Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1080: ĐE DỌA

Kiếm Thánh chưa bao giờ khai tông lập phái, bởi hắn là người kế thừa sư phụ hắn, nhờ sư phụ hắn đem hắn từ cuộc sống nghèo túng tại Ngu thị kéo ra ngoài, để hắn tìm được con đường đích thực thuộc về bản thân.

Có thể nói, chẳng sợ ngươi làm trò trước mặt Kiếm Thánh, bán thịt heo như thế nào, Kiếm Thánh hơn phân nửa sẽ cười cho qua chuyện, không thèm để ý.

Nhưng vị nữ hiệp này đã xúc phạm đến nghịch lân của hắn.

Kiếm Thánh ra tay, bởi thân phận bọn hắn không cần thiết phải cất giấu.

Kiếm Thánh không nhúc nhích dùng Long Uyên đầu ngón tay, trực tiếp hướng nữ hiệp điểm một cái.

Hai mắt nữ hiệp ngưng lại, lập tức cảm thấy một cỗ khí cơ khủng bố đánh úp về phía nàng, trường kiếm trong tay nàng bỗng nhiên dựng thẳng lên, bảo hộ trước người.

Đầu ngón tay Kiếm Thánh điểm trên thân kiếm, đầu ngón tay ngừng đằng trước, nhưng đầu ngón tay ẩn chứa kiếm ý, lại trong khoảnh khắc xuyên thấu trường kiếm, trực tiếp hoàn toàn đi vào thân thể nữ hiệp.

-Cẩn thận!

Hòa thượng trẻ tuổi phát ra một tiếng gầm nhẹ, song chưởng về phía trước, vỗ vào vị trí sau lưng của vị nữ hiệp kia, sau đó lòng bàn tay úp xuống, luồng kiếm khí của Kiếm Thánh vừa dẫn vào trong cơ thể của nữ hiệp kia, cứ như vậy bị hòa thượng trẻ tuổi kia dẫn ra ra bên ngoài cơ thể, bắn vào mặt đất.

Mặt đất lập tức bị bắn ra một cái lỗ nhỏ.

Kiếm Thánh thu hồi tay một cái, dựng thân tại chỗ.

Nữ hiệp phun ra một ngụm máu tươi, được hòa thượng trẻ tuổi kia ôm vào ngực, nàng kỳ thật không bết bát như vậy, bởi nàng sai ở chỗ, trước đó lại dùng kiếm chống đỡ kiếm khí của nam tử kia, cái này khiến cho kiếm khí trong khoảnh khắc tán loạn, sau đó kiếm khí của đối phương có thể tiến công thần tốc.

Nếu không có hòa thượng ra tay kịp thời, luồng kiếm khí kia đã tiến vào cơ thể nàng, phá vỡ toàn bộ lục phủ ngũ tạng trong cơ thể nàng.

Kiếm Thánh không phải Trần Đại Hiệp, Trần Đại Hiệp đối với Càn nhân, từ trước đến nay có một loại tình cảm trách trời thương dân, nhưng Kiếm Thánh lại khác, hắn không thích kiểu đàn bà.

Hoặc cười cho qua chuyện.

Hoặc ngươi chết đi!

-A di đà phật.

Hòa thượng kia giao nữ hiệp cho thư sinh bên cạnh, đôi tay hợp lại, nói:

-Thí chủ, bèo nước gặp nhau, hà tất động sát ý như vậy? Cần biết, trời cao có đức hiếu sinh.

Trịnh bá gia duỗi tay dắt Hùng Lệ Tinh, mang theo nàng lui về phía sau vài bước.

Đồng thời cảm khái nói:

-Mấy năm nay ta giết không ít người, nhưng ba ngươi, sắp thành người gần nhất ta chém giết.

Hôm nay, nguyên bản thời tiết không tồi.

Trịnh bá gia tính toán đến trước Thiên Hổ sơn nhìn một chút, sau đó lại cùng đám người Dã Nhân Vương hợp tại Lịch Thiên thành.

Vốn dĩ, tâm tình rất an nhàn, ai ngờ, đến dưới chân núi ăn bữa cơm, lại bị người ta châm ngòi ra sát ý.

Hòa thượng trẻ tuổi tiến lên một bước, ý muốn đến gần, quanh thân hắn xuất hiện một tầng kim quang mỏng đang chảy xuôi.

Tửu quỷ phát ra một tiếng cảm khái:

-Phật môn kim cương thể.

Võ giả tu hành thoạt nhìn như một đại đạo mở rộng, nhưng kỳ thật cũng có rất nhiều chi nhánh, mấu chốt chi nhánh ở chỗ, từng người sẽ có phương pháp luyện thể bất đồng.

Lúc trước hòa thượng trẻ tuổi này ngăn chặn vị tiên sinh kia, chính là dựa vào Phật môn kim cương thể này.

Kiếm Thánh mở tay ra.

Oang!

Tiếng kiếm run lên, Kiếm thanh run minh, Long Uyên ra khỏi vỏ, bay vào trong tay Kiếm Thánh.

Vị tiên sinh cầm bàn tính ngồi bên kia, nhìn thấy thanh kiếm này, trong ánh mắt lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ.

Ngược lại tửu quỷ bên này, bởi trong lòng sớm có suy đoán, cho nên vẫn chưa kinh ngạc cỡ nào, chỉ là khuôn mặt trở nên ngưng trọng không ít.

Long Uyên!

Đây chính là danh kiếm đương thời do đích thân Tạo Kiếm Sư rèn cho Kiếm Thánh, hình thái của nó kỳ thật đã sớm lưu truyền trên chốn giang hồ này rồi.

Trong quân hảo đao, giang hồ hỉ kiếm.

Thứ nhất, kiếm vốn là binh khí giang hồ chém giết từng đôi với nhau, thứ hai, trường kiếm bàng thân, đai lưng phiêu phiêu, rất phù hợp với gu thẩm mỹ của giang hồ.

Rất nhiều thiếu niên mới bước vào giang hồ, cho dù đập nồi bán sắt cũng phải mua một thanh kiếm xứng với bản thân, nếu không giang hồ này, không còn hương vị nữa.

Mà hình dáng của Long Uyên kiếm cũng là kiếm thể không ít thợ rèn trong giang hồ muốn luyện.

Nhưng nói miêu có miêu nói chuột có chuột, giang hồ vốn rất hỗn tạp, người giang hồ mua đao mua kiếm, tự nhiên cũng có con đường riêng, cũng có thợ rèn chuyên môn làm cho người giang hồ, rốt cuộc cái nào sẽ đi với cái nấy?

Mà trong chốn giang hồ, hơn phân nửa thợ rèn, vĩnh viễn đều có mong muốn chế tác một thanh kiếm mô phỏng Long Uyên kiếm, trên cơ bản trình độ chưa kịp phòng chế được hoàn toàn mà thôi.

Cho nên, Long Uyên vừa ra, ai ai cũng biết.

Đến nỗi kiếm thật hay kiếm giả, vậy phải xem người sử dụng kiếm.

Lúc này, lấy đầu ngón tay khu động kiếm khí mạnh mẽ đả thương người, lại sử dụng Long Uyên kiếm, thân phận người này đã được miêu tả rất sinh động!

Nhưng mà, khi Long Uyên kiếm xuất hiện. . .

Nữ hiệp trong lồng ngực thư sinh kia bỗng nhiên hô:

-Tại sao kiếm của sư phụ ta lại trong tay ngươi1

“. . .” Trịnh Phàm.

“. . .” Kiếm Thánh.

Nữ nhân này, chẳng lẽ là ngốc tử đi!

-A di đà phật, làm Thanh Thanh cô nương bị thương, cò dám dùng kiếm của tôn sư nàng, bần tăng chưa bao giờ gặp người vô sỉ đến thế!

Nói xong, hòa thượng kia trực tiếp đánh về phía Kiếm Thánh.

Hơn nữa đây còn dùng Phật môn kim cương thể, mạnh mẽ áp xuống!

Đây là phương thức Võ giả thường xuyên sử dụng, cái này dựa vào phương thức thô bạo đơn giản đánh gục đối thủ, đương nhiên tất cả phải dưới tiền đề đối phương không có năng lực trong khoảng thời gian ngắn phá vỡ thân thể của ngươi.

Nhưng mà, coi như ngày xưa khi Tĩnh Nam Hầu quyết đấu với Kiếm Thánh.

Tĩnh Nam Hầu cũng sẽ không lựa chọn trực diện đối đầu với kiếm của Kiếm Thánh, mà lấy thân thể tiêu hao kiếm khí của Kiếm Thánh, cuối cùng lấy Phương ngoại chi thuật đánh úp.

Trên đời này, người, có gan trực diện đối đầu với Long Uyên kiếm của Kiếm Thánh, thật ít ỏi!

Nhưng tên hòa thượng này, dám!

Bởi hắn tựa hồ chắc chắn đây không phải Kiếm Thánh thật sự, là hàng giả!

Sau đó, cuộc chiến, đơn giản rồi!

Xác thực mà nói, bản thân Kiếm Thánh đã lâu không đánh với loại người này, bởi đối thủ tự nhiên trực tiế đâm về phía kiếm hắn.

Răng rắc!

Âm thanh vỡ vụn lan truyền.

Long Uyên kiếm không hề trì hoãn đâm rách Kim cương thể của hòa thượng kia, hòa thượng thấy thế, mắt lộ ra kinh ngạc, vội vàng đẩy đôi tay về phía trước chắn lại.

Kiếm Thánh không tiếp tục đâm kiếm nữa, mà lựa chọn hất lên, bởi hắn cũng cảm thấy, ba người này, không khỏi quá choáng váng một ít.

Kiếm phong cắt ra một đạo hình cung, hòa thượng trẻ tuổi kia lui lại, nhưng vị trí ngực đã xuất hiện vết thương lớn, đôi tay cũng đầm đìa máu tươi.

Hắn cúi đầu đánh giá thương thể một chút, không cầm lòng được, cảm khái nói:

-Tuy ngươi không phải Kiếm Thánh thật sự, nhưng kiếm của ngươi, hẳn có thể đuổi kịp bóng dáng của Kiếm Thánh.

Mà lúc này, tên thư sinh kia cũng từ trong lòng móc ra một mũi tên phát tin, nói:

-Chỉ cần bắn mũi tên này lên, binh mã đại doanh ngoài Lịch Thiên thành có thể tức khắc đến đây, đến lúc đó, các ngươi có chắp cánh cũng khó thoát!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!