Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1048: CÓ LỆNH, ĐỒ SÁT!

Khi thân vệ của Trịnh Phàm đến trước đại môn của Học Chính tư, có thể nhìn thấy qua tường vây, không ít người đã dò đầu ra.

Bình Dã Bá vì chuyện sĩ tử Tuyết Hải Quan bị thay thế danh ngạch mà nổi trận lôi đình, muốn đích thân tới đây.

Chuyện này đã bị người khác truyền tới nha môn.

Đây là Trịnh Phàm cố ý, tốc độ bọn hắn tiến lên rất chậm, cho người khác đủ thời gian mang tin tức tới, nếu không, làm sao có thể làm càng nhiều người biết Trịnh bá gia đang phẫn nộ?

Có điều, có lẽ bởi thấy đám thân vệ của Trịnh bá gia mang khí thế hung thần sát ác, Học Chính tư đã khép kín đại môn, thậm chí, không ai dám ra càng đừng nói chiêu đãi.

Dưới trường hợp này, kể cả có lý cũng phải nhượng lui, càng không phải nói mọi người trong Học Chính tư kia đều rõ ràng, bọn họ không đúng.

-Trịnh bá gia, Trịnh bá gia!

Mà lúc này, Thái thú Mao Minh Tài cưỡi ngựa tới rồi, cách thật xa, đã bắt đầu kêu gọi.

Lão Từ từng làm Thượng thư Binh bộ, hiện giờ ở Dĩnh Đô, hắn kỳ thực mới là người phụ trách chân chính, có thể nói là đại quan biên giới.

Hắn rất nhạy bén từ thông tin người ta đến bẩm báo, suy ra đã xảy ra chuyện không ổn.

Trên mặt chính trị, bọn hắn đều là cao thủ, hắn đã dự cảm Trịnh bá gia đột nhiên làm khó dễ, muốn làm cái gì.

Đặt biệt đêm qua, sau khi Trương Viễn Sơn vào thành, hắn còn vào phủ thái thú, nói chuyện duyệt binh qua cánh đồng tuyết với Mao Minh Tài.

-Trịnh bá gia, đã lâu không gặp, phong thái vẫn như cũ, thật khiến lão phu cực kỳ hâm mộ, làm lão phu cực kỳ hâm mộ!

Mao Minh Tài đầy mặt tươi cười, phảng phất gặp lại bạn vong niên lão hữu đã lâu không gặp.

Mà trên mặt Trịnh bá gia cũng rất tươi cười và nhiệt tình chào hỏi Mao Minh Tài, nói:

-Mao đại nhân, đã lâu không gặp, tình thần vẫn phấn chấn như cũ.

-Ai, già rồi, già rồi, đây là thật sự cảm giác tuổi già, không so được với Bá gia ngài trẻ tuổi khí tráng.

Thấy Trịnh bá gia tươi cười trò chuyện với hắn, trong lòng Mao Minh Tài nhẹ nhàng thở ra, nói:

-Bá gia, bản quan đã biết chuyện này, xin Bá gia yên tâm, bản quan tất nhiên sẽ tra ra ngọn nguồn, cho Bá gia ngài một cái công đạo.

-Mao đại nhân bận rộn công vụ, công việc của Dĩnh Đô đều đè nặng lên vài của ngài, ai, Trịnh mỗ thật sự không đành lòng, để Mao đại nhân lại vì Trịnh mỗ sự mà lao tâm mệt nhọc.

-Trịnh bá gia cần gì nói lời này, Bệ Hạ cực kỳ coi trọng chính sách trọng điểm khoa cử của Yến Quốc, ta là thần tử, tự nhiên tới đây, huống hồ đây cũng là địa bản do ta quản lý, bản quan tự nhiên có trách nhiệm giải quyết.

Mao Minh Tài dừng một chút, bổ sung nói:

-Mới Trịnh bá gia đến nhà bản quan uống nước trà, bản quan tức khắc ra lệnh bắt người thẩm tra, Trịnh bá gia có thể ngồi đợi kết quả.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Có những lời này của Mao đại nhân, Bổn Bá an tâm rồi, tướng sĩ biên quân chúng ta khổ sở thủ biên, đã ăn rất nhiều khổ, cũng không thể lại bị thọc dao nhỏ sau lưng.

-Đây là sự thật, Trịnh bá gia nói phải.

-Nghĩ đến, lần trước Bổn Bá thấy Mao đại nhân đã là chuyện của năm trước đi? Ai, thời gian này, thật trôi quá nhanh!

-Cũng không phải sao!

-Nhớ mang máng lần trước nhìn thấy Mao đại nhân, Mao đại nhân vẫn là khâm sai, khi đó tới Ngọc Bàn thành tổ chức hòa đàm, cố gắng đàm phán với vị sứ giả Sở Quốc kia, phong thái thật mê người.

Mao Minh Tài cố nở nụ cười, nói:

-Ha ha, đúng vậy, không ngờ đã một năm trôi qua rồi.

-Ai, lúc này ta đang làm cái gì nhỉ?

-Lúc này Bá gia mới từ Tuyết Hải Quan tới đây.

-Nga, đúng đúng đúng, ngài xem trí nhớ của ta này, vẫn còn trẻ nhưng đã quên rồi, lúc ấy ta vừa từ Tuyết Hải Quan vội vã tới, sau đó thay Hầu gia truyền quân lệnh, quân lệnh đó là gì nhỉ? Hình như, hình như là... Đồ sát!

Vứt dứt lời, Cao Nghị trực tiếp hét lớn:

-Bá gia có lệnh, đồ sát!

-Hổ!

-Hổ!

-Hổ!

“...” Mao Minh Tài.

...

Hôm nay gió Dĩnh Đô chú định mang theo một hương vị tanh ngọt.

Sau cửa Học Chính tư, có đủ loại đổ vật bàn ghế bỏ thêm chống đằng sau cho chắc, nhưng sau đại môn không phải hàng ngũ liệt trường thường, mà là một đám quan lại Học Chính tư đang run bần bật.

Sau hi Cao Nghị ra mệnh lệnh, hai cánh từng người từng người nhảy lên tường vây, đồng thời kế tiếp có giáp sĩ cầm nỏ đứng trên tường vây cảnh giới giới bên trong.

Giết gà dùng đao mổ trâu không giả, nhưng ngày thường huấn luyện, sớm đã đem một ít đồ vật khắc lên xương cốt.

Đám giáp sĩ đầu tiên đi vào không gặp bất luận sự ngăn cản nào, trong Học Chính tư không ít người, nhưng bọn hắn chỉ biết lui về phía sau lui về phía sau lại lui về phía sau, đại môn cứ như vậy bị mở ra từ bên trong.

Một đám giáp sĩ bên ngoài, trực tiếp vọt vào.

Nhóm quan lại bên trong khả năng còn tưởng rằng lần này Bình Dã Bá chỉ tiến vào bắt người hỏi tội, bởi trong thế giới quan của một số người kỳ thực đều dựa vào thói quen đánh giá.

Bọn họ cảm thấy tình huống bết bắt nhất chính là một nhóm người bị bắt đi, một nhóm người bị tra tấn, một nhóm người bị kéo ra ngoài hỏi tội, còn đại đa số người vẫn không có việc gì.

Còn nhóm người bị hỏi tội kia sẽ thật sự bị nghiêm trị, khả năng xui xẻo nhất là hai ba người, rốt cuộc, pháp không trách chúng.

Nhưng thế giới quan của bọn họ và Trịnh Phàm, hoàn toàn không giống nhau.

Đặc biệt sau khi Trịnh bá gia đã trải qua lần truyền lệnh tàn sát bốn vạn Thanh Loan quân dưới Ngọc Bàn thành.

Một màn này trước mặt Trịnh bá gia mà nói, thật sự là trường hợp nhỏ mà thôi.

Nhóm thân vệ cầm đao đi vào, sau khi nhảy vào htc, trực tiếp tự động phân ra ba người một nhóm, giáp sĩ trước tiên vọt vào không trực tiếp nhào lên, mà từ hai cánh bắt đầu ép về phía sau, nhóm giáp sĩ kế tiếp trực tiếp giơ đao lên, bắt đầu chém giết nhóm lão quan gia này.

Loại tư thế không nói hai lời đã cấm đao chém giết này, xác thật làm bọn họ không thích ứng, đợi máu tươi bắn lên mặt rồi, cảm giác sợ hãi muốn bỏ chạy tán loạn, lại ngạc nhiên phát hiện mặt sau cũng xuất hiện giáp sĩ.

Cái này không phải giết chóc để cá không lọt lưới, bởi lần này Trịnh Phàm không mang đến nhiều thân vệ, nhưng tính cả đám lọt lưới, cũng sẽ không bỏ quá nhiều.

Nghe bên trong không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết,

Thần sắc Mao Minh Tài cứng lại, lúc này hắn bỗng nhiên có cảm giác hồi tưởng lại một năm trước ở Ngọc Bàn thành.

Khi đó hắn cũng ngăn cản trước mặt Trịnh Phàm, nhưng Trịnh Phàm vẫn mạnh mẽ hạ lệnh đồ sát thay Tĩnh Nam Hầu.

Hôm nay, cũng giống vậy.

Hắn chạy đến, hắn cũng nếm thử đi ngăn cản, nhưng hắn vẫn như cũ không thể thành công.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!