Dưới Thiên Hổ sơn có một tòa trấn nhỏ, đương nhiên, quy mô kỳ thật không lớn, chỉ như một thôn quê nhỏ.
Cửa hiệu mặt tiền không đến hai mươi nhà, có khách điếm, có quán rượu, có quán trà, cũng có quán bán hương nến, những chủ quán này đều thuê Thiên Hổ sơn làm chỗ buôn bán.
Mấy ngày hội kia, khách hành hương tất nhiên sẽ rất nhiều, tự nhiên cũng sẽ hấp dẫn rất nhiều người bán rong lại đây nhân cơ hội kiếm chút tiền, Thiên Hổ sơn sẽ có một nhóm đệ tử chuyên môn phụ trách đăng ký dưới chân Thiên Hổ sơn, đều kiếm một chút hoa hồng.
Chu Tiên trước kia làm tiểu thương, cũng thường ngày đi qua Thiên Hổ sơn bày bán quán, mỗi lần bị thu quầy hàn, trong lòng hắn đều mắng đám phương ngoại này tự nhiên tham tài như vậy.
Chờ hắn thật vất vả góp đủ tiền thu một quán rượu bán hàng, khi tái ngộ đám hàng rong khác dũng mãnh đi vào, sẽ hận đám phương ngoại kia tại sao không thu nhiều tiền đối với đám bán hàng rong kia, không có lý do gì để đám bán hàng rong kia cướp đoạt lợi nhận nhà hắn.
Chẳng qua, ngày vui ngắn chẳng được bao lâu, một ngày kia Hầu gia lên núi, Thái trong cung gia binh giải, trên Thiên Hổ sơn bốc cháy lửa lớn, tổ đình cũng bị đốt quách cho rồi.
Sau khi trên Thiên Hổ sơn không còn người, nơi này cũng thật sự biến thành núi theo đúng nghĩa đen.
Không chỉ nhóm tiểu thương sẽ không đến đây cướp đoạt lợi nhuận của hắn, ngay cả những cửa hiệu mặt tiền cạnh nhà hắn đã sớm không còn người, nhưng Chu Tiên và vợ con hắn vẫn ở nơi này.
Bởi lúc trước vì muốn thuê quán rượu này, nguyên bản nhà hắn đã bị bán đi lấy tiền, không tiếp tục ở lại nơi này, một nhà ba người của hắn chẳng có chỗ nào đặt chân.
mua truyện nhắn tin điện thoại 0,8,6,5,1,0,8,2,5,1
Lợi luận chẳng đáng bao nhiêu, cũng không cố tình cải tiến thêm thực đơn gì, trên cơ bản nhà hắn ăn cái gì cũng thuận đường bán cái đấy, nhưng thật ra rượu vẫn bảo tồn được, còn không ít rượu lúc trước chưa hề bán xong, bây giờ vẫn tiếp tục bán.
Lâu lâu, Chu Tiên cũng sẽ mang theo thê tử đi dạo ruộng bậc thang trên núi, Thiên Hổ sơn không còn tổ đình, ruộng đất từng thuộc về Thiên Hổ sơn cũng hoang vu.
Một ít đồ vật Chu Tiên làm, không ai thu thuế không ai quản, ngược lại cũng có thể giúp trong nhà có thêm một nguồn thức ăn.
Hôm nay, Chu Tiên nguyên bản tính toán lại đi ruộng bậc thang trên núi nhìn xem, nhưng buổi sáng lại có hai nhóm khách nhân tới.
Nhóm khác nhân đầu tiên là một thư sinh, một nữ hiệp và một hòa thượng.
Bọn họ muốn ba chén bánh canh, cái này vốn là cơm trưa một nhà ba người của Chu Tiên, nhưng nào có đạo lý mở cửa hàng không bán?
Nhsm khách nhân thứ hai, là một tên tửu quỷ và một tiên sinh.
Tên tửu quỷ kia mặt mày hồng đỏ, vừa ngồi xuống đã kêu Chu Tiên lấy rượu.
Vị tiên sinh kia mang theo một cái bàn tính trên thân đặt bên bàn, không gọi đồ ăn, mà lấy ra một cái bánh bột ngô trong bọc hành lý, gọi Chu tiên lấy một chén canh.
Trong lúc đó, vợ Chu Tiên ôm một vò rượu nhỏ đưa lên bàn.
Tửu quỷ cũng không biết uống nhiều quá hay bản tính vốn thế, chỉ chỉ vợ Chu Tiên nói:
-Quy quy, ngươi thằng nhãi này mở cửa hàng tại nơi hoang sơn dã lĩnh này, chẳng có chút lợi nhuận nào, vậy vợ ngươi vẫn còn đi theo ngươi, tấm tắc.
Người làm nghề buôn bán cũng không thể tùy tiện tức giận, vợ Chu Tiên trực tiếp trừng mắt nhìn liếc mắt tửu quỷ một cái, mắng:
-Nhắm miệng chó của ngươi lại, uống nước đái ngựa đi.
Mắng là mắng, nhưng tron mắng lại mang theo phong tình, để người ta không cảm thấy tức giận.
Đợi sau khi vợ đi xuống chăm sóc hài tử, Chu Tiên cười ha hả nói:
-Không có biện pháp, ai bảo ta số đen đi!
Tửu quỷ nghe vậy, cười ha ha, nói:
-Đến đến đến, ngươi thật biết nói đùa.
-Ngài muốn thêm đồ nhắm rượu không?
Chu Tiên cười cười ha ha nói.
-Có gì mang đấy đi.
Tửu quỷ cũng rõ ràng quán rượu nhà này, cũng không có gì thứ tốt nhưng vẫn gọi lên.
-Ngài chờ một lát.
Chu Tiên đi sau bếp, tự mình động thủ quấy rau dại, lại lấy ra hai hột trứng vịt muối chuẩn bị cho nhi tử, khi ra sau bếp dừng lại, nói với vợ:
-Mẹ nó ơi, nấu thêm ít cơm, à đúng rồi, nấu luôn khối thịt kia luôn đi.
-Sao làm nhiều vậy?
-Thời điểm buôn bán không thông thuận, đến khách nhân và bóng người còn không có một cái, nếu bây giờ có khách đến, tự nhiên sau này sẽ có.
-Đã biết.
Chu Tiên bưng rau trộn và trứng vịt muối đi ra ngoài, lập tức thấy trên một chiếc xe ngựa đến, có ba người xuống.
Người đi trước là một bạch y nam nhân, trong tay cầm một thanh kiếm.
Sau hắn chính là một nam một nữ, mà nam nữ này trông rất trẻ.
Nam mặc một bộ quần áo đen, bên hông treo ngọc bội, nữ mặc áo dài màu tím, đầu đội hoa mai trâm, dáng người mượt mà, khuôn mặt ngây thơ.
-Nha, ba vị khách quan, ăn chút gì chứ?
Tửu quỷ lập tức cười mắng:
-Còn hỏi người ta ăn gì, trong tiệm rách nát này nhà ngươi còn có cái gì? Có gì cứ mang ra đi, dù sao chỉ có một vài món. Nga, thật ra rượu nơi này cũng được, nếu so với rượu trong tửu lâu Lịch Thiên thành thật không đáng tính, nhưng đặt tại nơi hoang vu này, vẫn còn tạm chấp nhận được.
-Thật ra tất cả rượu này ta bán đều không thể quý như rượu tại tửu lâu Lịch Thiên thành, nhưng những bình rượu này cũng do ta cực khổ một người dùng xe đẩy trở về.
Chu Tiên thật ra là một người rất linh hoạt.
-Ha ha ha, tiểu tử ngươi.
Tửu quỷ dùng chiếc đũa kẹp rau dại lên, đưa vào trong miệng, thanh thúy ngon miệng, gật gật đầu, nói:
-Đồ ăn này rất dòn, không nhũn.
-Thật ra rau dại dưới chân Thiên Hổ sơn cũng dính chút linh khí.
Đúng lúc này, vị nam tử thư sinh đầu tiên tới đây mở miệng nói:
-Hiện tại trên Thiên Hổ sơn làm gì có linh khí, đều là quỷ khí dày đặc đi.
Tửu quỷ nghe vậy, “Ha hả” hai tiếng, nhấp một ngụm rượu.
Chu Tiên đi đến trước mặt khách nhân mới, lúc này ba vị khách nhân đã ngồi xuống.
-Khách quan, tiểu quán không có nhiều thức ăn lắm, nếu không chê, mới ba vị dùng cơm rang mỡ heo? Điều kiện tiểu điếm đơn sơ, thật sự không làm khác được.
Trịnh bá gia mặc một thân thường phục cười cười, gật đầu nói:
-Tùy ngươi.
-Được rồi, khách quan, ngài chờ.
Chu Tiên lại đi sau bếp.
Mà lúc này, ánh mắt tửu quỷ dừng trên cây kiếm bên người Kiếm Thánh, không nhịn được nói:
-A, đây là đồ chơi gì, tự nhiên dùng nguyên liệu bao tốt như vậy.
Kiếm Thánh không phản ứng hắn, ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.
Mà vị thư sinh từng nói chuyện kia đứng lên, đi tới, nói:
-Nhìn dáng vẻ, bên trong hẳn là một thanh kiếm đi? Đinh cô nương, hắn cùng ngươi giống nhau, cũng là mộ vị kiếm khách. Nếu dùng vật tinh xảo như vậy cuốn quanh một thanh kiếm, nghĩ đây cũng là một thanh kiếm không tầm thường.
Kiếm Thánh vẫn không phản ứng như cũ.
Đây chính là Long Uyên kiếm, tự nhiên không tầm thường rồi.
Thư sinh thấy Kiếm Thánh không phản ứng, khẽ nhíu mày, ngữ khí lập tức trở nên đông cứng hơn nhiều, nói:
-Tiểu muội nhà ta cũng là người thích kiếm, xin ngài cho cái mặt mũi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long