Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1047: NHIỄM DÂN

Chuyện khảo viện này kỳ thực không phải bí mật gì.

Từ khi tổ chức kỳ thi hương đến nay, có vài sĩ tử từ ngoài Dĩnh Đô đến các nha môn trong thành kích trống kêu oan, thậm chí từng có sĩ tử từng kêu oan trước cửa Thành thân vương phủ, khẩn cầu Thành thân vương ra mặt chủ trì công đạo.

Nhưng chuyện này thật sự liên lụy đến quá nhiều, tuy rằng đây đều do một chút gia tộc trung tầng và quan lại, nhưng từng nhà từng nhà bọn họ đã biến thành một cái võng, ngay cả Thành thân vương phủ, cũng không muốn động vào vũng nước đục này.

Đặt trước mắt, nhìn tư thái vị Bình Dã Bá này, hẳn tính toán muốn đem chuyện này hoàn toàn nháo lớn, trong lòng Tư Đồ Vũ theo bản năng bắt đầu hoảng loạn.

Bởi hiện tại Thành thân vương phủ còn sót chút thể diện, chính bởi nhờ những gia tộc trung tầng và quan lại kia chống đỡ.

Đại gia tộc Tấn địa hoàn toàn có thể rời vòng tay Thành thân vương đi ôm đùi triều đình Yến Quốc, nhưng những người thuộc tầng lớp trung tầng và hạ tầng kia, chỉ có thể dựa vào Thành thân vương phủ ra mặt, đây cũng là giá trị lớn nhất Thành thân vương có thể bộc lộ ra.

Nếu việc này nháo lớ, dẫn tới triều đình chú ý, tra rõ khoa cử, như vậy triều đình Yến Quốc có thể danh chính ngôn thuận lấy cớ này thanh trừ nốt những thế lực còn đi theo Tư Đồ gia.

Đương nhiên, đây là những suy nghĩ trong lòng Tư Đồ Vũ.

Lão thái giám lại nói:

-Chủ tử yên tâm, kỳ thực Yến nhân so với chúng ta còn sợ Dĩnh Đô loạn hơn.

Yến nhân cần nhất là ổn định.

-Phải, phải, phải, đúng rồi!

Tư Đồ Vũ bình tĩnh lại, lập tức nói:

-Mau đi phái người, thông tri Từ thái thú.

Nguyên bản Tư Đồ Vũ chỉ cho rằng Trịnh bá gia muốn tìm kẻ đắc tội hắn trút giận, vậy Tư Đồ Vũ giúp một chút cũng không sao.

Nhưng khi thấy Trịnh bá gia tính toán khai đao thật, thái độ của hắn lập tức thay đổi.

...

Chờ đến khi đội ngũ Trịnh bá gia tiến đến hẻm phố, phía trước xuất hiện một đám binh sĩ, ngăn cản đường đi.

Phía sau hẻm phố này chính là nha môn Học Chính tư.

Cao Nghị nâng tay lên, thân vệ xung quanh dừng bước.

Trịnh bá gia ngồi trên Tỳ Hưu, hơi hơi nghiêng mặt, nhìn về phía trước.

Một người trong đám binh sĩ kia đi ra, quỳ xuống hành lễ đối với Trịnh Phàm:

-Mạt tướng Nhiễm Dân, tham kiến Bình Dã Bá gia!

Đôi mắt Trịnh bá gia hơi híp híp, nói:

-Bổn Bá nhớ rõ ngươi.

-Có thể được Bá gia nhớ kỹ, là vinh hạnh của mạt tướng!

Trịnh Phàm duỗi tay chỉ chỉ đám binh sĩ phía trước, nói:

-Ngươi muốn cản đường của Bổn Bá?

-Bá gia, mạt tướng cả gan, ngài suất thân vệ vào thành, đã là sai quy củ, theo luật của Đại Yến, người mang ngoại quân vào thành, số lượng không thể vượt qua năm mươi, số lượng còn thừa thì đóng bên ngoài thành.

-Nga, ngươi muốn lấy quy củ ra dạy Bổn Bá?

-Mạt tướng không dám.

-Tránh ra cho Bổn Bá.

Nhiễm Dân vẫn không đi, nói:

-Bá gia, thái thú đại nhân đang trên đường tới rồi, lý do vì sao Bá gia tức giận, mạt tướng cũng nghe nói, nhưng thỉnh Bá gia bớt giận, chờ thái thú lại đây, tất nhiên sẽ đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho Bá gia.

-Lấy Mao Minh Tài áp ta?

-Mạt tướng không dám!

Trịnh bá gia hừ lạnh nói:

-Trước một câu không dám, sau cũng một câu không dám, nhưng trên thực tế ngươi cái gì cũng làm.

Nhiễm Dân vẫn cố nói:

-Bá gia, hết thảy có luật triều đình, tất nhiên có công đạo, Bá gia không cần làm vậy.

Trịnh Phàm cười “Ha ha”, nói:

-Được rồi, vậy Bổn Bá muốn nhìn xem, hôm nay ngươi rốt cuộc có thể ngăn được Bổn Bá hay không.

-Mạt tướng phải làm theo chức trách, xin Bá gia thứ tội!

Nói xong, Nhiễm Dân đứng lên, đứng thẳng thân thể.

Đồng thời, vung tay lên, hai sườn con đường xuất hiện một đám binh sĩ, hoàn toàn ngăn cản con đường trước mặt nhánh binh mã của Trịnh Phàm.

Ánh mắt Trịnh Phàm đảo qua binh sĩ thủ thành Dĩnh Đô này, đám binh sĩ kia tự nhiên biết vị ngồi trên lưng Tỳ Hưu kia là ai, khi ánh mắt Trịnh Phàm đảo qua, nhóm binh sĩ này theo bản năng cúi đầu, nhắm mắt lại.

Người có tên, cây có bóng.

Tuy rằng dòng chính của Trịnh bá gia tại Tuyết Hải Quan, nhưng bên trong toàn bộ quân đội Yến Quốc, danh vọng của hắn kỳ thật phi thường cao.

Có thể nói mỗi tướng sĩ có một giấc mộng riêng, trong mộng bọn họ thường thường có giấc mơ đẹp trở thành đệ nhị Bình Dã Bá.

Trịnh Phàm duỗi tay sờ sờ lông mao dưới hàng Tỳ Hưu, nói:

-Tiến quân.

Cao Nghị rút đao về phía trước, hô to:

-Bá gia có lệnh, tiến quân, người dám ngăn trở, giết chết bất luận tội!

-Tuân lệnh!

-Tuân lệnh!

Trong đám thân vệ, người cần rút đao rút đao, người cần lên nỏ lên nỏ, hoàn toàn bước vào trận hình chiến tranh, bắt đầu bước chỉnh tề tiến về phía trước.

Nhiễm Dân đứng nơi đó, hắn không lui.

Nhưng hắn không lùi cũng vô dụng, bởi đám binh sĩ phía sau lưng hắn, bọn họ bắt đầu lùi về phía sau.

Chẳng sợ Nhiễm Dân không hạ lệnh, nhưng đám binh sĩ này, một vì sát khí của đám thân vệ Trịnh bá gia chấn nhiếp, hai bởi bọn họ căn bản không có dũng khí huy đao về phía Trịnh bá gia.

Lui về phía sau, lui về phía sau, đám binh sĩ bắt đầu không tự giác tránh ra, mở ra một con đường.

Nhiễm Dân vẫn đứng nơi đó như cũ.

Nhưng ánh mắt hắn lại nhìn chằm chằm Bình Dã Bá.

Trịnh Phàm cũng đang nhìn hắn, ánh mắt, mang theo một loại bình tĩnh làm Nhiễm Dân cảm thấy lành lạnh.

Hắn đang giãy dụa, nhưng khi thân vệ phía trước gần hắn nhất cách hắn chỉ còn hai trượng, thân hình Nhiễm Dân lùi về bên trái, rồi lại lui về phía sau vài bước, nhườn đường.

Người từng lăn lộn trên giang hồ, từng cùng Lục hoàng tử uống rượu trên nha môn này, từng tham dự trận đại chiến Vọng Giang kia, sau khi thấy nhóm thủ hạ lùi lại, bản thân hắn thật sự không cách nào thừa nhận áp lực đến từ trên người Bình Dã Bá.

Trịnh Phàm cưỡi Tì Hưu, chậm rãi đi qua trước người Nhiễm Dân.

Nhiễm Dân lấy hết can đảm, lần thứ hai ngẩng đầu, lại phát hiện, Bình Dã Bá căn bản không thèm liếc nhìn hắn.

Xác thực nói, lúc trước hắn đứng chính diện cho rằng Bình Dã Bá đang nhìn hắn, kỳ thực hắn đang tự tưởng tượng, trên thực tế, hắn căn bản không đáng để Bình Dã Bá đặt trong mắt.

Đôi khi hắn vẫn sẽ hồi tưởng, hồi tưởng nếu trước kia hắn không bị điều vào đại quân đông chinh, mà dựa theo kế hoạch nguyên bản, đi về Thịnh Lạc thành.

Nếu hắn đi theo Bình Dã Bá, hiện tại sẽ thế nào?

Đã chết trận hay đã trở thành một tên giáo úy, trở thành thủ hạ của Bình Dã Bá?

Không biết tại sao, chẳng sợ hiện giờ hắn được Mao Minh Tài coi trọng, lấy thân phận Hình Đồ binh ngồi vào vị trí này đã là tạo hóa cực lớn, nhưng hắn như cũ vẫn không nhịn được, hồi tưởng lại khả năng này.

Nha môn Học Chính Tư có rất nhiều quan lại lớn nhỏ, đặc biệt lần trước vừa mới tiến hành kỳ thi hương, cho nên toàn bộ sĩ tử trên địa giới Thành Quốc trước đây sẽ tiến vào khảo viện, bọn họ trên danh nghĩa là người của Học Chính tư, nhưng trên thực tế lại là nha môn học chính tối cao của Thành Quốc.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!