Tứ Nương từng nhắc nhở Trịnh bá gia, nói khi nào lên chiến trường thật sự tốt nhất đừng mặc cái này, Trịnh bá gia tất nhiên nhớ rõ, nhưng mặc loại đồ vật ngự tứ này, trước mặt đối diện với loại tình huống này mới thích hợp nhất.
Mà lúc này, màn xe chiếc xe ngựa đầu tiên kia bị xốc lên từ bên trong, hiển lộ ra thân hình Thành thân vương Tư Đồ Vũ, khi cha hắn chết trận đưa tang, hắn chỉ là một hài đồng, hiện tại đã lớn thành một thiếu niên.
Chẳng qua, trên mặt hắn không có góc cạnh di truyền từ phụ thân hắn, ngược lại lộ ra một cỗ khí tức thư sinh văn nhược.
Cái này hẳn có quan hệ với hoàn cảnh hắn, rốt cuộc tuy Thành thân vương phủ vẫn có thể tiếp tục ở lại Dĩnh Đô, không giống Tấn Hoàng nhất mạch kia bị dời về Yến Kinh, nhưng hiện tại Tư Đồ Vũ sống, cũng chỉ là một con rối chính trị mà thôi.
-Tiểu vương, gặp qua Bình Dã Bá.
Tư Đồ Vũ vấn an Trịnh Phàm.
Một cái là Vương gia, một cái là bá tước, chênh lệch rất lớn, nhưng người trước lại hạ thấp tư thái với người sau, hơn nữa hạ tư thái thấp xuống cũng không chỉ là một chút.
Đây là kiểu người mất nước không đủ tự tin, khả năng trước mặt Tấn nhân trong ngoài Dĩnh Đô, hắn vẫn có thể giữ được một chút tôn nghiêm thuộc về bản thận, nhưng trước mặt giới quyền quý và tinh hoa chân chính của Yến Quốc, hắn lại không dám đắn do, mạnh bạo.
Trịnh bá gia ngồi trên Tỳ Hưu, ôm quyền chắp tay đối với Tư Đồ Vũ, nói:
-Gặp qua Thành thân vương gia, Thành thân vương gia phúc khang.
Trong miệng nói chính là chào hỏi, nhưng trên thái độ, lại không có chút thành ý chào hỏi nào.
Kỳ thật, trong tình huống bình thường, loại nghi thức xã giao này, Trịnh bá gia sẽ không so đo, đặt vào ngày bình thường sẽ dùng thái độ đoan chính, hành lễ với người ta, dù sao không cần thiết tại đây trên loại chuyện vụn vặt này lấy ra tật xấu của người ta.
Nhưng hôm nay, hắn cũng không thể kém nửa phần tư thái.
-Bình Dã Bá đã đến Dĩnh Đô rồi, Tiểu vương sai người chuẩn bị rượu ngon và đồ nhắm, vì Bình Dã Bá đón gió tẩy trần, để Tiểu vương có thể làm hết chức trách của một vị chủ nhà.
Trịnh bá gia cười.
Trong ấn tượng của hắn, tựa hồ vị Thành thân vương này thích nhất chính là mời người khác đến nhà ăn cơm.
Lúc trước, khi Đại hoàng tử suất lĩnh đại quân đông chinh tới đây, hắn cũng mở tiệc mời Đại hoàng tử.
Khi Tĩnh Nam Hầu tới, hắn cũng bảo mở tiệc mời Tĩnh Nam Hầu.
Nguyện Thượng thư Bộ binh nay là thái thú Dĩnh Đô, Mao Minh Tài tới, hắn cũng mở tiệc mời Mao Minh Tài.
Mỗi vị quý nhân từ Yến Quốc tới Dĩnh Đô đây, hắn đều sẽ ra mặt mời nhập phủ khoản đãi.
Nhưng...
Mọi người đều cự tuyệt.
Trịnh bá gia thậm chí cảm thấy, khả năng vị Thành thân vương này căn bản không chuẩn bị rượu và thức ăn gì ở nhà, mà cảm thấy chính Trịnh bá gia hắn cũng cự tuyệt.
Mở tiệc đón gió tẩy trần, đã sắp thành một bộ hình thức của vị Thành thân vương gia này.
-Thành thân vương gia có tâm, chỉ là hiện tại Trịnh mỗ có việc bận, thật sự không tiện.
-Cái này... Bình Dã Bá có chuyện gì, cứ yêu cầu Tiểu vương, Tiểu vương sẽ...
-Việc tư.
Ánh mắt Trịnh Phàm nhìn bốn phía xung quanh, lớn tiếng nói:
-Bổn Bá, vì nước trấn thủ biên cương, chém giết với dã nhân, huyết chiến với Sở nhân, binh sĩ dưới trướng Bổn Bá vì nước mà chiến hết sức, lại có người dám ở sau lưng mưu tính Bổn Bá. Bổn Bá đảo muốn hỏi một chút, thật sự khinh mấy vạn tướng sĩ Tuyết Hải Quan ta dễ tính hay thật sự khinh Bổn Bá không tức giận sao?
Mặc kệ thế nào, trước kéo cao cách điệu bản thân lên, đồng thời giơ mũ lên, chờ lát nữa chụp vào đầu kẻ muốn giết.
Trên mặt Tư Đồ Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức hỏi:
-Xin hỏi Bình Dã Bá, là người phương nào dám làm ra loại việc tàn hại trung lương này? Thật sự là nhân thần cộng phẫn, thiên địa cộng bỏ, chết chưa hết tội!
Ân?
Lần này Trịnh Phàm nghiêm túc nhìn Tư Đồ Vũ liếc mắt một cái.
Chính Trịnh Phàm hắn vừa mở đầu, kết quả vị Thành thân vương này lại chủ động hỗ trợ.
Vị Tư Đồ Vũ này rốt cuộc cũng là con của Tư Đồ Lôi.
Trong đại môn trạm dịch, Dã Nhân Vương và người mù đứng song song.
Người mù mở miệng nói:
-Hổ phụ không sinh khuyển tử.
Dã Nhân Vương khinh thường mà “Hừ” một tiếng, nói:
-Đơn giản mượn đao Bá gia ta tới lập uy cho bản thân thôi.
...
-Xin hỏi Bá gia, là ai dám lớn mật như thế?
Tư Đồ Vũ tiếp tục hỏi.
Có người nguyện ý giúp ngươi trải chiếu, Trịnh bá gia tự nhiên không có đạo lý không phối hợp, mở miệng nói:
-Quân dân Tuyết Hải Quan ta vì bảo vệ lãnh thổ Đại Yến không để Sở nô và dã nhân xâm nhập, máu chảy đầu rơi, được Hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, ban lấy danh ngạch, để người đọc sách có thể nhận được tư cách thi hương, để mở ra khát vọng cống hiến cho đất nước. Nhưng lại có gian nịnh quấy phá, dám thay đổi danh ngạch người Tuyết Hải Quan ta!
Trịnh bá gia nói đến đây, lại bừng bừng khí thế, quát to:
-Dùng chế độ khoa cử chọn lấy quan lại chính là quốc sách của Hoàng Đế Bệ Hạ chúng ta, phá vỡ lạc hậu, để con cháu nhà nghèo có thể phát triển. Nhưng tự nhiên có người dám đùa bỡn chính sách này của Yến Quốc. Dám coi thường Tuyết Hải Quan, dám coi thường Bổn Bá, thậm chí còn dám coi thường bậc Đế Vương!
Khoa cử? Danh ngạch?
Thành thân vương lập tức nghĩ tới cái gì, nói ngay:
-Để Tiểu vương sai người đến học chính hỏi, trong đó tất có nguyên do, tất nhiên sẽ cho Bình Dã Bá một câu trả lời thỏa đáng.
Trịnh Phàm nâng tay lên, nói:
-Không cần làm phiền Vương gia, nếu chuyện này đã rơi trên đầu Bổn Bá, theo tính tình của Bổn Bá, vậy để ta tự xử trí, để cổ bọn họ thử xem, lưỡi đao của Bổn Bá còn sắc bén không!
Cao Nghị giơ đao lên, hô:
-Mở đường!
Thân vệ bắt đầu mở đường, tất cả xe ngựa trên đường và đám người phía sau đều bị ngăn, kỳ thật, căn bản không cần mở đường, tại đây trước mặt đàn dũng sĩ đằng đằng sát khí, không ai dám ngăn đằng trước.
Tư Đồ Vũ thấy thế, đang chuẩn bị ý bảo đội ngũ hắn theo sau, lại bị lão thái giám từng cung phụng Tư Đồ Lôi giữ chặt.
-Chủ tử, đây là chuyện của Yến nhân, chúng ta không thể lẫn vào.
-Ta... Ta...
Tư Đồ Vũ hơi hoảng loạn.
-Chủ tử, vừa rồi ngài đã làm rất tốt, nếu có gia tộc nào đó đắc tội vị Bình Dã Bá này, chúng ta có thể “Thuận nước đẩy thuyền”, nhờ việc này để Bình Dã Bá giúp Vương phủ chúng ta lập uy, nhưng chuyện can thiệp đến khoa cử, liên lụy can hệ trọng đại, cái này đã không phải việc chúng ta có thể quản. Ngài cứ nhìn vị Bá gia này hùng hổ trước mắt, cái này rõ ràng... Rõ ràng là tư thế muốn thấy máu!
Tư Đồ Vũ nhìn lão thái giám, nói:
-Nhưng chúng ta không thể mặc kệ, nếu Dĩnh Đô đại loạn, vậy Vương phủ chúng ta...
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long