- Bá gia, kể từ đó, triều đình bên kia có người quan tâm, còn tại địa phương cũng có người ủng hộ ngươi, kể từ đó Tuyết Hải Quan tất nhiên sẽ sung túc lương thảo.
Trịnh bá gia hơi hơi gật đầu.
-Bá gia, lão hủ cũng không nói những lời nguyện ý làm chó săn vân vân kia, bởi nó không có ý nghĩa gì, nhưng lão hủ chỉ một cái tâm nguyện, không cầu con cháu đại phú đại quý, chỉ cầu bọn họ có thể vững vàng truyền thừa tiếp. Lão hủ có thể làm giúp Bá gia hẳn không chỉ như vậy, trừ cái này bên ngoài, còn những chuyện khác vẫn cần Bá gia xem đi, đây đều là thành ý của lão hủ.
Tôn Hữu Đạo dừng một chút, nói tiếp:
-Tôn Anh sẽ bị cấm túc, sống trong mật thất trong nhà, cuộc đời này không được ra cửa nửa bước. Còn con cháu, lão hủ cũng không nói lời gì nhờ giúp đỡ, bọn họ nói chung không biết cố gắng, cũng rất khó làm cái gì giúp đỡ Bá gia. Điều lão hủ có thể làm chính là, ngày nào còn sống vẫn luôn nhớ ân cứu mạng của Bá gia.
Trịnh bá gia đứng lên, vận động gân cốt vài cái, khi đánh giặc còn đỡ, không làm ra vẻ nhiều.
Nhưng ngày thường, hắn cơ bản nếu có thể nằm thì nằm, nếu có thể ngồi thì ngồi, vừa mới cùng Tôn Hữu Đạo ngồi quỳ trong chốc lát, thật đúng là không dễ chịu.
Trịnh bá gia chưa nói cái gì, trực tiếp đi đến ngoài thính đường.
Kiếm Thánh cũng đứng lên, hắn kỳ thật không biết cái này rốt cuộc xem như thành công hay đàm phán thất bại?
Chẳng lẽ, còn phải trở về suy xét?
Nhưng chuyện tạo phản này, có thể suy xét sao?
Không nói được tối nay tất cả người Tôn gia đều bị bắt vào tử lao.
Nhưng Tôn Hữu Đạo lại ngồi không nhúc nhích, cũng không dò hỏi ý của Trịnh bá gia, chỉ rót cho bản thân chén rượu, lẩm bẩm:
-Đại thọ hôm nay thật thú vị!
Kiếm Thánh nhìn về phía Dã Nhân Vương, Dã Nhân Vương lại chỉ cười cười đối với Kiếm Thánh, làm động tác mời.
Chê cười, vào lúc này Dã Nhân Vương cũng không dám mở miệng hướng Kiếm Thánh giải thích nghi hoặc, hơn nữa còn làm trò trước mặt Tôn Hữu Đạo!
Đây chính là một con cáo già, chính hắn đứng chỗ này, Tôn Hữu Đạo tất nhiên không nhìn ra cái gì, nhưng nếu hắn nói nhiều lời một chút, nói không chừng có thể bị lộ thân phận.
Không nghĩ ra, Kiếm Thánh không tính toán suy nghĩ, đứng dậy, cùng Dã Nhân Vương đi theo Trịnh Phàm đi ra thính đường.
Trong ngoại viện thính đường, Tôn Lương vẫn quỳ sát đằng kia, tư thế vẫn chưa biến hóa gì.
Tôn Anh chống hai tay trên đất, nằm trên mặt đất, khi nghe được động tĩnh, quay đầu, nhìn Trịnh bá gia đi ra.
Sắc mặt Trịnh bá gia rất bình tĩnh, Tôn Anh không cách nào phân rõ ra, lão tử nhà hắn rốt cuộc đàm phán thất bại hay thành công.
Vào lúc này Tôn Lương cũng ngẩng đầu, vội vàng nhìn lướt qua Trịnh bá gia, lập tức lại cúi đầu, trên mặt hắn tràn đầy nước mắt và nước mũi.
Đừng cười, nhà ai vừa mới còn vô cùng cao hứng tổ chức đại thọ cho lão tử, nhưng lại trong giây lát sau cả nhà lại gặp cục diện sắp bị diệt toàn tộc, đặt ai vào vị trí ấy cũng sẽ hỏng mất.
Trịnh bá gia đi đến trước mặt Tôn Anh, dừng lại.
Tôn Anh ngẩng đầu, đối diện Trịnh bá gia.
Trong miệng Trịnh bá gia phun ra hai chữ:
-Cúi đầu.
Tôn Anh há miệng thở dốc, cúi đầu thấp xuống.
-Quỳ.
Tôn Anh mở miệng nói:
-Thân thể ta tàn tật, không quỳ được, xin Bá gia...
-Vậy áp cơ thể xuống đất.
Tôn Anh quay đầu, nhìn thoáng qua đệ đệ đang quỳ gối bên kia, nhắm mắt lại, chậm rãi đem đôi tay và hai chân, cùng với hàm dưới dán trên mặt đất.
-Tham kiến Bình Dã Bá gia.
Khóe miệng Trịnh bá gia phác họa ra một vệt cong, mở miệng nói:
-Tôn gia Tôn Anh trước tiên mật báo Bổn Bá tố giác loạn đảng, lại cùng Bổn Bá nội ứng ngoại hợp một lưới bắt hết loạn đảng, giúp Bổn Bá có thể dẹp loạn Dĩnh Đô, Bổn Bá sẽ viết sổ con lên Bệ Hạ, thưởng cho ngươi!
...
Trịnh bá gia vừa dứt lời.
Tôn Lương trực tiếp “Thình thịch” một tiếng, ngã trên mặt đất, cảm giác sống sót sau tai nạn, để tinh thần lập tức thả lỏng, gần như ngất đi.
Mà Tôn Anh, hàm răng vẫn gắt gao cắn môi, môi đã thẩm thấu ra máu tươi, nguyên bản tuy hắn đã tàn phế, nhưng ánh mắt như cũ mang theo một tinh khí, chỉ là hiện tại trong mắt hắn đã tràn đầy vẩn đục.
Trịnh bá gia không dừng lại tại Tôn phủ nữa, sau khi ra lệnh thủ hạ thả toàn bộ người Tôn gia, lại để một nhánh binh mã chờ ngoài Tôn gia, còn hắn ngồi lên Tỳ Hưu, dưới một đám thân vệ bảo vệ trở lại phủ thái thú.
Rốt cuộc phủ thái thú mới là trung tâm chân chính của Dĩnh Đô, Thành thân vương phủ càng giống một nơi mang tính tượng trưng.
Trên đường trở về, Dã Nhân Vương không cưỡi ngựa, mà chủ động đi theo bên cạnh Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh không đặt câu hỏi, nhưng Dã Nhân Vương lại chủ động bắt đầu giảng giải.
Ai bảo thân phận của hắn chính là nguyên tội đây?
Hơn nữa, trong lòng Dã Nhân Vương vẫn rõ ràng, chẳng sợ hôm nay hắn lập công lớn, nhưng trong lòng Trịnh bá gia, hắn vẫn kém xa Kiếm Thánh.
Còn nữa, Dã Nhân Vương xem như cũng hiểu rõ đám Ma Vương khác, bọn họ tựa hồ đối với loại chuyện “Thiện ác” này, không có chấp niệm quá lớn, hành vi và phương thức của bọn họ giống chủ thượng bọn họ, đều lấy niềm vui làm trung tâm.
Thậm chí, Dã Nhân Vương còn cảm thấy, bọn họ thoạt nhìn còn chẳng để ý đến cái nhãn mác “Yến nhân” này.
Nhưng Kiếm Thánh bất đồng, tuy rằng hiện giờ Kiếm Thánh đã thay đổi rất nhiều, nhưng Dã Nhân Vương không chút nào giảm cảnh giác, bởi đổi thành Kiếm Thánh trước kia, tất nhiên sẽ không đi qua mà trực tiếp ra tay, nhất kiếm chém giết người đeo mặt nạ kia.
Coi như biết rõ chém giết hắn rất dễ dàng, cũng sẽ nói cho hắn, ta muốn ra tay, ngươi tiếp theo.
-Nhất chiêu này của Trịnh bá gia chúng ta có thể nói là làm mưa làm gió!
Một là bảo vệ Tôn gia, nghe Tôn Hữu Đạo lão nhân kia hàm ý, đây chuẩn bị muốn tái nhậm chức, nếu không dựa vào đứa con trai thứ Tôn Lương kia, giao dịch này gần như không thể hoàn thành.
Hiện giờ Dĩnh Đô đại loạn, vô luận quyền quý hay bá tính Dĩnh Đô hoặ triều đình Đại Yến, kỳ thật đều muốn một chuyện giống nhau, đó chính là nhanh chóng ổn định cục diện Dĩnh Đô.
Tôn Hữu Đạo vốn là người đức cao vọng trọng, có tư lịch già nhất, năng lực cũng rõ như ban ngày, theo cái thế này, coi như hắn ngồi bất động, đủ loại quan loại Dĩnh Đô vẫn nguyện ý để hắn xuống núi chủ trì đại cục, thậm chí triều đình cũng sẽ hạ ân chỉ, ám chỉ hắn ra mặt tới trấn an cục diện.
Mà lần này sau khi Tôn Hữu Đạo rời núi, địa vị sẽ không bởi khoảng thời gian về hưu sớm kia mà giảm xuống, ngược lại sẽ theo cơn bão vừa rồi, để lần nắm càng nhiều quyền lực và thâm nhập càng sâu vào trung tâm Dĩnh Đô này.
Cái này cũng vì thực hiện điều kiện đã đáp ứng với Trịnh bá gia.
Hai, chuyện lần này Tôn Anh bán đứng minh hữu, sẽ khiến cho hắn, không, là toàn bộ Tôn gia đều bị toàn bộ loạn đảng Tấn địa cừu thị, nói cách khác, thanh danh Tôn gia đã bị xấu, hoàn toàn bị tró lên thuyền Bá gia chúng ta, không có khả năng làm lại.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long