chua này, nói:

-Cố ăn nhiều một chút đi, đây là cá tuyết trong cánh đồng tuyết, đến nơi khác muốn ăn cũng không được ăn đâu.

Phùng công công lại gắp một miếng cá đưa vào trong miệng, nói:

-Xác thật tươi ngon.

. . .

Tiểu đình, đèn lồng, hạt dưa.

Lương Trình ngồi đối diện người mù, hỏi:

-Thế nào, sao không đi nghe lén một chút?

Người mù lắc đầu, nói:

-Bọn họ nói cái gì, cũng không quan trọng, hơn nữa cũng dễ đoán! Đơn giản là một chửi thầm, hai bất mãn, ba phát tiết, bốn tự mình điều giải, năm xem hiện thực, sáu nhận mệnh.

-Bộ dáng thế này, xác thực không cần thiết nghe.

-Đúng vậy.

Người mù gật gù.

-Lần này nhập kinh, ngươi quy hoạch kỹ chưa?

-Đã tính toán gì đâu, trên đường vừa đi vừa tính toán, không giống lần trước chủ thượng nhập kinh chính là, khi đó chỉ là một vai phụ bên người Tĩnh Nam Hầu, còn lần này đây, hắn lại là nhân vật nổi tiếng!

-Hình như nhân thủ không đủ.

Lương Trình nói.

Tam Nhi còn ở Lương Quốc, A Minh vẫn ngủ say như cũ, Tứ Nương bị thượng cần ở lại Tuyết Hải Quan, bản thân Lương Trình cũng cần phải ở lại cầm binh.

Nhưng mà, nghe được lời này, người mù lại cười nói:

-Không có việc gì, ta đã có sẵn giúp đỡ.

. . .

Trong nhà, trên bàn trà, có hai mâm điểm tâm, một bình rượu quả nho nhưỡng.

Tứ Nương bưng chén nhỏ lên, Hùng Lệ Tinh và Liễu Như Khanh lập tức cũng bưng lên chén nhỏ trước mặt.

-Các muội muội, tuy nói uống rượu nho nhưỡng chua chua ngọt ngọt, nhưng uống nhiều quá, cũng dễ dàng say, còn ta uống không say, các ngươi cứ tùy ý.

Trước kia khi Tứ Nương mở thanh lâu mở club, thật đúng là uống rượu như nước.

-Tỷ tỷ có nhã hứng, muội muội tự nhiên tận lực phụng bồi.

Liễu Như Khanh nhỏ giọng nói.

-Cũng phải cũng phải, hôm nay ta cũng cao hứng, nổi trống đánh thật vui, nếu ở Đại Sở, hoàng huynh tất nhiên sẽ trách phạt ta, nhưng hắn sẽ chỉ cười cười.

Công chúa rõ ràng uống hơi nhiều, vào lúc này nói những lời này, thực dễ dàng làm người ta hiểu rằng đây là khoe khoang ta được sủng ái thế nào.

Tứ Nương không tức giận, cô nàng này thật sự say rồi, đã hoàn toàn buông ra, ngược lại thật ngây thơ và đáng yêu.

Liễu Như Khanh không dám tức giận, nàng căn bản không nghĩ đi tranh vị trí kia.

Một người là công chúa, một nữ nhân là người đến công chúa cũng phải xu nịnh, Liễu Như Khanh này tranh thế nào được?

-Ta cũng nghe nói chuyện ngày hôm nay, không thể chê, cho nam nhân nhà mình mặt mũi, tỷ tỷ kính ngươi một ly.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!