Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1079: TA BẬN!

Hùng Lệ Tinh lại dùng rượu lau sạch đôi đũa thứ hai, đứng dậy, đưa cho Kiếm Thánh ngồi đối diện.

Kiếm Thánh kỳ thật đã cầm lấy một đôi đũa chuẩn bị ăn, hắn không chú ý nhiều như vậy.

Nhưng thấy công chúa đưa cho hắn, hơi do dự một chút, Kiếm Thánh hơi hơi gật đầu, tiếp nhận chiếc đũa.

Ba người, bắt đầu rau dại, bắt đầu ăn cơm.

Thư sinh vừa mới báo gia môn, hơi xấu hổ đứng sang một bên.

Tửu quỷ liếm liếm môi, lại uống một hớp rượu lớn, cười cười, cúi đầu, bắt đầu dùng chiếc đũa khảy trứng muối dùng để nhắm rượu.

Bên kia, nữ hiệp mở miệng nói:

-Trở về đi.

Lời này tự nhiên nói với thư sinh kia.

Sắc mặt thư sinh kia lập tức âm tình bất định, hiển nhiên cảm thấy mất không ít mặt mũi, nhưng đối với ba người đang ăn cơm trước mặt này, hắn lại không có dũng khí đi lên làm khó dễ.

Nữ hiệp đứng lên, đi tới, duỗi tay bắt lấy bả vai thư sinh, kéo thư sinh kia về phía sau nàng.

Thư sinh còn muốn về phía trước, thanh kiếm trong tay nữ hiệp kia lại bỗng nhiên run lên.

Thư sinh do dự một chút, dừng bước.

Tửu quỷ nhìn một màn này, không nói nữa, phảng phất lúc trước người bình luận thao thao bất tuyệt, cũng không phải hắn.

Nữ hiệp cầm kiếm hành lễ, nói với Kiếm Thánh:

-Vị tiên sinh này, kiếm vốn là vật quang minh, ngại gì không cho người nhìn?

Kiếm Thánh không phản ứng nàng, tiếp tục ăn cơm.

Trịnh bá gia lười phản ứng Trịnh Phiền Lực, Kiếm Thánh tự nhiên cũng lười phản ứng một tiểu cô nương cầm kiếm trên đường, mở miệng nói chuyện trời ơi đất hỡi.

Nữ hiệp kia vẫn không buông tha, nói:

-Vị tiên sinh này, kiếm thiên hạ đều lộ ánh sáng, bây giờ tiên sinh bọc nó vào, để ánh sáng của nó không thể lộ ra, đây chẳng phải để kiếm than khóc?

Kiếm Thánh vẫn ăn cơm như cũ, thuận tiện gắp chút thức ăn.

Trịnh Phàm ăn sớm nhất, cũng ăn nhanh nhất, người sống trong quân đội lâu, tốc độ ăn cơm thường rất nhanh.

Hùng Lệ Tinh lập tức buông đũa, lấy ra một chiếc khăn tay, giúp Trịnh Phàm cẩn thận lau miệng.

Khóe mắt Kiếm Thánh chú ý tới một màn này, nhất thời hơi buồn bã.

Trịnh Phàm nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:

-Nhớ tẩu tử?

Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:

-Trước kia không vướng bận không cảm thấy, sau khi thành gia cũng không cảm thấy, vừa ra khỏi cửa, bắt đầu hơi suy tư.

-Ha ha.

Trịnh Phàm cười cười.

Nữ hiệp và thư sinh kia lại giống nhau rồi.

Nữ hiệp ngẩng đầu, lộ ra một loại biểu tình buồn cười, nói:

-Tiên sinh, làm thế chẳng phải để kiếm than khóc?

-Kiếm có thể sáng lên?

Nữ hiệp trả lời nói:

-Tự nhiên.

-Nga.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Cất giấu, không phải không muốn để ngươi nhìn thấy nó sáng, mà sợ sáng quá làm mù mắt ngươi.

Dừng một chút, Trịnh bá gia từ Hùng Lệ Tinh trong tay tiếp nhận tăm xỉa răng đưa qua, lại nói:

-Muốn nhìn, vậy đi ra bên ngoài, mở to hai mắt, nhìn lên mặt trời, nó giống nhau.

-Cho nên, giống lời vị công tử này nói, kiếm của vị tiên sinh này này đủ để cho ta phát sợ?

Trịnh bá gia trầm ngâm một chút, ngón tay vuốt ve cằm, nói:

-Ngươi không có ngực.

-Cái gì?

-Cũng quá gầy.

Lúc này nữ hiệp kia mới ý thức được, vị hắc y công tử này đang tiến hành bình luận dáng người nàng, trên mặt lập tức xuất hiện vẻ nổi giận, nói:

-Ngươi có biết chỉ bằng hai câu nói kia của ngươi, ta đã có lý do chặt đứt đôi tay ngươi, Yến nhân vào Tấn địa làm chủ, nhưng Yến nhân ngươi cũng có nghĩa trong vùng hoang vu này vẫn làm càn như vậy, thật sự kinh Tấn địa ta không người sao!

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Ta không có ý này.

-Vậy ngươi có ý gì?

-Ý của ta là, ngươi không phải loại hình ta thích, lớn lên trông chẳng ra gì. Nam nhân rất khoan dung với nữ nhân, nhưng ngươi trông không xinh đẹp, cho nên lòng khoan dung của ta cũng có hạn. Cho nên, hiện tại, ngồi trở lại đi, ngoan ngoãn ăn cơm của ngươi, đừng làm phiền ta.

Hùng Lệ Tinh lấy một điếu thuốc lá trong hộp sắt, đưa đến bên miệng Trịnh bá gia:

-Tướng công đừng nóng.

Bởi lần này Hùng Lệ Tinh đi theo Trịnh bá gia nhập kinh, tuy nói phải dùng thân phận của nàng giúp Trịnh bá gia nổi danh, nhưng tác dụng của nàng rốt cuộc không phải một bình hoa thuần túy chỉ triễn lãm bên ngoài.

Bản thân nàng cũng không muốn vậy, Tứ Nương cũng không cho phép trong nhà xuất hiện một cái bình hoa lãnh ngạo trong nhà.

Coi như Liễu Như Khanh kia, cũng đỏ mặt bị Tứ Nương yêu cầu luyện tập đánh trống “Thập bát mô khúc”.

Đối với Hùng Lệ Tinh, Tứ Nương đã đem tất cả chi tiết sinh hoạt và sở thích của Trịnh bá gia nói cho nàng biết, để nàng cố gắng chăm sóc Trịnh bá gia.

Công chúa lấy ra mồi lửa, giúp Trịnh bá gia châm thuốc.

Mà một màn này, hoàn toàn rơi vào mắt tửu quỷ.

Tay cầm bát rượu kia của hắn, hơi hơi phát run.

Ánh mắt của hắn lại dừng trên người bạch y Kiếm Thánh, rượu trong chén đền run run rơi ra.

Nữ hiệp rút kiếm ra, nói:

-Đây là lần đầu tiên có kẻ dám nói lời này trước mặt ta.

-Cô nương, bởi người ngày thường ngươi tiếp xúc, đều là vô danh tiểu tốt.

Nữ hiệp hơi hơi mỉm cười, nói:

-Thật không, mấy năm nay ta trên cơ bản đều đi với sư phụ, có lẽ trong mắt ngươi, sư phụ ta cũng là hạng vô danh tiểu tốt?

Trịnh bá gia phun ra một vòng khói, nói:

-Xin hỏi tôn sư?

Nữ hiệp ngang nhiên nói:

-Gia sư họ Ngu, chính là Kiếm Thánh Tấn địa!

“. . .” Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh buông chiếc đũa xuống, hắn đã ăn xong rồi.

Trịnh bá gia cười nói:

-Như vậy, sư phụ của vị hòa thượng kia. . . Hẳn là Thích Ca Mâu Ni đi?

-A di đà phật, thí chủ, Phật Tổ không thể nhục.

Hòa thượng trẻ tuổi kia, trịnh trọng hướng về phía Trịnh bá gia nói.

-Cũng thú vị.

Trịnh bá gia nói với Hùng Lệ Tinh.

-Tính tiền đi.

Hùng Lệ Tinh móc ra một khối bạc vụn, đặt ở trên bàn.

Trịnh bá gia đứng dậy, Kiếm Thánh cũng đứng dậy.

Thấy ba người này chuẩn bị rời đi, nữ hiệp kia lập tức dùng kiếm chắn ngang lại, nói:

-Ta vẫn còn chưa nhìn kiếm, ta là người thích kiếm như mạng, hôm nay không thể không xem!

Ánh mắt Trịnh bá gia, âm trầm rồi.

Hắn có thể không ngại người ta lấy cờ hiệu “Trịnh Phiền Lực”, bởi giang hồ rất lớn, hắn không có khả năng quản hết được.

Hắn để ý ba người này, coi như làm tiết mục giải trí cho đám người Trịnh bá gia hắn khi ăn cơm, trước đó hắn còn nhắc nhở nàng, ngươi lớn lên không phải rất đẹp.

Không muốn chấp nhặt với các ngươi bởi ta là bậc cao, không rảnh nói nhiều.

-Ta rất bận.

Kiếm Thánh gật gật đầu.

-Ta cũng bận.

Khi nữ hài kia nhận hắn làm sư phụ, nguyên bản Kiếm Thánh đại nhân vẫn luôn bàng quang, đã bực!

Nói trắng ra là, người có thể khiến cho đệ đệ tạo phản, có gan độc thân nhập Lịch Thiên thành tìm Tĩnh Nam Hầu luận võ, tính tính của hắn, sao có thể tốt?

Phải, sống nhàn nhã bất cần đời tại Thịnh Lạc thành và Tuyết Hải Quan, để Kiếm Thánh nếm thử một mùi vị cuộc sống mới, nhưng xét đến cùng, hắn vẫn là Kiếm Thánh.

Hiện tại hắn không để ý nhiều thứ như trước nữa, nhưng loại chuyện dư thừa này, hắn lại rất để ý.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!