Đại hoàng tử bại bởi hai người bọn họ, kỳ thật không oan, nếu ban đầu Đại hoàng tử suất quân nhập thành, thận trọng từng bước, làm đâu chắc đấy, trên chiến lược kỳ thực không có cái gì bại lộ.
-Đại hoàng tử bại, sau đó, triều đình không thể không mời Tĩnh Nam Hầu rời núi, Tĩnh Nam Hầu gia xác thật dụng binh lợi hại, đánh để cẩu tử ta tâm phục khẩu phục. Nhưng cũng bởi chính nguyên nhân này, Tĩnh Nam quân phát triển an toàn, hoàn toàn là chuyện không thể vãn hồi. Hơn nữa Sở Quốc ở Trấn Nam quan như hổ rình mồi, càng khiến cho Tĩnh Nam Hầu có thể danh chính ngôn thuận chỉnh hợp toàn bộ binh mã Tấn địa.
Dã Nhân Vương dừng một chút, lấy hơi, nói tiếp:
-Mà đây là điều trên dưới triều đình không hi vọng nhìn thấy. Sau đó, triều đình đang tiến hành xuống tay thu lại quyền quản lý địa phương, đây là thu quân quyền, một nhánh quân đội chỉ cần bóp chết tiếp viện của nó, nó sẽ phải nằm liệt một nửa, Khuất Thiên Nam chính là vết xe đổ rõ nhất.
Dã Nhân Vương thấy Trịnh bá gia vẫn đang trầm ngâm nghe, bổ sung thêm:
-Cho nên chuyện hiện tại triều đình đang làm chính là phiên bản cũ áp dụng đối với Trấn Bắc Hầu. Đồng thời, Tĩnh Nam Hầu gia xác thật sẽ không phản Yến, hắn cam chịu loại tiến tình này của triều đình. Nhưng... Chúng ta... Không thể! Bá gia bố trí hết thảy tại Tuyết Hải Quan, tuyệt đối không thể giao ra. Tư thái lúc trước Bá gia duyệt binh kỳ thực chính là mượn miệng hai vị khâm sai đại thần kia, biểu đạt ý chí của ngài đối với triều đình!
Trịnh bá gia bóp nát một viên hạch đào, đuỗi tay lấy phần thịt đưa vào trong miệng chậm rãi nhấm nuốt, nói:
-Tĩnh Nam Hầu còn phải cam chịu, vậy Bổn Bá biết làm sao bây giờ?
-Tĩnh Nam Hầu sẽ không phản Yến, bởi Tĩnh Nam Hầu vì Đại Yến, đã phụng hiến toàn tộc rồi. Nhưng Bá gia hẳn rõ ràng, đồ vật đã ăn vào rồi, sẽ không ai nguyện ý nhả ra. Các quân đầu lĩnh trên Tấn địa, không chỉ bản thân Tĩnh Nam quân, còn có binh mã các lộ khác, nguyên bản bọn họ ít nhiều theo Đại Yến, chế độ quân phiệt địa phương tự nhiên quyền lực trong tay bọn họ, cuộc sống trước đây quá dễ chịu, hiện giờ lại phải nhả ra, làm sao có thể cam tâm?
Dã Nhân Vương dừng lại, nhìn Trịnh bá gia, nói tiếp:
-Chỉ là, phía trên bọn họ có Tĩnh Nam Hầu đè nặng, cho nên không có người nào dám làm càn, chỉ có thể cam chịu tuân theo triều đình. Nhưng mà, trong toàn bộ Tĩnh Nam quân, không, phải là bên trong toàn bộ Yến quân trên Tấn địa, chỉ có Bá gia ngài... Sẽ không chịu Tĩnh Nam Hầu áp chế!
Trịnh Phàm bóp nát hạch đào thứ hai, không nói chuyện.
-Cho nên, ngay lúc này, Bá gia, ngài kỳ thật đại biểu cho thái độ tất cả quân đầu lĩnh Tấn địa, đồng thời cũng đại biểu cho thái độ của Tĩnh Nam Hầu. Nếu Bá gia ngài cũng giống những quân đầu lĩnh kia, quy củ tuân theo sự sắp xếp của triều đình, vậy Tĩnh Nam Hầu sẽ không nói cái gì, cũng sẽ không làm cái gì, cam chịu loại phân cách giữa quân quyền và địa phương này.
Dã Nhân Vương nói đến đây, nhấn giọng nói tiếp:
-Nhưng nếu Bá gia ngài biểu hiện ra một loại tư thái phản kháng, một có thể giữ được Tuyết Hải Quan không bị triều đình nhúng chàm; Hai, có thể trở thành một nửa lãnh tụ quân đầu lĩnh các lộ quân trên Tấn địa, thu hoạch được sự ủng hộ và đáp lại của bọn họ.
Dã Nhân Vương thấy Trịnh bá gia vẫn trầm ngâm không nói, mạnh mẽ nói tiếp:
-Ba, cẩu tử lớn mật phỏng đoán điểm mấu chốt của Tĩnh Nam Hầu gia, điểm mấu chốt của Tĩnh Nam Hầu gia chính là, hắn sẽ không phản Yến, nhưng hắn sẽ bảo Bá gia ngài! Giống Bắc tiên sinh, cẩu tử ta cũng đề xuất ra được ba điểm này. Vì ngài có thể giữ được Tuyết Hải Quan, vì ngài có thể lấy Tuyết Hải Quan làm cơ sở tiếp tục mở rộng cánh chim của ngài, vì ngài có thể chiếm Đông Bắc mà có thể thỏa mái nhìn tứ phương... Cẩu tử cầu Bá gia ngài, nhân cơ hội này... Đại khai sát giới!
Rất nhiều thời điểm, mọi chuyện, cũng không cần phức tạp.
Đám giáo viên Tuyết Hải Quan kia vẫn trong quy hoạch của Trịnh bá gia, hắn cũng không muốn đi lợi dụng.
Điểm này, hắn và người mù từng thương lượng qua, trên quan trường đã có thế lực của Tiểu lục tử, bây giờ hắn lại xây thêm cơ sở khác, một là cái này không quan trọng, rất khó trong khoảng thời gian ngắn nhìn thấy hiệu quả, rốt cuộc chính hắn lấy thân phận quân công tước gia cũng rất khó hình thành đầy đủ lực hấp dẫn và lực hướng tâm đối với quan văn.
Hai, nếu chính hắn làm như vậy mà nói, rất dễ dàng sẽ kích thích đến Tiểu lục tử.
Nhưng “Việc nào ra việc đó”, chỉ là chắc hẳn phải làm việc đó dưới tình huống như vậy.
Đặc biệt khi liên lụy đến triều đình, chỉ một chuyện bình thường có thể xé ra rất nhiều vấn đề.
Không thể tạo phản, nhưng cần tỏ ra thái độ bản thân.
Dùng tư thái học theo Tĩnh Nam Hầu, lại hùa theo tư thái của quân đầu lĩnh các lộ trên Tấn địa, lấy cái này tạo áp lực đối với triều đình, lấy cái này để triểu đình “Ném chuột sợ vỡ bình”.
Tóm lại, chỉ cần triều đình tiếp tục cam chịu để Tuyết Hải Quan hắn độc lập tự chủ, chẳng sợ thu hết quyền thống trị của các quân đầu lĩnh khác, Trịnh bá gia vẫn chấp nhận được.
Quan trọng nhất chính là, trên chuyện này, không quan tâm ngươi cố ý hay vô tình.
Lão tử vốn là người bị hại...
Lão tử vốn là người bị khi dễ...
-Truyền lệnh của ta.
-Có thuộc hạ!
Ăn xong hai cái hạch đào, Trịnh bá gia vỗ vỗ tay, lại thở thở hà hơi đối với lòng bàn tay, hơi ngẩng đầu, nhìn về phía người mù, nói:
-Ma đao!
...
Buổi sáng hôm sau.
Bên ngoài trạm dịch có rất nhiều xe cộ.
Chiếc xe ngựa đầu tiên rõ ràng là xe ngựa của Thành thân vương Tư Đồ Vũ, sau đó còn có xe ngựa của các danh môn vọng tộc cùng với các thế lực lớn khác.
Phía sau nữa chính là ngư long hỗn tạp, rốt cuộc người muốn đến đây để lọt vào mắt của Trịnh bá gia, thật sự quá nhiều quá nhiều.
Mà lúc này, đại môn trạm dịch chậm rãi bị mở ra.
Bên trong đi ra, không phải đám giúp việc trạm dịch, mà là một đám giáp sĩ.
Cái gọi là “Ma đao”, đều không phải chỉ khi lâm trận tìm đá mài dao tới ma đao, đối với lính già mà nói, những thứ binh khí như đao và mũi tên đều được bảo dưỡng thường xuyên, không chút nào chậm trễ.
Truyền lệnh kia có ý là, đêm này cố gắng nghỉ ngơi chỉnh đốn, dưỡng đủ tinh thần, điều chỉnh tốt trạng thái, ngày mai sẽ gặp huyết.
Cho nên, khi đám thân binh vệ này cầm đao đi ra, lập tức có một cỗ túc sát khí tràn ngập ra.
Một trấn quân đội do Cao Nghị cầm đầu có ít người nhất, nhưng đây là đội thân binh vệ bảo vệ sự an toàn của Trịnh bá gia, tất nhiên đều là nhất đẳng tinh nhuệ trong toàn quân.
Ba trăm dũng sĩ, lập tức làm toàn bộ bầu không khí nơi này an tĩnh lại.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia mặc một thân kim giáp cưỡi Tì Hưu, từ đại môn chậm rãi đi ra.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long