Dã Nhân Vương nói:
-Trở lại chuyện chính, diệt một cái Học Chính tư không đủ, mùi vị huyết tinh chưa nhiều, ta nghĩ nên tóm những nghi can có liên quan đến việc này, tra ra một đám, ít nhất tóm được một dãy xếp hàng chém đầu thị uy mới được.
-Muốn làm cái này, chỉ riêng thân vệ của Trịnh bá gia thôi, vẫn không đủ.
-Cho nên, cần điều binh sao?
Dã Nhân Vương nói.
Người mù không nhanh không chậm nói:
-Bên ngoài Dĩnh Đô có ba đại doanh, một doanh là phụ binh Tấn địa, số lượng tầm một vạn, một doanh là quân đội của đại quân đông chinh cũ, số lượng tầm sáu ngàn, còn một doanh là Tĩnh Nam quân, số lượng tầm ba ngàn. Ngươi nói xem, nên chọn cái nào?
Dĩnh Đô chính là một trong những tòa thành quan trọng nhất của Tấn địa, cũng là toàn thành trung tâm của Thành Quốc.
Trong thời gian chiến tranh, nó càng là một điểm trung chuyển thuế ruộng và vật tư, ngoài thành chỉ có tầm hai vạn binh, thoạt nhìn hơi ít, nhưng phải biết rằng, bên ngoài Dĩnh Đô chính là Vọng Giang, mà bốn phía tòa thành này đều có thành trì vệ tinh phụ cận, một khi có cái gì gió thổi cỏ lay, viện binh các lộ có thể nhanh chóng di chuyển tới.
Dã Nhân Vương hơi nghiền ngẫm vuốt ve quân cờ trong tay, hắn tất nhiên rõ ràng, đây là lần đầu tiên hắn được thả ra ngoài làm việc, vô luận trước mặt Bá gia hay Bắc tiên sinh, hắn đều cần biểu hiện tốt nhất.
Dã Nhân Vương không chần chừ lâu, nói ngay:
-Ha hả, Tấn quân là nhóm tiểu tỳ, ngay cả bọn họ cũng cho rằng bản thân mang thân phận này, bọn họ không dám lộn xộn, áp bách bọn họ, cũng không thú vị. Cho nên tất nhiên lấy ba ngàn Tĩnh Nam quân kia, dùng ba ngàn Tĩnh Nam quân đó tiến hành bắt người đã đủ rồi.
Dã Nhân Vương dừng lại, bổ sung:
-Tĩnh Nam quân động, Tấn quân và quân đông chinh bên ngoài, cho dù có lệnh của thái thú, bọn họ cũng không dám vọng động, càng không dám đi can thiệp.
Người mù không nhanh không chậm hỏi:
-Lấy danh nghĩa gì điều binh?
Dã Nhân Vương dứt khoát nói:
-Tất nhiên lấy danh nghĩa Tĩnh Nam Hầu điều binh, thật thật giả giả, thật thật giả giả, coi như người sáng suốt biết rõ Bá gia chúng ta tự chủ trương kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng chỉ cần Tĩnh Nam Hầu không phủ nhận, người sáng suốt lại minh mắt đến đâu, hắn cũng phải ước lượng tính toán làm theo.
-Nhưng, không có hổ phù.
Dã Nhân Vương cười “Ha ha”, nói:
-Nói cứ như lúc trước Tĩnh Nam Hầu để Bá gia chúng ta truyền lệnh đồ sát, cần hổ phù!
...
Giết chóc tại htc vẫn còn đang tiếp tục.
Kiếm Thánh một thân bạch y, ngồi chống bên quán trà uống trả, đối diện chính là Trần Đạo Nhạc và Hà Xuân Lai đang ngồi rất cẩn thận.
Hai người không đầu óc và không cao hứng này cũng bị xếp vào thân vệ doanh.
Hà Xuân Lai bởi biết làm kẹo hồ lô, Kiếm Tì thích ăn, cho nên Kiếm Tì muốn Hà Xuân Lai lại đi theo cùng, sau đó nhờ Phiền Lực cầu tình trước mặt Trịnh Phàm, được Trịnh Phàm cho phép.
Nếu mang Hà Xuân Lai đi, tự nhiên phải mang Trần Đạo Nhạc đi.
Trên nóc nhà đối diện kia, Trần Đại Hiệp ngồi xổm ngồi ở chỗ kia.
Dĩnh Đô không phải sân nhà Trịnh bá gia.
Sau khi ba trăm thân vệ đi vào Học Chính tư, bên người Trịnh bá gia tự nhiên thiếu lực lượng hộ vệ.
Bởi nhóm Ma Vương lưu thủ, người thì bị thương, người thì bị ngoại phái, coi như người mù đến, hắn cũng chỉ phụ trách nhìn chằm chằm Dã Nhân Vương, cho nên lần này lực lượng hộ vệ của Trịnh bá gia có thể nói rất yếu.
Đương nhiên, từ trước đến nay Trịnh bá gia vẫn luôn cẩn thận.
Ngay cả nhóm Ma Vương bên người, hắn vẫn không cảm thấy an toàn như cũ, rốt cuộc không ai sẽ ghét bỏ sự an toàn của bản thân.
Kiếm Trần Đại Hiệp đang tích huyết, hắn đã đánh lui ba người tiến đến xem xét tình huống nơi này.
Những người này không phải võ công cao cường, nhưng khi công lại rất tốt, thường được các đại gia tộc giao nhiệm vụ “Tình báo”.
Trần Đại Hiệp không giết người, chỉ để bọn họ mang máu trở về.
Dùng cách nói của Trịnh bá gia, cái này có thể tăng lên “Bầu không khí huyết sắc” của Dĩnh Đô, cũng có thể để những đại gia tộc Dĩnh Đô kia càng cảm nhận được hình ảnh giết chóc nơi này.
Trần Đại Hiệp cảm thấy lý do này rất vớ vẩn, nhưng hắn có cái ưu điểm, mặc kệ không biết cứ nghe việc mà làm.
Hắn rất cảm thụ cảm giác dùng kiếm trước mặt Kiếm Thánh.
Chẳng sợ vị Kiếm Thánh kia ngồi uống trà chỗ kia, không ngẩng đầu hướng về phía trước xem một cái, nhưng Trần Đại Hiệp cảm thấy, Kiếm Thánh hẳn có thể cảm nhận được.
Nhưng trên thực tế, Trần Đạo Nhạc biết, Kiếm Thánh dùng tay phải chống cằm...
Đã ngủ một hồi lâu!
Trần Đạo Nhạc còn vài lần duỗi tay, hỗ trợ xua đuổi ruồi bọ.
Đối với Kiếm Thánh, đại bộ phận người vẫn mang theo một loại tư thái ngước nhìn.
Bốn phía xung quanh, Trần Đạo Nhạc đã trở lại.
Trần Đạo Nhạc mơ hồ cảm thấy, lần trước hắn bị Phiền Lực bắt đi, chỉ như chuyện ngày hôm qua.
Làm con cháu Trần gia, hắn một lòng muốn phục quốc, nhưng ở Tuyết Hải Quan, sau khi nhìn thấy từng màn tại Tuyết Hải Quan, lại đi theo Trịnh bá gia nhập Sở, ý tưởng của hắn bỗng nhiên có chút thay đổi.
Vào lúc này Kiếm Thánh mở mắt ra, khẽ thở dài một cái, bưng chén lên, uống một ngụm trà lạnh.
-Có phải cảm giác quay đầu lại nhìn thấy nơi này, người giống nhau, chuyện giống nhau, cảnh giống nhau, nhưng cái gì cũng khác?
Kiếm Thánh nói chuyện với hắn.
Trần Đạo Nhạc thụ sủng nhược kinh, lập tức cung kính trả lời nói:
-Phải.
Kiếm Thánh hơi hơi xoay tròn cái chén trong tay một vòng, nói:
-Con người, tốt nhất vẫn đừng sống quá mệt mỏi, bởi ngươi sẽ phát hiện, chẳng sợ ngươi mệt chết, khả năng nên phát sinh, chung quy vẫn sẽ phát sinh.
-Vâng, đại nhân.
-Ta thực thích Tuyết Hải Quan, người nơi đó đều có cơm để ăn.
Mùa đông ở Tuyết Hải Quan này, Kiếm Thánh cảm giác rất thoải mái.
Bởi không có người nào bị chết lạnh và chết đói.
Cho dù là thời kỳ thái binh, cũng rất khó làm được.
Trần Đạo Nhạc rất muốn nói một câu: Điều kiện sinh hoạt của quân dân Tuyết Hải Quan đều dựa vào từng hồi đối ngoại cướp bóc mới thu được, tỷ như để quân dân Tuyết Hải Quan có thể uống một canh thịt vào mùa đông, hài đồng có thể uống sữa dê.
Nãi Man bộ lạc đã phải hi sinh toàn bộ tài sản.
Kiếm Thánh tiếp tục nói:
-Hiện tại ta chỉ cầu bản thân thoải mái, chỉ cần nơi ta có thể nhìn thấy tốt đẹp, ta đã thoải mái rồi.
Trần Đạo Nhạc hơi ngoài ý muốn, ngoài ý muốn bởi nó xuất phát từ người từng đứng trước Tuyết Hải Quan, một người chắn một quân.
Nhưng cảm nhận một cách tinh tế, kỳ thật trong lời này không chút tiêu cực nào, ngược lại mang theo một loại tiêu sái.
Lúc này, trên đường có một đôi phụ tử đi tới.
Nguyên nhân nói bọn họ là cha con, bởi bọn họ rất giống nhau.
Hai cha con, đều cầm kiếm.
Trần Đạo Nhạc liếc nhìn qua, lập tức phát hiện đây là người bạn tốt Trương Nhất Thanh của hắn, ngày trước khi hắn tới Dĩnh Đô, đúng là Trương Nhất Thanh tiếp đãi hắn, còn tặng hắn một thanh bảo kiếm.
Trương Nhất Thanh cũng thấy Trần Đạo Nhạc, hắn không ngờ vị bạn tốt trước đây bỗng nhiên mất tích, vào lúc này tự nhiên gặp được.
Chẳng qua vô luận Trần Đạo Nhạc hay Trương Nhất Thanh, vẫn chưa chủ động tới gần chào hỏi.
Bởi bọn họ ở chỗ này, đều nói không nên lời.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long