Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1075: CÒN CHƯA QUÊN ĐÂU

Trịnh bá gia bắt đầu hồi tưởng lại:

-Một hồi đại hôn ngày kia của Yến Kinh, khí phái rộng rãi, tiền tài như mưa, oanh động toàn bộ kinh thành, chạy dài các quốc gia, Theo ý của ngươi, cũng trong mắt rất nhiều người xem ra đó là Tiểu lục tử đem tất cả át chủ bài trong tay lật ra, chứng minh triều đình, hắn không phải Vương gia nhàn nhã, chính hắn có thực lực đoạt đích.

Công chúa Sở Quốc nghe vậy gật gù.

-Nhưng trên thực tế, mọi chuyện lại không như vậy. Hắn không phải bởi có át chủ bài này, mới dám kiêu ngạo gần như tuyên bố muốn đoạt đích như vậy. Mà bởi hắn muốn tuyên bố đoạt đích, cho nên những át chủ bài này mới thuộc về hắn. . . Đã hiểu chưa?

-Hơi hiểu.

-Kỳ thật rất đơn giản, những chưởng quầy hiệu buôn kia đã phát triển nhiều năm như vậy, đã sớm thành một đám tân Mẫn gia, có thể gọi là đám chư hầu các nơi. Bọn họ có thế lực riêng, có nhân mạch riêng, có gia tộc riêng, có phạm vi thế lực buôn bán riêng, tại sao phải tìm một đại ca mới? Coi như tìm một đại ca, sao có thể thật lòng được?

Trịnh bá gia dừng một chút, nói thêm:

-Còn những tiến sĩ tân khoa kia nữa, Tiểu lục tử là ân chủ của bọn họ, nhưng Đại Yến không phải Đại Càn, nhóm sĩ phu Càn Quốc đã sớm dùng quy củ của bọn họ bện ra một cái võng dày, mà không tiến vào đúng chỗ, căn bản không thể nào phất lên được. Nhưng Đại Yến lại khác, hiện tại những tiến sĩ tân khoa kia sẽ dựa vào lương tâm làm việc, làm việc cho Tiểu lục tử, nhưng chờ bọn họ “Mưa dầm thấm lâu” trên chốn quan trường, sao lại tiếp tục để ý một tên Vương gia nhàn nhã?

Trịnh bá gia thấy công chúa Đại Sở vẫn hơi mơ hồ, giải thích:

-Quan trường chính là chốn ăn lương tri, hơn nữa còn là bản thân ăn lương tâm mình. Cho nên, thế lực của Tiểu lục tử thoạt nhìn khổng lồ, nhưng kỳ thật rời rạc, phảng phất như cát không cầm được nhiều trên tay.

Hùng Lệ Tinh đã hiểu, nói:

-Cho nên, đây là dựa thế?

-Phải, dựa vào thế, bởi hắn nói rõ hắn muốn đoạt đích, để những người đi theo hắn mới có thể càng thêm chặt chẽ đứng bên người hắn, mới có thể biến hắn thành người đại diện. Nếu Tiểu lục tử không tỏ vẻ ra đoạt đích, không ngăn chặn Đông Cung, ngươi xem Phạm gia, có thể một lòng một dạ giúp ta đoạt ngươi hay không?

Hùng Lệ Tinh gật gật.

-Cho nên ở Đại Yến, ở Đại Tấn, phảng phất nơi nơi đều là người Tiểu lục tử, nhưng kỳ thật cũng không phải người của hắn, thương gia sao, nói hòa khí sinh tài, nói hôm nay mệt để ngày mai kiếm, bọn họ không giống bá tánh nay làm một ngày công chờ lấy tiền cung cấp cơm áo cho vợ con ăn. Người nhìn hai phong thư này đi, thoạt nhìn muốn theo ta, nhưng đó chỉ là ý thôi, bởi không người nào có thể sống trong mộng.

Trịnh bá gia nói đến đây, hơi trầm ngâm:

-Nếu là một ngày kia, thế ta đại thắng, huề đại quân bức bách Dĩnh Đô, bọn họ khả năng sẽ thừa cơ phản bội đầu nhập vào với ta, nhưng nếu một ngày, ta nghèo túng, bọn họ thường thường sẽ ác hơn so người khác, ra sức đánh chó xuống nước hơn bất kỳ ai.

-Hoàng huynh từng nói qua, dựa thế không bằng thành thế.

Quý tộc Đại Sở san sát, thế cho nên triều đình Sở Quốc muốn làm chút chuyện gì, đều cần thương nghị một chút đối với những quý tộc kia.

Bản chất mà nói, Nhiếp Chính Vương ở Sở Quốc kỳ thật cũng muốn tập quyền, nhưng không cực đoan giống Yến Hoàng.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Cho nên ta ở Tuyết Hải Quan làm chính là cái này, tướng sĩ, bá tánh nơi đó, ăn của ta, uống của ta, ta cho bọn họ quần áo mặc, cho hài tử bọn hắn đi học, cho cha mẹ già bọn hắn được chữa bệnh miễn phí. Bọn họ cần dựa vào ta mới có thể sống sót, hơn nữa so người khác, sống càng sướng hơn, cho nên bọn họ mới không thể mất ta, bởi ta là toàn bộ của bọn họ. Cho nên dựa thế như mượn phong, thoạt nhìn náo nhiệt, kỳ thật không thể lâu dài.

-Thì ra là thế, vậy tướng công ngài dùng ta?

-Chính là mượn thế ngươi, nhưng ta dựa thế không đơn giản chỉ vì nổi bật, mà ta muốn nhân cơ hội kiếm một ít đồ vật thực tế khác, để đáy nhà ta chắc chắn thêm một chút.

Cuộc nói chuyện của bọn họ vẫn còn tiếp tục.

Ngoài xe ngựa. một thân vệ giục ngựa trở về, hướng Cao Nghị hội báo tình huống, Cao Nghị lập tức giục ngựa đi đến bên cạnh xe ngựa.

-Bá gia.

Trịnh Phàm xốc màn xe lên.

-Đoàn khâm sai sứ đi một con đường khác.

Trịnh Phàm gật gật đầu, buông mành xuống.

Tối hôm qua sau khi khao thưởng xong tam quân, sáng sớm hôm nay, Trịnh bá gia đứng dậy mang theo nhóm thân vệ rời Dĩnh Đô, không chờ Trương Viễn Sơn và Phùng Quan bọn họ, hơn nữa vì phòng ngừa bọn họ đuổi theo, còn cố ý đi nhầm đường, hiện tại hai nhóm người đã không đi cùng trên một con đường.

Hùng Lệ Tinh dựa trên vai Trịnh bá gia, tò mò hỏi:

-Tướng công, tại sao không đi cùng bọn họ?

-Bởi ta muốn đi một chỗ, đường vòng một chút, bọn họ đi theo sẽ không tiện.

-Đi nơi nào?

-Lịch Thiên thành.

Từ Dĩnh Đô đến Yến Kinh, con đường đầu tiên kia không có khả năng đi qua Lịch Thiên thành, bởi Lịch Thiên thành lệch về phía nam, cố ý đi qua nơi đó tương đương với đi vỏng giống nửa hình bầu dục.

Trịnh bá gia duỗi tay, từ trong lòng lấy ra một cái hộp sắt, rút ra một điều thuốc, chậm rãi nói:

-Đây vốn dĩ định đi, coi như Dĩnh Đô không xảy ra chuyện, ta cũng sẽ đi, hơn nữa trên thực tế, trong kế hoạch nguyên bản, hiệu quả mà Dĩnh Đô đem lại xa xa không bằng chỗ đó, chẳng qua xảy ra chút ngoài ý muốn, làm cho chuyện này đã xảy ra một ít biến hóa thôi.

Hùng Lệ Tinh biết Trịnh Phàm muố làm cái gì đó để hướng triều đình biểu đạt, nàng thấy, nàng tự hỏi, đồng thời Trịnh Phàm còn nói cả thân phận của Dã Nhân Vương cho nàng, cho nên đến việc này, hắn cũng không đi gạt nàng.

Nhưng làm Hùng Lệ Tinh nghi hoặc chính là, nếu nói Dĩnh Đô chuyện này chỉ thuận tay làm ra hiệu quả như vậy, vậy nguyên bản bên trong kế hoạch, mục đích chân chính rốt cuộc là cái gì?

Làm triều đình cảm thấy kiêng kị, làm triều đình không dám tiếp tục thu nạp quân quyền quân đầu lĩnh địa phương, hay. . .

-Đi làm cái gì?

Ánh mắt Trịnh bá gia bỗng nhiên trầm xuống, nói:

-Để một ít người biết, Đỗ Quyên chết. . . Vẫn có người không quên đâu!

. . .

Thiên Hổ Sơn, nguyên bản là Thánh địa phương ngoại nổi danh nhất Tấn địa.

Trên tòa núi này, từng có hai đời thiên sư, một thế hệ từng được Tấn Hoàng đương đại sắc phong là quốc sư.

Một thế hệ từng được gia chủ Văn Nhân gia mời làm khanh khách gia tộc, thậm chí còn để con nối dõi của hắn bái làm sư phụ.

Gần nhất, vị Thái gia tọa trấn Hoàng cung Yến Quốc kia gần ba mươi năm, cũng từng đi học đạo trên ngón núi này.

Nguyên bản, Thiên Hổ Sơn hương khói không ngừng, đặc biệt là ngày lễ ngày tết, tín đồ du khách lên núi tế bái càng nối đuôi không dứt.

Chu Tiên vẫn luôn nhớ rõ Thiên Hổ sơn khi còn rầm rộ, bởi nhà hắn ở dưới Thiên Hổ sơn, sau đó đem tiền dành dụm và tích góp, cộng thêm vay nợ một chút, xây dựng một quán rượu nhỏ dưới chân Thiên Hổ sơn.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!