Hùng Lệ Tinh lập tức cúi đầu nhìn về phía eo sau tướng công.
Trịnh Phàm lắc đầu nói:
-Ta không có cái này.
Đúng vậy, Trịnh bá gia chân chính không có món đồ chơi này.
Điều động binh mã Tuyết Hải Quan thì đơn giản, nhưng điều động binh mã khác bên ngoài, dưới tiền đề không có hổ phù, chỉ có thể dựa vào mặt mũi bản thân Trịnh bá gia.
Mà lúc này, tửu quỷ đứng dậy rời bàn, quỳ sát dưới chân Trịnh Phàm, dập đầu nói:
-Tham kiến Bình Dã Bá gia, tham kiến Kiếm Thánh đại nhân, tham kiến công chúa điện hạ. Bá gia, ba người này không phải điên ngốc, nếu tiểu dân đoán không sai, bọn họ hẳn là người Hồn môn, luyện, chính là mánh khóe và phương pháp lừa người. Hiện tại bọn họ không phải cố ý giả ngây dại trước mặt Bá gia và Kiếm Thánh đại nhân, mà hiện tại chính bọn họ cho rằng bản thân chính là Trịnh Phiền Lực, là cao đồ Kiếm Thánh.
Tửu quỷ dừng một chút, liếc nhìn ba người kia, nói:
-Cho nên, bọn họ đang lừa bản thân mình.
. . .
Hồn môn, tên như ý nghĩa, chính là môn phái trộn lẫn trong nước đục và trong, nó không thuộc về chính hay tà, bởi cả hai đều không tương dung nó.
Cái gọi là hồn, một là chỉ nghề nghiệp bọn họ, hai cũng là thân phận của bọn họ, không được rõ ràng, nếu không dễ dàng chết bất đắc kỳ tử.
Lúc trước,
Lão tửu quỷ đã phân tích thân phận đặc thù ba người Trịnh bá gia, nhưng một nữ một tăng một thư sinh này lại hoàn toàn không nghe vào tai.
Phàm là người bình thường, sau khi nghe tửu quỷ nhắc nhở đồng thời thấy thái độ lãnh đạm của ba người Trịnh bá gia sau khi nghe bọn hắn báo danh, đánh giá trong lòng sẽ bồn chồn.
Đợi đến khi Kiếm Thánh dùng đầu ngón tay đả thương nữ hiệp kia, sau đó lại rút Long Uyên kiếm ra, nếu còn không nhìn ra thân phận ba người này, đầu óc ngốc khờ khỏi nói rồi.
Nhưng bọn hắn xác thật không nhìn ra, bởi người dùng mánh khóe lười bịp có một tầng cảnh giới, trước khi lừa người khác, ngươi cần lừa bản thân, bọn họ rõ ràng tiến vào trạng thái này.
Nói cách khác, ba người bọn họ vì một mục đích nào đó đã bắt đầu làm, mà vì muốn đạt được mục đích này cần thiết thân phận “Trịnh Phiền Lực” và thân phận cao đồ Kiếm Thánh.
Mà từ thân phận hai người kia, cuối cùng lôi kéo ra thân phận “Trịnh bá gia”.
Bởi Trịnh Phiền Lực người này, giang hồ vẫn luôn chỉ biết người này tồn tại không hề lưu lại dấu vết cố định, cao đồ Kiếm Thánh càng thần bí hơn, bởi bản thân Kiếm Thánh sau một trận chiến tại Tuyết Hải Quan, cơ hồ mai danh ẩn tích, chưa từng tái hiện giang hồ.
Từ thân phận hai người khó lường này, xây dựng ra “Ý chí Bình Dã Bá” giả dối, ba người này rốt cuộc tính toán làm cái gì?
Trịnh Phàm nhìn về phía tửu quỷ, hỏi:
-Có biện pháp có thể phá giải không?
-Hẳn cần thời gian tự phá giải, hoặc cần “Thể hồ quán đỉnh”.
Tửu quỷ lập tức trả lời nói.
-Thể hồ quán đỉnh?
Trịnh bá gia hơi nghi hoặc.
Tửu quỷ lập tức dùng tay chụp trán một phen, nói:
-Chính là cái này.
Phương pháp này, đúng là khá trực tiếp.
Trịnh bá gia mở miệng nói với Kiếm Thánh:
-Nếu giả mạo thân phận hai ta, hiển nhiên tính toán lấy hai ta làm ngụy trang, trước làm bọn họ tỉnh, lại nhớ rõ phóng chút máu.
Kiếm Thánh không đáp lại, nhưng hắn lần nữa lại xuất kiếm.
Nói trắng ra, nhìn Kiếm Thánh xuất kiếm là một loại hưởng thụ, không có gì hoa hòe loè loẹt, có, chỉ rất dứt khoát nhanh nhẹn.
Kiếm thứ nhất của Kiếm Thánh trực chỉ hòa thượng kia.
Hòa thượng đã bị thương, nhưng vẫn mạnh mẽ chống dậy, chỉ là lần này kim quang trên người đã rất ảm đạm.
Long Uyên bay nhanh, lao thẳng tới mặt hòa thượng.
Hòa thượng đôi tay hợp lại, ý đồ kẹp lấy thân kiếm.
Phanh!
Long Uyên kiếm xác thực bị hòa thượng kia kẹp lấy.
Nhưng thân Long Uyên kiếm run lên, một cỗ kiếm ý từ trên thân kiếm bắn ra, bắn trúng cái trán của hòa thượng kia.
Ong!
Hòa thượng ngã xuống đất.
Ngay sau đó, Kiếm Thánh lắc mình hướng kia thư sinh.
Thư sinh rút ra mũi tên tin, nhưng mà động tác vẫn hơi chậm một chút, Long Uyên kiếm từ trong tay Kiếm Thánh bay ra, trực tiếp trảm mũi tên kia thành hai đoạn, sau đó Kiếm Thánh ngự kiếm, Long Uyên quay đầu lại, thân kiếm đổi chiều quay cuồng, vị trí chuôi kiếm trực tiếp nện lên trán thư sinh kia.
Thình thịch!
Thư sinh ngã quỵ trên mặt đất.
Nữ hiệp vốn được thư sinh kia nâng lên, cũng ngã xuống đất.
Tay trái Kiếm Thánh gọi Long Uyên kiếm trở về, thân hình lao về phía trước, ngồi xổm xuống, tay phải hóa chưởng đánh về phía cái trán nữ hiệp kia.
Ba người, đã hôn mê.
Kiếm Thánh chậm rãi đứng dậy, Long Uyên trở vào bao.
Bạch bạch bạch bạch.
Trịnh bá gia vỗ tay, nói:
-Ta thật sự thích xem ngươi đánh nhau, bởi mỗi lần ta phát hiện ngươi đánh nhau, ta lại có một loại cảm giác bản thân chính là tuyệt thế cao thủ.
Kiếm Thánh nhìn Trịnh bá gia liếc mắt một cái, nói:
-Nếu ngươi tiếp tục dùng thuốc lá mà không có kỳ ngộ mà nói, đời này, rất khó đạt tới bước kia.
Con đường tu hành cần từ từ, mặc kệ thế nào, người có thể vào Tam phẩm đều là rồng phượng trong loài người, coi như chủ nhân một quốc gia cũng mời người đó làm khanh khách.
Trịnh bá gia cười cười, nói:
-Ta cảm thấy ta đã rất nỗ lực.
Trịnh bá gia không thích phương thức tu luyện khổ cực, hắn trong đời này không có mối thâm thù diệt tộc gì, bên người lại có bảy vị Ma Vương, người mà, một khi có người giúp đỡ, cũng rất khó cắn răng chịu khổ, rốt cuộc không có động lực gì thúc đít hắn phải làm vậy.
Hơn nữa, chỉ cần Thiết kỵ dưới trướng hắn lại tăng lên một chút, ngồi bên trong Tuyết Hải Quan, nào có cao thủ đủ trình đến quấy rầy hắn nghe “Thập bát mô” của Liễu Như Khanh?
Người mà, cần tận hưởng lạc thú trước mắt.
Quan trọng nhất chính là, tuy rằng không có loại tu luyện “Huyết hải thâm thù chưa báo” này, nhưng Trịnh bá gia cũng coi như tự hạn chế.
Ba người kia bị Kiếm Thánh đánh hôn mê, còn chưa thức tỉnh, ánh mắt Trịnh bá gia tự nhiên chuyển dời đến người tửu quỷ và vị tiên sinh kia.
Tên tửu quỷ kia ngược lại thức thời, không chờ Trịnh bá gia mở miệng, nói thẳng:
-Bá gia, tiểu dân là trưởng lão Liên Hoa bang Vân Quốc, Phú Thuận Nhĩ.
Vân quốc cũng là tiểu quốc san sát giữa mấy nước lớn như Yến Quốc, Tấn Quốc, hơn nữa, quan hệ giữa Vân Quốc và Đại Yến cũng tốt, lúc trước khi Tĩnh Nam Hầu mượn đường nhập Tấn, Vân Quốc và An Quốc đều cực kỳ phối hợp cho mượn đường.
Đương nhiên, chỗ này kiểu gì cũng có ý bị hiếp bức, nhưng ván đã đóng thuyền, cùng với việc Trấn Nam quan và Tấn địa đã sáp nhận vào lãnh thổ Yến địa, hai nước này lập tức thả ra tư thái muốn làm chư hầu Yến Quốc.
Mà bên trong những tiểu quốc này thường thường có những môn phái nổi danh thiên hạ.
Nguyên nhân này bởi một ít môn phái vốn xuất xứ từ Tứ đại quốc gia, rất khó sinh tồn tại đại quốc, hoặc dứt khoát dựa vào triều đình, hoặc bất đắc dĩ tiến vào tiểu quốc hành nghề.
Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh, mắt lộ ra ý hỏi.
Liên Hoan bang là cái gì?
Kiếm Thánh ho nhẹ một tiếng, không trả lời, hắn từng lăn lộn trên giang hồ, nhưng giang hồ hắn lăn lộn, không giống người giang hồ bình thường trong giang hồ.
Lúc này, công chúa mở miệng nói:
-Liên Hoa bang, đây là môn phái chuyên thu thập tin tức, môn phái này sớm nhất bắt nguồn từ Liên Hoa khẩu, bởi vậy nên mới có cái tên này.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long