Lúc trước hắn chính là Thượng thư Binh bộ kiêm luôn khâm sai đại thần đàm phán với Sở Quốc, hiện tại hắn chính là thái thú Dĩnh Đô, sau khi soái trướng của Tĩnh Nam Hầu chuyển từ Dĩnh Đô đến Phụng Tân thành, Mao Minh Tài hắn mới là người nói chuyện thực tế tại Dĩnh Đô này.
Thượng thư một bộ và đại quan biên giới, tại Đại Yến vào lúc này không hề nghi ngờ cái sau cao hơn cái trước, bởi Yến Hoàng cường thế, Lục bộ và nội các gần như trở thành cái ống loa của Yến Hoàng.
Nhưng mà, trước mặt người đàn ông này, năm đó mới là Bình Dã Bá, hiện giờ, lại vừa mới đoạt công chúa, được Yến Hoàng ban thưởng kim giáp, phụng chiếu vào kinh nhận thưởng.
Vị trí tăng lên, không chỉ một người Mao Minh Tài hắn.
Mao Minh Tài chậm rãi nhắm mắt lại, môi hơi run rẩy, hắn không đi nếm thử vọt vào kêu gọi để những thân vệ kinh đình chỉ giết chóc, mà nói:
-Trịnh bá gia, cần biết “Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi”.
(“Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi” dịch nghĩa là: Cây cao vượt rừng, gió sẽ dập, hay còn được hiểu như một người xuất chúng thì ắt bị người khác sinh lời đàm tiếu, dị nghị).
Trịnh Phàm hít một hơi, tựa hồ nhấp nháp mùi máu tươi trong gió đang thoang thoảng qua nơi này, nói:
-Không sao!
...
Trong trạm dịch, người mù và Dã Nhân Vương không đi theo, ngược lại hai người ngồi mặt đối mặt, trước mặt hai người chính là một bàn cờ.
-Còn chưa đủ.
Dã Nhân Vương mở miệng nói:
-Một cái Học Chính tư thôi, vẫn chưa đủ.
Người mù gật gật đầu.
Dã Nhân Vương tiếp tục nói:
-Dĩnh Đô là một địa phương tốt, thứ nhất ở nơi này phát sinh chuyện này có thể dễ dàng truyền bá ra ngoài, thứ hai, nó lại không đủ mẫn cảm.
Dĩnh Đô là một tòa đại thành, hết thảy nơi này phát sinh, tất nhiên sẽ bị truyền bá đến Yến Kinh.
Người ở chỗ này nhảy múa hay làm gì, đều sẽ bị các quý nhân Yến Kinh biết.
Nhưng Dĩnh Đô các Yến Kinh rất xa, trên địa vị chính trị so với một thành trì trên lãnh thổ nguyên bản của Yến Quốc có vẻ vẫn không đủ.
Đây là một cái bánh lớn, ương ngạnh ở chỗ này sẽ không đụng đến nghịch lân chân chính của Yến Quốc.
Bở lỡ cơ hội này, bỏ lỡ, bỏ lỡ, càng đi tây, chờ tới đến Lịch Thiên thành, sau đó qua núi non Mã Đề sơn, tiến vào Yến Quốc, Trịnh bá gia phải đổi một gương mặt khác rồi.
Cần dịu ngoan, cần ngoan ngoãn, cần nghe lời...
Cần thiện lương.
Hành động duyệt binh tại Tuyết Hải Quan và tại Dĩnh Đô chính là một loại tư thái.
Chờ sau khi tiến vào lãnh thổ cố hữu của Yến Quốc, cần bày ra chính là lập trường.
Người mù nói một câu:
-Lập trường kiên định, trên tư thái sẽ dễ nói chuyện.
Dã Nhân Vương cười nói:
-Đây là thuật Đế Vương.
Người mù lắc đầu, nói:
-Đế Vương vô thường, không có định thuật, Đế Vương trẻ tuổi, Đế Vương trung niên, Đế Vương già, hoàn toàn không giống nhau. Đế Vươn giữ gìn cái đã có, Đế Vương muốn khai thác, Đế Vương bị quyền thần che đậy, cũng đều là bất đồng.
Dã Nhân Vương thở dài, gật gật đầu, nói:
-Yến Hoàng già rồi, ta từng nghe nói lúc trước vị Tàng Phu tử Càn Quốc kia từng nhập Yến Kinh chém Long mạch Yến Quốc, sau đó lời đồn đãi Yến Hoàng không sống được bao lâu càng ngày càng nhiều lên.
Người mù mở miệng nói:
-Nhưng sau đó vị Thái gia trong cung kia lại binh giải cùng với Thiên Hổ sơn, đem vận khí hắn hấp thu từ Yến đỉnh cộng thêm mượn vận khí cả mấy trăm năm tích góp của Thiên Hổ sơn, tất cả đều phản chú trở về, tựa hồ, lại bổ toàn.
-Bắc tiên sinh, ngươi tin sao?
-Tin hay không tin đều vậy, đơn thuần cho rằng nhân định thắng thiên, không khỏi quá mức võ đoán, ta cảm thấy, làm người và làm việc, vẫn cần một chút vận khí.
Dã Nhân Vương nói:
-Hẳn vậy, sau khi ta biết Ngọc Nhân Lệnh của Thánh tộc ta nằm trong tay Bá gia ta, ta nhận thức được điểm này, ta thậm chí cảm thấy Bá gia chúng ta chính là mệnh. Một bàn cờ, thật vất vả đánh đến giữa bàn, tiến thêm một bước có thể mở rộng ra khí tượng, Lui một bước, cũng có thể trời cao biển rộng.
Dã Nhân Vương nói đến, cảm khái:
-Bá gia chúng ta xuất hiện, để ta tiến không được lui không xong. Trước kia ta không tin số mệnh, bởi trong mắt người Chư Hạ các ngươi, Thánh tộc ta là cầm thú, cầm thú làm gì có tư cách đi luận mệnh? Nhưng hiện tại, ta hơi tin!
Người mù hơi hơi mỉm cười, nói:
-Dưới đây chỉ còn năm quân cờ, lại không phải cờ vây, ngươi mượn vật nói thế, không khỏi quá mức gượng ép.
-Muốn nói cái gì thì nói, nói chung vật chỉ là nguyên do thôi, kỳ thực Bắc tiên sinh hẳn hiểu tâm tư của ta, Yến Hoàng rốt cuộc có thể căng mình ra bao lâu? Ta không tinh những lời đồn kia là vô căn cứ, quan trọng nhất một chút là, Yến Hoàng là một Hoàng Đế hùng tài đại lược! Ân, nói thế nào đây, kỳ thực cũng giống ta.
Người mù cười cười.
-Đừng cười, nghiêm túc một chút, xin ngươi!
Người mù thu hồi nụ cười, nói:
-Tốt, không cười.
-Ân, ta cảm thấy, Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, thâu tóm Tam Tấn, đuổi đi Thánh tộc, lực áp Càn Sở, loại Hoàng Đế này hẳn theo tính cách của hắn sẽ không nhịn được đi ra ngoài một chút xem thiên hạ. Tỷ như đi Tấn địa, Hoàng Đế đi tuần, cố nhiên sẽ lãng phí rất nhiều, nhưng lại có thể cực kỳ an ổn nhân tâm, tính toán một lượt vẫn cảm thấy có lời.
Dã Nhân Vương nói đến đây, cười cười nói tiếp:
-Nhưng hắn không hề làm vậy, hắn vẫn luôn ở Yến Kinh, hắn vẫn luôn ở trong Hoàng cung.
Người mù nghe vậy, như suy tư cái gì gật gật đầu.
Trong lịch sử thế giới cũ của Trịnh Phàm, Tần Thủy Hoàng cũng từng tuần hành thiên hạ rất nhiều lần, sử học gia đời sau đều cho rằng đây là cách bình ổn thiên hạ của Tần Thủy Hoàng.
Kỳ thực mọi chuyện không phải luôn tích cực, bởi sau đó, Tần Thủy Hoàng vừa chết, thiên hạ loạn.
Điều này mang ý nghĩa Hoàng Đế đem bản thân biến thành một “Công cụ” ổn định đế quốc hắn.
Nếu hai năm trước Yến Hoàng có thể làm vậy cách đây hai năm, Long giá đi dạo Tấn địa một vòng, tất nhiên sẽ mang lại chỗ tốt cực lớn, bá tánh Tấn địa cũng có thể cảm nhận được uy áp từ Hoàng Đế, cũng trợ giúp thu nạp nhân tâm.
Đương nhiên, vứt bỏ nhân tố chính trị không nói chuyện, đơn thuần từ góc độ cá nhân mà nói, loại tuần tra này, bản thân cực kỳ khiến người ta mê muội.
Dã Nhân Vương tiếp tục nói:
-Cho nên, chúng ta đối mặt, có thể là một... Lão Hoàng Đế!
-Ân.
-Chúng ta cần tính toán thảo luận nhiều hơn nữa, để bày cách cho Trịnh bá gia nhà ta “Diện thánh” thành công mỹ mãn!
Người mù lắc đầu nói:
-Đây là phần cường hạng của chủ thượng, trên điểm này, hắn so với bất kỳ ai trong chúng ta đều mạnh hơn.
Dã Nhân Vương chớp chớp mắt, nói:
-Ngươi đây khích lệ Bá gia?
Lấy tài trí của Dã Nhân Vương, trong lúc nhất thời cũng không hiểu rõ đây rốt cuộc là chế nhạo hay phúng.
Người mù nói.
-Ngươi xử sự làm người, dễ dàng khiến người cảm thấy nịnh nọt, chủ thượng bất đồng, chủ thượng có thể làm người ta cảm thấy khai vị ngon miệng.
-Ta đây cũng phải học hỏi Bá gia nhiều.
-Không cần thiết, chủ thượng vô cảm đối với cái này.
Bởi nhóm Ma Vương liếm hết vòng này đến vòng khác, để hiện tại van giá trị hưng phấn của chủ thượng càng ngày càng cao.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long