. . .
Đại môn phía đông Lịch Thiên thành, lúc này mở rộng.
Tin tức Bình Dã Bá muốn vào Lịch Thiên thành, đã được thân vệ mang đến.
Tuy nói thái thú Lịch Thiên thành và đám quan viên cao cấp không ra cửa thành chào đón, nhưng giới trung tầng, không ít quan lại đã làm tốt chuẩn bị.
Quả thật, một vị Tổng binh Tuyết Hải Quan thôi vẫn không đủ tư cách nhận được loại đãi ngộ này, nhưng lúc này đây Bình Dã Bá nhập Yến Kinh, quang hoàn trên người cũng thật sự nhiều.
Mà ở vị trí ngoài thành hai mươi dặm, đội ngũ tạo thành từ thân vệ đóng quân tại chỗ.
Xe ngựa chậm rãi tới.
Trịnh bá gia xuống xe ngựa, có quân sĩ tiến lên, đưa kim giáp lên.
Công chúa không xuống xe ngựa, mà ở lại trong xe ngựa thay quần áo.
-Ba người Hồn môn ở bên trong?
Cách đó không xa, người mù vừa mới tiếp nhận ba người kia.
Đồng thời còn chú ý Phú Thuận Nhĩ và vị tiên sinh bị trói kia.
Người mù lắc đầu, nói với Cao Nghị:
-Chuyên môn lưu một bộ phận nhân thủ, tạm giam bọn họ, đêm nay ta tới thẩm vấn.
-Vâng, Bắc tiên sinh.
Lúc này, Dã Nhân Vương chủ động đi đến bên người người mù, nhỏ giọng nói:
-Ta cảm thấy, chuyện này. . . Làm hơi quá!
-Làm sao vậy?
Người mù hỏi.
-Ý ta là, không cần thiết cấp tiến như vậy, nếu chỉ muốn cảnh cáo một chút triều đình không cần vội vã thu quyền thống trị địa phương Tuyết Hải Quan, chuyện xảy ra tại Dĩnh Đô thôi đã làm đủ xinh đẹp rồi, chúng ta không cần thiết tiếp tục “Cành mẹ đẻ cành con” tại Lịch Thiên thành.
-Cái này không phải thêm một tầng đảm bảo sao?
Người mù nói.
-Không, ngươi vì sao phải lừa gạt ta? Coi như không có chuyện trùng hợp tại Dĩnh Đô kia, chúng ta không thể, không, xác thực mà nói, trước đó các ngươi không thể làm ra một cái cớ tốt hơn?
Tại sao nhất định phải ở chỗ này?
-Nguyên bản ta cho rằng chỉ làm bóng làm dáng, người thông minh tự nhiên hiểu, nhưng hiện tại đây muốn làm cái gì? Vạn nhất thật sự do vị kia làm, cái này không phải trực tiếp thọc dao nhỏ sao?
Dã Nhân Vương vừa nói vừa lắc đầu:
-Cái này không có lời, quá không có lời! Mệt! Mệt.
Người mù gật gật đầu.
Dã Nhân Vương thấy thế, lập tức nói:
-Đúng không, ngươi cũng cảm thấy như vậy đi? Cho nên, thừa dịp bây giờ còn có thời gian, đi khuyên nhủ Bá gia, hiện tại quay đầu lại, còn kịp, nếu không vụ mua bán này khả năng mất nhiều hơn được.
-Vậy ngươi có nghĩ tới hay không, nếu không làm vụ mua bán này, khả năng càng kiếm hơn?
-Cái gì?
Người mù cười cười, nói:
-Sau khi nhập kinh, để tỏ lòng trung thành, coi như đem quyền thống trị Tuyết Hải Quan ra thì thế nào? Địa vị chủ thượng tất nhiên sẽ càng làm càng cao, nếu sau này Tiểu lục tử đăng cơ, chủ thượng ta tự nhiên sẽ lên như diều gặp gió, coi như đổi thành hoàng tử khác đăng cơ, chỉ cần chúng ta biết làm người, chỉ cần hoàng tử kia không ngốc, tự nhiên sẽ không quá làm khó loại biên quan tướng quân như chủ thượng chúng ta. Đây rõ ràng là lựa chọn tốt, không phải sao?
-Cái này. . .
-Nói đến cùng, vẫn bởi Tĩnh Nam Hầu gia đối với chủ thượng chúng ta, thật sự quá tốt!
-Không phải, đây là lý do gì?
Dã Nhân Vương cảm giác không thể tưởng tượng.
-Ta và các ngươi nói quyền mưu, các ngươi lại nói tình nghĩa với ta?
-Ha ha, tất cả chỉ vì sống vui vẻ, đâu cần lo hồng thủy bên ngoài ngập trời, chúng ta chỉ cầu bản thân sung sướng.
Dã Nhân Vương duỗi tay gãi gãi tóc, bất đắc dĩ thở dài nói:
-Vậy mục đích? Quy hoạch?
Người mù từ cổ tay áo lấy ra một quả quýt, một bên lột một bên nói:
-Mục đích và quyền mưu kia thậm chí bao gồm giữ được quyền tự trị của địa phương kia, đều dùng việc này để lấy lý do thôi, làm bản thân cảm thấy không xử lý việc đó theo cảm tính nữa. Nói trắng ra, coi như triều đình thật sự muốn phái quan địa phương xuống, ta cũng có trăm ngàn loại biện pháp để người ta không cách nào nhúng tay vào.
Người mù lột xong quả quýt, để một múi vào trong miệng, một đưa một múi khác cho Dã Nhân Vương.
-A, há mồm!
Cẩu Mạc Ly tức giận hé miệng.
Sau đó lại thấy người mù lại đưa múi này đưa vào chính miệng người mù hắn.
. . .
Kế tiếp, rất nhiều quan viên và bá tánh ra ngoài thành chuẩn bị nghênh đón Bình Dã Bá đại giá Lịch Thiên thành, đã thấy một màn để bọn họ khiếp sợ.
Bình Dã Bá cưỡi Tì Hưu đi phía trước, phía sau chính là kỵ binh thân vệ của Bình Dã Bá.
Giữa đội ngũ còn có một chiếc xe ngựa, mà ai cũng có thể đoán được trong chiếc xe ngựa đó có ai.
-Khởi cờ!
Sáu kỵ binh khởi động cờ trắng trong tay.
Vĩnh Bình tháng tư năm thứ ba, Bình Dã Bá mặc đồ tang nhập Lịch Thiên thành.
. . .
Vó ngựa dẫm đạp lên gạch xanh Lịch Thiên thành, phát ra tiếng trầm đục.
Người cầm đầu, mặc một thân bạch hiếu, Tỳ Hưu dưới háng chậm rãi đi về phía trước.
Một đám quan lại chuẩn bị nghênh đón, sau khi nhìn thấy một màn này, toàn bộ đều trầm mặc, tất cả lời nói lời chúc náo nhiệt vui mừng và cát tường đều không có đất dụng võ.
Bá tánh Lịch Thiên thành, nguyên bản đối với vị Bình Dã Bá này cảm thấy rất hứng thú, một nửa bởi chiến tích của Bình Dã Bá, một nửa còn lại chính là công chúa Đại Sở kia.
Bọn họ là Tấn nhân, tất nhiên không có loại tự hào và vinh hạnh kia, nhưng cái này không gây trở lại để bọn họ tới xem náo nhiệt.
Nhưng mà, sau khi nhìn thấy một màn này.
Bá tánh Lịch Thiên thành phảng phất nhớ lại hai năm trước, phu nhân Tĩnh Nam Hầu đột nhiên qua đời để toàn bộ Lịch Thiên thành nhập được áp lực khủng bố.
Không có người dám đi lên ngăn trở, bọn hắn chỉ dám đứng xa xa quan sát.
Thái thú Lịch Thiên thành đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện, bởi một đám quan lớn và quyền quý chân chính tại Lịch Thiên thành mà hắn đại biểu cũng không xuất hiện nơi này.
Bình Dã Bá phụng chiếu nhập kinh, bọn họ đã biết, nhưng trên đường Bình Dã Bá nhập kinh không nên đi qua Lịch Thiên thành mới đúng.
Thân phận của bọn họ vốn cao, không cần thiết vội vàng ra ngoài thành nghênh đón, nếu thật sự làm, kỳ thật không phải biểu đạt “Cảm tình”, mà là quỳ sát.
Nhưng sau lưng, quản sự phủ thái thú đã đặt hết một tòa tửu lầu xịn xò nhất Lịch Thiên thành, tính toán đón gió Bình Dã Bá.
Nhưng mà, sau khi biết được Bình Dã Bá và thân vệ mặc đồ tang tiến vào thành, tên quản sự kia lại hủy dự định đêm nay.
Ngốc tử đều rõ ràng, đêm nay không thích hợp ăn tiệc.
Đội ngũ đã tiến vào bên trong Lịch Thiên thành, cuối cùng ngừng lại trước phủ cũ của Tĩnh Nam Hầu.
Bảng hiệu Tĩnh Nam Hầu phủ vẫn còn nơi đó, nơi đó đã từng có thời gian là “Tĩnh Nam Vương phủ”, nhưng sao nay việc đồ sát Sở quân tại Ngọc Bàn thành, để Yến Hoàng gọt luôn Vương tước của Điền Vô Kính.
Trong quân có thể không chú ý cái này, vẫn như cũ gọi Điền Vô Kính là Vương gia, hơn nữa còn rất vui vẻ.
Nhưng trên mặt Lịch Thiên thành, tấm biển này tất nhiên phải đối rồi.
Hai tôn sư tử bằng đá kia vẫn còn nơi đó, thật ra không có ai động qua.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long