Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1071: CÓ BA CHUYỆN CẦN LÀM

Kiếm Thánh nghe xong những lời này, nói:

-Lúc trước ngươi nói, mọi người muốn mời Tôn Hữu Đạo rời núi làm chủ cục diện, hiện tại nói thanh danh Tôn gia đã thối? KHông mâu thuẫn sao?

Dã Nhân Vương lắc đầu, nói:

-Không mâu thuẫn, một chút cũng không mâu thuẫn, giống kiếm của ngài, con người, cũng có hai mặt. Chờ chuyện nlaafn này bị tuyên dương ra ngoài, quyền quý và bá tánh Dĩnh Đô càng hi vọng Tôn Hữu Đạo ra sân.

Nhóm quyền quý lo lắng lần này sau khi phản loạn xuất hiện, triều đình Đại Yến sẽ nhân cơ hội này càng thâm nhập vào Dĩnh Đô, cắt giảm quyền lực của bọn họ, chèn ép địa vị của bọn họ.

Bá tánh Dĩnh Đô lo lắng phản loạn thêm vài lần nữa hoặc dẫn phát đến binh tai, sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bọn họ, chưa nói đến tình huống xấu nhất là phải tha hương.

Mà Tôn gia vừa mới giúp Yến nhân hoàn thành lần càn quét loạn đảng này lập công lớn, trong mắt bá tánh và quyền quý, bọn họ là người của triều đình Yến Quốc, hẳn có thể gánh được áp lực đến từ Yến Quốc, mọi người có thể hưởng thụ quyền lực cũ.

Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng nói như thế nào đây, vừa rồi nói chỉ là một mặt, một khác mặt chính là, một khi người ta không còn lo lắng vấn đề tính mạng nữa, bọn họ sẽ bắt đầu suy nghĩ một ít một vài thứ khác, bắt đầu chê cười người khác. Cho dù đám quyền quý hay đám quan lại, bọn họ sẽ ở sau lưng phê phán Tôn gia, phê phán Tôn Hữu Đạo, đủ loại lời ra tiếng vào như “Bán nước cầu vinh” vân vân. Ban ngày ở trên phố hoặc ở trong nha môn, nhìn thấy người Tôn gia, sẽ quỳ xuống nịnh nọt, buổi tối ba bốn người chụm lại uống dăm ba chén rượu có thể chửi Tôn Hữu Đạo chửi Tôn gia từ đầu đến đuôi.

Dã Nhân Vương nói đến đây, lại cười cười nói tiếp:

-Coi như bá tánh Dĩnh Đô cũng sẽ bố trí ra rất nhiều chuyện xưa về Tôn Hữu Đạo, khi đóng cửa lại sẽ trước tiên phun một ngụm nước bọt trên mặt đất, mắng một câu Tôn lão cẩu, lại gọi thành Tấn gian hoặc gọi là Thành gian lão cẩu, rốt cuộc khi nào chết! Cho nên tất cả vốn không mâu thuẫn gì.

Dã Nhân Vương nhìn Kiếm Thánh, trầm ngâm nói:

-Nói đến cùng, vẫn bởi trên đời này có rất ít người có thể hoàn toàn không màng tất cả mà đứng ra, ngài cho rằng ai cũng giống ngài, chủ động đứng trước mặt dao bầu sao? Hơn nữa, ngay cả ngài không phải cũng bị người ta mắng sao?

Kiếm Thánh trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng nói:

-Phiền toái!

-Nhưng ngài tựa hồ suy nghĩ thoáng hơn ta dự đoán.

-Bởi ta cảm thấy, muốn quá nhiều, dễ dàng làm người phiền, cho nên không thèm nghĩ.

-Đây là cảnh giới của ngài, đã thông thấu!

Đã tới phủ thái thú rồi.

Tiến vào phủ thái thú, Trịnh bá gia thật ra không để Kiếm Thánh đi vào trước, rốt cuộc lúc này bên trong phủ thái thú không an toàn, nói như vậy cũng ý nghĩa phản quân đã hoàn toàn phá được Dĩnh Đô, mà điều này hiển nhiên không có khả năng.

Biết được Trịnh bá gia đã trở lại, Mao thái thú và Thành thân vương Tư Đồ Vũ cùng nhau chủ động tới đón.

Trịnh bá gia thu được chỗ tốt, cũng thỏa mãn tâm nguyện, tất nhiên sẽ không khó khăn gì, không nói những cái khác, chỉ một quỳ trước đó của Mao thái thú thôi đã đủ để Trịnh bá gia phải giữ mặt mũi cho hắn.

-Gặp qua Thành thân vương, gặp qua thái thú đại nhân, Vương gia, đại nhân, xin hai vị yên tâm, nhóm phản loạn trong thành trên cơ bản đã bị trấn áp, hiện tại chỉ còn phần thu dọn.

Tư Đồ Vũ mở miệng nói:

-May mắn có Bình Dã Bá, đây quả thật là vinh hạnh của Dĩnh Đô.

Mao thái thú sờ sờ chòm râu, gật đầu nói:

-Xác thật, nếu không phải Bình Dã Bá vừa lúc ở nơi này bình loạn, nếu không hai người bản quan và Vương gia khẳng định sẽ xử lý rất vất vả.

Ba người ngay sau đó cùng nhau vào phòng, Trịnh bá gia đem chuyện nói lại cho hai vị kia nghe.

Đương nhiên, khẳng định không phải nói lời thật.

-Nói thế nào đây, Tôn thái phó cũng coi như công trung thể quốc.

Mao thái thú cảm khái nói.

Kỳ thật, hắn ngay từ đầu không tin, hắn không tin Tôn Hữu Đạo sẽ làm ra loại chuyện này, bởi hắn cảm thấy Tôn Hữu Đạo giác ngộ sẽ không thấp như vậy.

Giác ngộ này không phải nói độ trung thành với Đại Yến, mà nói về sự hiểu biết về tình hình trong nước.

Mao Minh Tài xem ra, Tôn Hữu Đạo bàng quan là được, thật không cần thiết còn phải để trưởng tử làm cái gì “Nội ứng ngoại hợp”.

Hắn muốn cái gì?

Phải biết rằng lúc trước Bệ Hạ đã hạ chỉ, muốn cho hắn đi Yến Kinh làm quan, nhưng người ta lấy lý do tuổi già sức yếu, cự tuyệt.

Tuổi già sức yếu, mọi người đều rõ ràng, đây chỉ là lý do thoái thác.

Nói trắng ra chính là không muốn phục vụ Yến Quốc.

Nhưng mọi người đều có thể lý giải, không muốn làm thì không làm đi, Bệ Hạ và triều đình cũng không đi làm khó người.

Nhưng ngươi chân trước không muốn đi Yến Kinh làm quan, sau lưng liên hệ Bình Dã Bá làm cái gì “Nội ứng ngoại hợp”, ngươi rốt cuộc muốn làm gì đây?

Đương nhiên, những lời này Mao Minh Tài không thể nói ra, bởi phạm vào kiêng kị.

Ngươi không thể nói người ta trung thành với Đại Yến là sai.

Căn cứ lúc trước Trịnh bá gia thận trọng từng bước, trước tiên dự phán và xử trí, thật sự quá trùng hợp, cho nên Mao Minh Tài cũng tin có người trước tiên mật báo cho Trịnh bá gia, chuẩn bị nội ứng ngoại hợp.

Trên phương diện tình cảm vẫn không cách nào lý giải, nhưng trên lý tính đã chấp nhận hiện thực này rồi.

Sau khi Tư Đồ Vũ nghe xong những lời này, trong ánh mắt dần hiện ra một vệt ảm đạm, nhưng rất mau che dấu đi.

Vị trí này của hắn thật sự xấu hổ.

Làm nhi tử Tư Đồ Lôi, hắn có muốn khôi phục vinh quang ngày xưa? Khôi phục địa vị bá chủ Đông Tấn của Tư Đồ gia?

Đáp án tất nhiên là có.

Nhưng hắn rõ ràng Yến nhân thế nào, binh mã cường tráng, mà phía hắn rõ ràng không đủ thực lực, nguyên bản mấy nhánh Tấn quân mà phụ thân hắn để lại có thể đánh, đã sớm bị Tĩnh Nam Hầu mạnh mẽ chỉnh biên phân phối đến Phụng Tân thành rồi.

Thứ hai, hắn luyến tiếc cuộc sống hiện tại.

Trước khi Tư Đồ Lôi băng hà ra nhất kích kia bảo vệ Dĩnh Đô, trên di chiếu quy phụ Đại Yến, để Tư Đồ Vũ đổi lấy một Vương tước thừa kế võng thế.

Tuy nói không thể tự xưng vương, nhưng đủ để bảo đảm chính hắn và con cháu hắn có thể kế thừa vinh hoa phú quý từ đời này đến đời khác.

Nhưng sau khi Tư Đồ Vũ biết được chuyện Tôn Hữu Đạo làm, trong lòng hắn không tự chủ buồn bã.

Bởi hắn rõ ràng, nếu loạn đảng tác loạn thành công, bọn họ tất nhiên sẽ ủng hộ chính hắn làm Đế.

Cũng may Kiếm Thánh chưa đi đến phòng này, khi Trịnh bá gia trong hoàn cảnh tuyệt đối an toàn, hắn có thể tùy ý hít thở, nếu không, Kiếm Thánh rất nhanh có thể biết được lời Dã Nhân Vương nói khi nãy rất đúng.

-Cho nên, Mao đại nhân, Vương gia, ta cảm thấy trước mắt chúng ta có ba chuyện cần phải làm. Đầu tiên chính là Mao đại nhân lấy Dĩnh Đô thái thú lệnh, lại điều một nhánh binh mã tới bảo vệ xung quanh Dĩnh Đô.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!