Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1058: TÔI GIA (HẠ)

Bữa cơm mới diễn ra một nửa, Tôn Lương mở miệng nói:

-Phụ thân, đại huynh, ta nghe nói đêm qua Bình Dã Bá Yến nhân vào thành.

Tôn Hữu Đạo nghe vậy, gật gật đầu, nói:

-Vị Bình Dã Bá kia xác thật là một nhân vật, Yến Quốc xác thật có nhân tài xuất hiện lớp lớp.

Tôn Lương cười nói:

-Đúng vậy, phụ thân, nếu không phải hôm nay là ngày sinh của phụ thân, ta cũng muốn đi trạm dịch gặp vị Bình Dã Bá kia.

Trừ bỏ quân công bên ngoài, Bình Dã Bá còn đoạt công chúa Sở Quốc, danh vọng này có thể nói độc nhất vô nhị.

Vào lúc này, Tôn Hữu Đạo lại bỏ đũa xuống, nhìn con trai thứ hai.

Bởi thân thể trưởng tử thiếu sót, cho nên đứa con trai thứ hai này của hắn mới là người đại diện thế hệ này của Tôn gia.

Nhưng trên thực tế, vô luận trên tâm tính hay thủ đoạn, trưởng tử hắn mới là người ưu tú hơn, chỉ có thể nói, thiên đố anh tài.

Nhưng nhìn nét mặt tươi cười trên mặt đứa con thứ hai, Tôn Hữu Đạo rất nghiêm túc mở miệng nói:

-Lão phu lui ra ngoài chính trường để lại di sản này, còn có thể đảm bảo thế hệ này của các ngươi phú quý, thậm chí cho tới đời thứ ba, Tôn gia ta ít nhất vẫn là người trong cuộc. Nhưng dưới tiền đề là, ngươi không lăn lộn mù quáng!

-Phụ thân, ta đây lăn lộn mù quáng?

Tôn Lương hiển nhiên hơi khó hiểu.

-Yến nhân là Yến nhân, Tấn nhân là Tấn nhân, khả năng qua hai mươi năm nữa, hai đời người, Yến nhân và Tấn nhân sẽ không khác nhau như vậy nữa. Nhưng hiện tại, Yến Tấn có khác, trước mắt, Đại Thành quốc đã không còn, Tôn gia ta chỉ là trọng thần cũ của Thành Quốc, phải nhớ kỹ thân phận này.

Tôn Hữu Đạo dừng một chút, hơi ho khan, nói tiếp:

-Không cần thiết kết giao quyền quý Yến nhân, không cần mưu toan cái gì, cứ như vậy bình ổn sống qua, mới là cách thức thỏa đáng và có lời nhất.

Tôn Lương không dám tranh luận với phụ thân, chỉ có thể gật đầu nói:

-Phải, phụ thân, nhi tử đã biết.

Tôn Hữu Đạo gật gật đầu, sau đó nhìn về phía trưởng tử, trưởng tử một người uống rượu, thấy thế, Tôn Hữu Đạo mở miệng nói:

-Trưởng tử sao đấy?

-Phụ thân, đại huynh gần nhất đang tu sửa đình, nghe nói mời rất nhiều thợ thủ công.

Từ khi Tôn Hữu Đạo sắp sửa chọn người nắm quyền, Tôn Anh chủ động xin rời khỏi nhà, mua một khu nhà khác, xem như trước tiên phân gia.

-Nga, đúng không?

Tôn Hữu Đạo hỏi.

-Đúng vậy, phụ thân, nhưng tạm thời còn chưa hoàn thành.

-Vậy vi phụ chờ tiếp.

-Chờ sau khi hoàn thành, hài nhi sẽ mời phụ thân tới ngắm hoa.

-Tốt.

Đúng lúc này, bên ngoài có một người hầu vội vã đi tới.

Tôn Lương đứng dậy, đi ra bên ngoài, sau khi người hầu kia thì thầm vào tai hắn, hắn lập tức trở về thính đường, nói:

-Phụ thân, đại huynh, đã xảy ra chuyện.

-Chuyện gì?

Tôn Hữu Đạo hỏi.

-Bình Dã Bá Yến nhân kia mang binh đến Học Chính tư, nghe nói nơi đó có máu.

Nghe được tin tức này, ánh mắt của Tôn Anh bỗng nhiên biến đổi.

-Học Chính tư?

Tôn Hữu Đạo khẽ nhíu mày, đây là một nha môn mớ thành lập, hắn cũng không quen thuộc, chỉ biết đây là nơi tổ chức và lo liệu thi cử, đương nhiên còn thành lập học xá, mở rộng giáo hóa, nhưng mọi người vẫn còn mới lạ về nó, bởi đây chỉ là chức năng đầu tiên của nó.

Người trúng cử, một, có thể tuyển thẳng làm quan, hai, có thể đi Yến Kinh tham gia kỳ thi mùa xuân, nếu có thể đỗ cao trong kỳ thi mùa xuân, tiền đồ sau này có thể nói không chỉ cực hạn tại Dĩnh Đô.

Rất nhanh, tin tức mới không ngừng truyền về đây.

Cái trước so với cái sau đều ghê gớm hơn.

-Thân vệ Bình Dã Bá tàn sát người Học Chính tư.

-Mao thái thú đi ngăn trở không có kết quả.

-Bình Dã Bá ra khỏi thành.

-Quân đội đông đại doanh bỗng nhiên vào thành!

-Bình Dã Bá vào phủ thái thú!

-Tĩnh Nam quân bắt đầu phá cửa bắt người, người bị bắt chính là những sĩ tử gian lận trúng cử và quan viên dính dáng.

-Bên ngoài phủ thái thú, máu chảy đã thành sông, đầu người lăn lông lốc!

Theo mấy tin tức này không ngừng truyền đến, người Tôn gia thính đường đã không còn hứng thú ăn mừng đại thọ nữa.

Không trải qua thẩm vấn, giết chóc bốn phía.

Sau đó càng dẫn binh vào thành, làm to chuyện.

Mà giết cũng không phải bình dân, người chết đều là quan lại, cũng coi như là nhân vật có danh dự và uy tín.

Tuy nói quan phụ trách Học Chính tư là Yến nhân, bên trong số người bị bắt cũng có Yến nhân, nhưng đại bộ phận Học Chính tư vẫn là Tấn nhân, mặt khác, hiện tại người đang bị Tĩnh Nam quân phá cửa tới bắt, trên cơ bản cũng đều là Tấn nhân.

Tôn Lương duỗi tay vỗ vỗ cái trán, ra lệnh hạ nhân tới bưng chậu nước tới lau mặt, nói:

-Phụ thân, đây rốt cuộc là chuyện gì?

Tôn Hữu Đạo mở miệng nói:

-Chuyện này tuyệt đối không đơn giản, vị Bình Dã Bá Yến nhân kia tuyệt đối không phải kẻ điên, hơn nữa, hắn là quan võ, dù thế nào cũng không nên xử an gian lận thi cử. Coi như hắn muốn làm, cũng không nên dùng phương thức xử lý tàn nhẫn này.

Tôn Hữu Đạo dừng một chút, bổ sung nhận xét:

-Vị phụ thấy vị này dụng binh, thoạt nhìn thiện hành hiểm chiêu mà mang đến hiệu quả thần kỳ, nhưng nặng nhẹ cân đong đo đếm thế nào thường thường cực kỳ tinh chuẩn, người này tuy là tướng lãnh, nhưng lại biết mưu mẹo.

Trình độ của Tôn Hữu Đạo khẳng định cực cao, nhưng hắn rốt cuộc đã về hưu, con đường thu tin tức khẳng định không tránh khỏi không thông suốt.

Lúc này Tôn Anh mở miệng nói:

-Phụ thân, ý ngài là, hiện tại Bình Dã Bá làm những việc này chỉ là ngụy trang, hắn còn mục đích khác?

Tôn Hữu Đạo gật gật đầu, nói:

-Đây là tất nhiên, ngươi không thể ngu ngốc cho rằng một người thông minh hơn ngươi bỗng nhiên sẽ đi phạm sai lầm ngu xuẩn. Bởi khả năng rất lớn, người ngu không phải hắn, mà là ngươi.

“...” Tôn Anh.

Kỳ thật, Tôn Hữu Đạo nói lời này, đều không phải có tình chỉ điểm, mà giảng thuật một cái đạo lý, nhưng may mắn thế nào chính là, Tôn Anh lại tự giác cho rằng phụ thân đã nhận ra chuyện hắn làm, mà trước mắt phụ thân hắn đang nhắc nhở hắn.

Trong lúc nhất thời, phía sau lưng Tôn Anh đã bắt đầu thẩm thấu ra mồ hôi lạnh, hô hấp của hắn cũng trở nên không thông thuận.

Giết chóc bốn phía, còn cố tình điều binh vào thành, không trải qua thẩm vấn, không vấn tội, trực tiếp định trảm, nào có thủ pháp tầm thường như vậy!

Rõ ràng, rõ ràng, đây chỉ khi phải xử lý đại án mưu phản mới làm như vậy!

Tôn Lương hỏi:

-Phụ thân có biết mục đích của vị Bình Dã Bá này không?

Tôn Hữu Đạo lắc lắc đầu, thở dài, hắn đã không tham gia vào chính trị rất lâu rồi.

Sau khi về hưu làm thái phó, hiện tại Tôn Lương chính là người đại diện của Tôn gia, nhưng Tôn Lương vẫn không hiểu ra sao.

Thấy thế, Tôn Hữu Đạo không thể không nhìn về phía trưởng tử.

Trong lòng không khỏi nghĩ nếu trưởng tử hắn không bị tàn tật, hiện tại Tôn Anh chính là người đứng đầu Tôn gia, cũng không đến mức không biết một chút manh mối gì đi.

Còn đứa con trai thứ hai này, chung quy vẫn quá bình thường.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!