Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1069: CƠ HỘI CỦA TÔN GIA

Loại chuyện tham nhũng này, coi như thời điểm trước đây Trịnh bá gia sống kiếp trước, cũng không cách nào nào tránh khỏi.

Một điểm khác chính là vận chuyển, đầu tiên vận chuyển lương thực cần người vận chuyển, lương thực càng nhiều, yêu cầu người và súc vật vận chuyển cũng càng nhiều, mà trên đường vận chuyển, ngươi và súc vật đều phải ăn cơm.

Cho nên vì tránh hao tổn, hơn nữa vì để tối đa hiệu suất, trên cơ bản tất cả lương thực phát cho quân đội đóng quân trên Thành Quốc đều bắt đầu từ Dĩnh Đô, bởi Dĩnh Đô chính là trung tâm Thành Quốc.

Đương nhiên, ngạch độ các quân vẫn từ triều đình tới phụ trách định chế.

-Gấp hai?

Nghe được con số này, Trịnh bá gia động tâm.

Tuy nói Trịnh bá gia có thể nuôi dưỡng hai vạn Thiết kỵ tại Tuyết Hải Quan, cái dựa vào không chỉ là lương thưởng triều đình, còn có của cải hắn cướp bóc khắp nơi, và thu phí vận chuyển thương mậu.

Nhưng nếu tiền lương có thể gấp đôi mà nói, phần dôi ra này có thể nuôi dưỡng thêm xấp xỉ một Thiết kỵ nữa.

Đương nhiên không phải từ trống rỗng trực tiếp biến ra, rốt cuộc tiền bạc và lương thực này không có khả năng tự biến thánh người sống, nhưng giống một người, sau khi ăn thêm mấy miếng cơm, thêm một chút sức lực, sau khi lầm xong việc chủ nhân giao, về nhà lại có thể dọn dẹp sân nhà mình.

Đây là trình độ của Tôn Hữu Đạo.

Hơn nữa có thể trong thời gian ngắn như vậy, nghĩ đến biện pháp “Mua mệnh” này, vị tể tướng Thành Quốc ngày xưa này quả nhiên danh bất hư truyền.

Nhưng Trịnh bá gia còn chưa vội vã tỏ thái độ.

Nói mua bán sao, ngươi vội vàng muốn, được.

Huống chi mạng người tất cả gia tộc hắn đều trong tay Trịnh bá gia, Trịnh bá gia cần sốt ruột sao?

Tôn Hữu Đạo tiếp tục nói:

-Khuyển tử sẽ nhậm chức chuyển vận sử Dĩnh Đô...

Một chút chức quan nghe thấy càng giống một loại vinh dự, tỷ như lúc này Tôn Hữu Đạo, hắn là Thành Quốc thái phó, kỳ thật là một chức quan danh dự, để người hưởng thụ một chút đại ngộ khi về hưu.

Cái chức danh Thành Quốc đại tướng quân này của Trịnh bá gia cũng là một chức quan danh dự, Thành Quốc không còn, làm tướng quân cái gì?

Mà chuyển vận sử là một chức quan thật, tuy chức quan không cao, nhưng việc qua tay lại rất nhiều.

Bởi phía đông Thành Quốc vẫn luôn gặp phải uy hiếp đến từ dã nhân và Sở nhân, quân chủ lực Tĩnh Nam quân của Tĩnh Nam Hầu vẫn đóng quân tại phía đông Tấn địa.

Cho nên quân nhu và vật tư từ Yến Quốc, Khúc Hạ thành và Lịch Thiên thành đến Dĩnh Đô đều do Chuyển Vận sứ trên thực tế phụ trách tiếp thu, mà sau khi tiếp thu và phân phát cũng do tay hắn.

Phải biết rằng quân nhu vẫn luôn là mạch máu sinh tử của quân đội.

Tôn Hữu Đạo từng nhậm chức tể tướng Thành Quốc, bắt đầu từ Trấn Nam quan, chính là Tư Đồ Lôi ở phía trước đánh giặc, hắn ở hậu phương phụ trách quân nhu, hai người phối hợp có thể nói vô cùng ăn ý.

Sau khi Tư Đồ Lôi băng hà, vô luận Đại hoàng tử hay Tĩnh Nam Hầu nắm giữa ấn đại quân đông chinh.

Bọn họ đều phải sử dụng hệ thống quan liêu nguyên bản của Thành Quốc để vận chuyển vật tư và quân nhu.

Lúc trước Tôn Hữu Đạo nắm toàn bộ đại cục phía sau, sau khi giúp Tĩnh Nam Hầu giải quyết nỗi lo, ngay cả Hầu gia cũng từng khen ngợi hắn.

Cho nên, Tôn Hữu Đạo tại đây, không, xác thực nói tại khối khu vực này hẳn là khu vực dòng chính của Tôn Hữu Đạo, toàn bộ trên dưới đều là người hắn đề bạt và phân công, nếu không, hắn cũng không đẩy khuyển tử Tôn Lương vào vị trí kia trước khi hắn về hưu.

-Bá gia, quân đội đóng trên Thành Quốc rất đông đảo, lượng lương thảo và tiền tài thu nhận cũng rất nhiều, nhưng lão hủ xác thật có thể làm được điểm này.

Thứ nhất, khi hướng triều đình Đại Yến xin lương thực và quân nhu cần dùng nhiều bút mực một chút, hơn nữa khi tiếp thu quân nhu từ Khúc Hạ thành và Lịch Thiên thành trên một ít hạng mục, cần ăn hơn khó coi một chút.

Thứ hai, nếu Bá gia muốn ăn no, muốn ăn căng, vậy phải bóp cổ quân lương của nơi khác, để bọn họ ăn không đủ no, nhưng lại không đến mức đói đến hốt hoảng, chỉ có thể giận dỗi, sẽ không nháo ra đại loạn, trên vấn đề này, lão hủ có tự tin có thể bắt chẹt.

Thứ ba, dựa theo lệ cũ, một tòa thành lớn như Dĩnh Đô này, nhiều bá tánh như vậy, nhiều quan lại như vậy, tất cả đều phải ăn, bá tánh còn đỡ chỉ cần không đói chết sẽ không xảy ra chuyện.

-Nhưng quan lại thì khác, nếu ăn không tốt, dùng không tốt, bọn họ dễ gây ầm ĩ. Cho nên các nơi trong thiên hạ này đều giống nhau, quân nhu các nơi vận nhập về Dĩnh Đô, lại từ Dĩnh Đô đi ra ngoài, quá trình này khẳng định sẽ có một bộ phận chia lãi xuống, một khối thịt này có thể nuôi tất cả.

Dĩnh Đô vốn là một tiểu triều đình, hơn nữa, hiện tại Đại Yến đều không phát đủ ngạch đối với quân đội đóng quân các nơi, đủ loại quan lại và càng nhiều phía dưới Dĩnh Đô, bổng lộc của bọn họ tự nhiên cũng không đủ.

Nhưng người sống sao lại bị nước tiểu nghẹn chết, không quan tâm quan bào là hồng tím đen lam, chỉ cần vào nha môn, cái khác có thể sẽ không, nhưng vớt tiền vớt chỗ tốt, đây là năng lực sinh tồn cơ bản, không thể thiếu.

Nghe đến điều thứ ba ngày, Trịnh bá gia cười cười, các nơi đóng quân bên kia, từ trước đến nay dễ dàng bị quan quân nhu bắt chẹt, điều này không hiếm lạ, huống hồ, chỉ cần không đánh giặc, bọn hắn luôn tìm được biện pháp bổ túc, nhưng...

-Hiện tại Tôn gia còn có năng lực kè dao nhỏ trên một khối Dĩnh Đô này sao?

Tôn Hữu Đạo gật gật đầu, không chút nào nản lòng, ngược lại khí phách hăng hái nói:

-Lần này phản loạn, người liên lụy trong đó tự nhiên đếm không hết, người xong việc thanh toán, không làm tròn trách nhiệm càng mênh mông vô kể, chém một đám, đuổi một đám, mũ quan này rơi xuống tự nhiên rất nhiều. Chỉ cần an bài một ít người đi lên, có thể khống chế được cục diện.

Vào lúc này Dã Nhân Vương đứng một bên, theo bản năng liếm liếm môi.

Hô, lão nhân trước mắt này, không hổ là đối thủ năm đó của hắn!

Dã Nhân Vương chấn động, không phải bởi thủ pháp của lão nhân này, loại chén ép người khác nâng đỡ thân tín này vào tay ai người ấy đều làm, chỉ là tướng ăn có vẻ khó coi.

Nhưng lão nhân trước mắt này, một giây trước nhà hắn còn bị dính tội lớn phản nghịch, tùy thời sẽ bị lật úp.

Hiện tại, hắn lại trực tiếp biến lần Dĩnh Đô phản loạn này thành cơ hội, tính toán lợi dụng!

Con người thoạt nhìn già nua, lại ẩn chứa một loại đại khí phách chân chính!

-Bá gia, kỳ thật bắt đầu từ năm trước, Hộ bộ triều đình vận chuyển quân nhu tới Tuyết Hải Quan, tất cả đều được cảnh cáo.

Cảnh cáo mang ý nghĩa có người trên kia đang nhìn chằm chằm các ngươi, các ngươi muốn ăn, đi ăn cái khác đi, riêng phần này không cho phép nhúc nhích.

Dám động, được, chúng ta tới xử!

Đặt vào thế giới trước đây của Trịnh bá gia, đó chính là tiền nào việc ấy.

Tôn Hữu Đạo tự nhiên biết lúc này ai có quyền nói chuyện tại Hộ bộ triều đình, mà vị kia và Trịnh bá gia trước mắt này có quan hệ gì.

Nhưng vào lúc này hắn không cần thiết nói trắng ra, bởi hiện tại hắn đã không có tư cách này.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!