Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1082: ĐÒI MẠNG

Liên Hoa khẩu không phải địa danh mà là một khúc hát địa phương.

Sớm nhất khởi nguyên từ thời Càn Quốc mới lập, sau đó bắt đầu kinh doanh trà lâu, thời kỳ cường thịnh nhất là khi bên trong tất cả quán trà lâu Thượng Kinh, người kể truyện trên cơ bản đều xuất thân từ Liên Hoa bang, muốn hành nghề kể chuyện này, coi như ngươi không phải người của Liên Hoa bang, ít nhất ngươi cũng có một cái thẻ bài từ Liên Hoa bang này.

Không biết sao đó xui xẻo chính là, mấy thế hệ trước mấy vị hoàng tử Càn Quốc tranh vị, thời đó vị chưởng môn Liên Hoa bang được một vị hoàng tử sử dụng, phát động đám tiên sinh kể chuyện giúp hắn cổ súy, sau đó vị hoàng tử kia không thể ngồi lên Long ỷ, Liên Hoa bang lập tức bị Càn Hoàng đời mới chán ghét.

Đây là điều tất nhiên, người có thể ngồi lên Long ỷ, sao có thể ngó lơ trước tầm quan trọng của dư luận?

Dưới triều đình Càn Quốc đả kích, Liên Hoa phái nhanh chóng xuống dốc, lúc trước ở Càn Quốc cơ bản đánh mất địa bàn không nói, thành viên trung tâm càng bị Ngân Giáp vệ truy lùng bắt bỏ tù, cuối cùng còn một ít nòng cốt chỉ có thể trốn đi Vân Quốc mới có thể giúp môn phái tiếp tục được truyền thừa.

Nhưng bởi môn phái này phát sinh việc xấu tại Càn Quốc, mặt khác những quốc gia kia cũng không phải kẻ ngốc, tất nhiên không thể cho môn phái này an ổn phát triển, Liên Hoa phái mất đi con đường kia, lại phải đi một con đường mới, đó chính là đi con đường cao cấp hơn, bán tình báo và thông tin riêng tư, giống loại môn phái “Mật thám” trong giang hồ kia.

-Định làm gì?

Trịnh bá gia mở miệng hỏi.

Tửu quỷ lập tức nói:

-Tìm kiếm hỏi thăm chuyện xưa, tướng nhớ tiên hiền.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Định làm gì?

Tửu quỷ ngập ngừng một chút, hiển nhiên đang đấu tranh tâm lý, rất nhanh hắn cắn chặt môi, nói:

-Không dám lừa gạt Bá gia, tiểu dân, được người ta thuê đến Lịch Thiên thành, tìm hiểu nguyên nhân ngày xưa tại sao phu nhân Tĩnh Nam Hầu qua đời.

Con ngươi Trịnh bá gia trong nháy mắt, lạnh xuống.

Phú Thuận Nhĩ lập tức “Phanh phanh phanh” dập đầu, khóc hô:

-Bá gia, tiểu nhân cũng không biết rốt cuộc ai thuê tiểu nhân, người nọ thông qua người trung gian đưa tiền đặt cọc, chưa từng lộ diện, tiểu nhân tuyệt đối không dám che giấu, tiểu nhân thật sự không biết.

Phú Thuận Nhĩ có thể nói rất thẳng thắn thành khẩn, bởi thông qua hắn quan sát, hắn biết được vị Bình Dã Bá gia trước mặt này, thoạt nhìn bộ dáng tính tình tốt bụng, nhưng kỳ thật đây là loại người một bên mỉm cười một bên có thể vặn đầu ngươi xuống.

Mà Trịnh bá gia, một lần nữa ngồi lại ghế.

Hắn muốn nhập kinh, sau đó có người tìm đến Liên Hoa bang điều tra nguyên nhân cái chết của Đỗ Quyên, muốn nói không có liên hệ, Trịnh bá gia thật không tin.

Phú Thuận Nhĩ không nói những cái khác, chỉ tính bản lĩnh “Xem mặt đoán ý” thôi, hẳn cũng là người tài ba trong Liên Hoa bang.

Nhưng đây đúng là chỗ làm Trịnh bá gia không thoải mái.

Rất hiển nhiên, không có khả năng Tĩnh Nam Hầu phái người tới tìm Phú Thuận Nhĩ.

Như vậy, nói cách khác, có người muốn lợi dụng nguyên nhân cái chết của Đỗ Quyên, để làm chuyện mờ ám gì đó.

Nhưng ngươi lại cố tình không cách nào biết được ai đứng sau lưng phá rối.

Phú Thuận Nhĩ nói, Trịnh Phàm tin.

Bởi người cố ý muốn lợi dụng chuyện này, hắn tất nhiên không dám bại lộ thân phận.

Bởi một khi bại lộ, tất nhiên sẽ gặp phải lửa giận đến từ Tĩnh Nam quân và Tĩnh Nam Hầu.

Kiếm Thánh duỗi tay chỉ vị tiên sinh kia, nói:

-Hắn là người Hậu sơn.

Hậu sơn, chỉ Hậu sơn Càn Quốc, là nơi xuất đạo của Tàng phu tử.

Trên mặt vị tiên sinh kia lộ ra vẻ thống khổ, quỳ sát nói:

-Tại hạ Lưu Dương, gia sư từng là người Hậu sơn, sau khi bị hạch tội rời núi, tới Vân Quốc nhận ta làm đồ đệ, tại hạ chính là người Vân Quốc.

Ý ngoài lời chính là, hắn cùng Càn Quốc không quan hệ gì.

Hơn nữa, nếu muốn bảo mật mà nói, không cần thiết để tên Luyện Khí sĩ nhận truyền thừa từ Hậu sơn này đi cùng.

Phú Thuận Nhĩ vẫn luôn quỳ trên mặt đất, chờ Trịnh bá gia dò hỏi.

Nhưng Trịnh bá gia vẫn không đặt câu hỏi, chỉ ngồi chỗ kia.

Lần này ngồi xuống, chờ thật lâu.

Lâu đến khi bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa, đây chính là Cao Nghị dẫn thêm ba mươi kỵ binh đến tiếp ứng.

-Bá gia.

Cao Nghị thấy xe ngựa, xuống ngựa tiến vào quán rượu.

Trịnh bá gia đứng lên, nói:

-Đều mang đi.

Nói xong, Trịnh bá gia nhìn về phía Phú Thuận Nhĩ và vị tiên sinh kia, nói:

-Trói.

Phú Thuận Nhĩ lập tức đáp ứng, đồng thời thở phào một hơi.

Vị tiên sinh kia hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn không giãy giụa, bị trói buộc cả tay chân.

Bên kia, ba người Hồn môn kia vẫn chưa thức tỉnh, cũng bị xách lên mang về.

Ba người bọn họ, Trịnh Phàm sẽ giao cho người mù đi xử lý.

Rời khỏi quán rượu, ngẩng đầu nhìn đường lên núi, nguyên bản hôm nay tính toán lên núi xem tòa lương đình kia, lại bị chuyện này làm trì hoãn, mất hứng thú.

Trên đường về, xe ngựa lay động.

Công chúa dùng khăn lông ướt giúp Trịnh bá gia nhẹ nhàng lau cổ, nhỏ giọng hỏi:

-Tướng công, vì sao không đề cập hỏi Phú Thuận Nhĩ?

-Bởi cái này không quan trọng.

-Tướng công không phải đã nói với ta, tướng công đã biết rõ ràng chuyện của phu nhân Tĩnh Nam Hầu sao?

-Không cần lau.

Trịnh Phàm duỗi tay bắt được tay Hùng Lệ Tinh, nhắm mắt lại, ý bảo lúc này hắn không muốn nói chuyện.

Đỗ Quyên chết, có quá nhiều điểm đáng ngờ.

Đầu tiên chính là thân phận Ngân Giáp vệ của nàng.

Tiếp theo, lúc ấy Tĩnh Nam Hầu đang ở cánh đồng tuyết chinh phạt dã nhân, không ở Lịch Thiên thành, nhưng vì sao cuối cùng Đỗ Quyên lại lựa chọn giao hài tử mới sinh cho Kiếm Thánh mà không giao cho người khác?

Cuối cùng, lại tự sát trên Thiên Hổ sơn, lý do thật sự là gì?

Dùng cách nói của dân gian, phu nhân Tĩnh Nam Hầu bởi bản thân Tĩnh Nam Hầu giết chóc quá nhiều, tàn sát gia tộc, cho nên mới bị trời phạt!

Người chân chính biết một ít, biết được Đỗ Quyên có thân phận Ngân Giáp vệ tự nhiên cho rằng đây là thủ đoạn và sự trà thù đến từ Càn nhân.

Mà trên cơ sở này, còn có một loại người khác, góc độ bọn họ nhìn chuyện này, không giống người khác.

Tỷ như ngày xưa Hùng Lệ Tinh từng nghe Hoàng huynh nàng nói qua.

Vị quan gia Càn Quốc kia trừ phi não bị nước đổ vào, nếu không tuyệt đối sẽ không làm ra chiêu này!

Hoàng huynh còn dạy nàng, nói rất nhiều chuyện, đừng nhìn quá trình phức tạp, nhưng kỳ thật có thể không cần đi quản, đợi cuối cùng xong việc, rốt cuộc xem ai có thu hoạch lớn nhất.

Hùng Lệ Tinh nhấp nhấp môi.

Cái này mang lợi ích lớn nhất cho ai?

Hiện giờ, nam bắc nhị hầu, quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ được đưa vào Yến Kinh, nhi tử Tĩnh Nam Hầu mai danh ẩn tích, không gặp được nhau.

Trấn Bắc quân bị tháo dỡ, triều đình Yến Quốc đang thu nạp quyền lực thống trị địa phương Tấn địa.

Năm đó, Yến Hoàng không tiếc giao ra quân quyền, tín nhiệm nam bắc nhị hầu, mới có thể ngựa đạp môn phiệt, từ thiên cổ tới nay, chưa từng có giai thoạt quân thần không thể tưởng tượng nổi như vậy?

Nhưng!

Thời gian cách ngựa đạp môn phiệt đã là ba năm.

Ngày xưa Yến Kinh ngồi trên Long ỷ tín nhiệm đưa ra quân quyền, đã nắm trong tay cục diện khống chế.

Gió sau giờ ngọ, không ngừng thổi quét tới nơi này.

Trịnh bá gia xốc màn xe lên, quay đầu nhìn về phía Thiên Hổ sơn càng lúc càng xa kia, chậm rãi nói:

-Đòi mạng!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!