Trong lòng nghĩ vậy, Tôn Hữu Đạo không thể không lần thứ hai nói:
-Không cần mưu toan nhiều chuyện, cũng không cần mưu toan những thứ bản thân không thể chạm vào, vi phụ xuất thân từ bá tánh, đi theo Tiên Đế nửa đời người, tuy không phải vì phú quý Tôn gia ta, nhưng vi phụ vẫn hy vọng các ngươi có thể yên phận.
Tôn Hữu Đạo nói đến đây, vuốt vuốt chòm râu nói:
-Con người, già rồi, cái gì cũng không cầu, chỉ cầu con cháu có thể bình an.
Lời này thật sự cảm phát.
Nhưng mà, trong tay Tôn Anh lại giống như từng đạo sấm sét.
Phụ thân, đã thật sự biết hết chuyện của ta!
Đúng vậy!
Phụ thân anh minh như vậy, coi như tính về hưu ở nhà tu dưỡng, nhưng Dĩnh Đô này, chẳng lẽ có chuyện nào qua mắt được hắn sao?
Ý phụ thân là, ta làm sai, mang tới đại họa cho cả nhà sao?
Tôn Lương không hiểu được vì sao phụ thân hắn lại nhắc lại thêm một lần, nhưng Tôn Anh vẫn khom người nói:
-Nhi tử thụ giáo, tất nhiên sẽ ghi nhớ trong lòng.
Ngay sau đó, Tôn Lương lại nói:
-Phụ thân, việc này có thể liên lụy đến nhà chúng ta hay không?
-Hẳn không đến mức, hiện tại nghe hạ nhân tới báo, người bị bắt đều là quan lại trung tầng, người thuộc đại gia tộc hoặc có uy tín danh dự chân chính vẫn chưa bị quấy nhiều. Cho nên Tôn gia ta trong cơn bão này, hẳn không có việc gì.
Đúng lúc này, Tôn Anh bỗng nhiên mở miệng nói:
-Phụ thân, nhi tử quá mót.
Tôn Hữu Đạo vội nói:
-Đi thôi, đi thôi.
Hắn biết trưởng tử tàn tật, hẳn tưởng trưởng tử không nín được, cho nên lập tức để trưởng tử đi nhà xí.
Trưởng tử được hai người hầu hạ dắt ra ngoài, Tôn Hữu Đạo lại phát ra một tiếng thở dài.
Ngay sau đó, hắn như nghĩ tới cái gì, lập tức hỏi con thứ, nói:
-Gian lận khoa cử, ngươi có liên lụy gì trong đó hay không?
Tôn Lương lập tức lắc đầu nói:
-Phụ thân, sao có thể, nếu nhi tử muốn dìu dắt người nào, nhìn trúng người nào, hoặc muốn giao hảo với người nào, đâu cần mất công như vậy? Hơn nữa, phụ thân vẫn luôn dặn dò nhi tử không cần làm việc không đâu, nhi tử sao có thể nhúng tay vào việc bẩn này.
Tôn Lương dừng một chút, nói tiếp:
-Có điều, nhi tử thật ra đã nghe nói qua về chuyện này, trong lòng còn cảm thấy tiếc hận, bởi có một chút người vốn có cơ hội từ bá tánh thông qua khoa cử nhập sĩ, lại cố tình bị những người đó làm mất tư cách. Nhi tử cũng tán đồng chế độ khoa cử này, bởi nhi tử cảm thấy, nếu lúc trước phụ thân không quen biết với Tiên Hoàng, cũng rất khó tìm được cơ hội thể hiện bản thân.
Tôn Lương nói đến đây, bổ sung:
-Nếu năm đó Thành Quốc ta cũng có khoa cử, rất nhiều sĩ tử uyên bác cũng có thể giống phụ thân, tạo phúc cho bá tánh.
Tôn Hữu Đạo nghe lời này, cảm thấy rất thoải mái, trong lòng không khỏi hơi trấn an.
Tuy nói đứa con thứ này của hắn trên phương diện hành sự và làm việc không tính xuất sắc, nhưng trên phương diện làm người, đích xác không thể chê, có Tôn Lương chấp chưởng Tôn gia, phú quý của Tôn gia hẳn có thể tiếp tục kéo dài nữa.
Mà bên kia, Tôn Anh bị hai người hầu nâng ra không hề đi nhà xí, mà vòng ra ngoài việc gặp thủ hạ.
-Chủ nhân, hiện tại trong thành rất loạn.
Đây là tin tức người thân tín từ dinh thự Tôn Anh báo tin.
Phải biết rằng trong dinh thự của Tôn Anh đang chưa chấp gần trăm nghĩa sĩ.
Tôn Anh nghĩ tới những lời phụ thân hắn vừa nói, phân phó thân tín:
-Lập tức trở về, liên lạc những người bên ngoài, tất cả đều trốn vào nhà ta, ta là trưởng tử Tôn gia, tòa nhà kia cũng treo biển Tôn gia, Yến nhân... Yến nhân hẳn sẽ không điều tra tới đó!
Rốt cuộc, hiện tại chỉ điều tra những quan lại và gia tộc trung tầng kia, đại môn đại hộ vẫn không thấy bị sao, hiện tại tuy vị Bình Dã Bá Yến nhân kia làm việc rất tàn khốc, nhưng vẫn có chừng mực.
-Vâng, chủ nhân.
-Mặt khác, nếu... Nếu...
Đôi mắt Tôn Anh hơi híp lại, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, hắn là người tàn phế, cho nên rất nhiều thời điểm cũng không thể đích thân tới tuyến đầu, chỉ có thể đứng sau màn bố cục và điều khiển từ xa, điều này để hắn cực kỳ bó tay bó chân đối với tình huống đột xuất.
-Nhớ kỹ, nếu Yến nhân xâm nhập tòa nhà của ta, điều có nghĩa Yến nhân đã biết chuyện của chúng ta, tuy rằng đại sự còn chưa chuẩn bị tốt, nhưng chỉ có thể phát động sớm!
Khi vị thân tín kia nghe được lời này, trong mắt toát ra một vệt kinh ngạc, không cầm lòng được, nói:
-Chủ nhân, phải phát động sao?
-Đao đã đặt trên cổ, ngươi còn muốn nhắm hai mắt chờ chết sao? Yến nhân không điều tra ra tòa nhà của ta, vậy tất cả vẫn như cũ, nhưng nếu Yến nhân điều tra tòa nhà kia, mang ý nghĩa chúng ta đã không còn đường lui nữa!
-Vâng, theo lời chủ nhân phân phó.
-Nếu Yến nhân nhảy vào tòa nhà ta, tức khắc truyền tin ra ngoài.
Một, truyền tin đến thủ thành cửa tây, khống chế cửa tây.
Hai, truyền tin đến hai đại doanh cửa nam và cửa bắc kia, ra lệnh tham tướng triệu tập binh sĩ từ cửa tây đánh thẳng vào thành, đánh thẳng vào Thành thân vương phủ, tóm lấy Thành thân vương, hắn mới là mấu chốt của chúng ta!
Ba, truyền tin cho Tư Chu Nhân tức khắc đánh bất ngờ kho quân giới!
Bốn, truyền tin các nơi, để mọi người tại các vị trí trong ngoài Dĩnh Đô chúng ta, cũng lập tức phát động!
Ba cái mệnh lệnh đầu tiên chính là tiền đề, đây tuyệt đối đều là người một nhà, sau khi nhận được tin tức, tất nhiên sẽ phát động, đồng thời đây cũng là ba vị trí mấu chốt nhất.
Đến nỗi mệnh lệnh thứ tư, rất mông lung, bởi bên trong có người một nhà, cũng có rất nhiều người dao động tâm tư, có thể phát động được bao nhiêu, đến bản thân Tôn Anh cũn không rõ lắm, nhưng cục diện hẳn có thể “Đánh trống hò reo lên” như vậy.
Kỳ thực, không chỉ đại doanh cửa nam, đại doanh cửa bắc cũng có mấy giáo úy là người trong nhà, nhưng gần nhất bọn họ chỉ có thể điều động binh mã hữu hạn, thứ hai, coi như bọn họ thật sự điều động binh mã ra, cũng không biết có bao nhiêu.
Đương nhiên, nếu Dĩnh Đô thuận lợi, nếu bọn họ có thể đánh trống reo hò lôi cuốn đại doanh cửa bắc, vậy không còn gì tốt hơn.
-Tuy Tĩnh Nam quân đã vào thành, nhưng nhân số Tĩnh Nam quân ngoài đại doanh cửa đông vốn không nhiều lắm, chỉ cần chúng ta có thể kéo thế cục, ta lại mời phụ thân ra mặt, lần này kêu gọi các đại gia tộc trong ngoài Dĩnh Đô cùng nhau ủng hộ Thành thân vương phục hồi Thành Quốc! Đến lúc đó, binh mã Tấn nhân chúng ta sẽ hơn phân nửa quy phụ tân triều, đại sự vẫn còn cơ hội!
Câu cuối cùng, Tôn Anh nói với thân tín trước mắt, kỳ thực cũng nói luôn với bản thân hắn.
Nếu cho hắn thêm thời gian một năm, hắn có lòng tin mượn và lôi kéo hai chủ tướng đại doanh nam bắc tới đây, đến lúc đó một khi khởi sự, có thể điều động hơn một vạn binh mã trực tiếp nhập Dĩnh Đô.
Không giống hiện tại, Tiền tham tướng là một trong ba tham tướng đứng đầu nam đại doanh, không điều động đến ba ngàn binh mã nghe lệnh.
Nếu thời gian sung túc, hắn có thể xếp vào càng nhiều thủ hạ, xếp vào càng nhiều nghĩa sĩ đi trong ngoài Dĩnh Đô nhậm chức, đến lúc đó Dĩnh Đô nhất định bắt được, người hưởng ứng tại Thành Quốc tuyệt đối không ít, hơn nữa để một ít thế lực Tây Tấn đánh trống reo hò, việc phục quốc và đuổi Yến nhân, sẽ có hi vọng!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long