- Bọn họ xác thật là người Hồn môn, trong Hồn môn vốn không xưng hô môn phái, cũng không có tổ đình, bởi việc bọn họ làm vốn không thể tiết lộ ra ngoài sáng, cho nên không thể có sơn môn bên ngoài, sợ bị trả thù. Mà hang ổ của bọn họ lại ở Khúc Hạ thành.
-Khúc Hạ thành?
-Phải.
Trịnh bá gia hỏi:
-Tới nơi này làm gì?
-Bởi sư phụ bọn họ trong Hồn môn được xưng là Trà Tán nhân, bị người Mật điệp tư bắt, hiện tại bị nhốt trong đại lao Lịch Thiên thành. Vị Trà Tán nhân này liên lụy đến án tham ô quân tư, sẽ bị áp giải tiến Yến Kinh chịu thẩm, ba người bọn họ tính toán giải cứu sư phụ trên đường.
-Ngược lại cũng coi như có tính có nghĩa.
Trịnh bá gia gật gật.
Người mù nói:
-Không, thật ra bởi sư phụ bọn họ đều đem tài sản thuộc về bọn họ giấu vào một chỗ bí mật, mà chỗ này chỉ có một mình sư phụ bọn hắn biết. Chính bọn họ nói, nếu không phải bởi cái này, bọn họ sẽ không quan tâm lão già kia sống chết ra sao.
-Ngô, thật phũ phàng.
-Hồn môn có rất nhiều mánh khóe lười bịp, khi chủ thượng nhìn thấy bọn họ, bọn họ đã lừa chính bản thân mình, để bản thân tuyệt đối tin tưởng phân phận ngụy trang kia, sau đó khi hành nghề sẽ diễn tuyệt đối chân thật. Lúc trước bọn họ kỳ thật đang luyện tập dưới chân núi Thiên Hổ sơn, sau khi luyện tập, bọn hắn lại tiến vào quán rượu kia ăn chút đồ.
-Hơi lòng vòng.
Trịnh bá gia cười cười.
Người mù nói:
-Thuần túy do vận khí, chỉ có thể nói quá trùng hợp.
-Ha ha.
-Bọn họ luyện tập cũng vì tìm ra một ít vấn đề, cái này kỳ thật là một loại tự thôi miên, nhưng hiệu quả rất tốt, làm nữ nhân bị thôi miên thành cao đồ của Kiếm Thánh, một lòng một dạ muốn nhìn kiếm của Kiếm Thánh.
Người mù dừng một chút, bổ sung nói:
-Đây là một loại, tự mình thôi miên. Bởi bọn họ phản đối mặt chính là người Mật điệp tư, cho nên không thể rụt dè chút nào.
-Đánh cuộc này đúng là lớn.
-Thuộc hạ cảm thấy, ba người này có thể tạm thời thu nhận, sau này nói không chừng sẽ hữu dụng.
Trịnh bá gia gật gù, hỏi:
-Trà Tán nhân đang ở đại lao?
-Phải.
-Muốn thu hết sao?
-Thuộc hạ cảm thấy, có thể được.
-Nhưng chờ lát nữa Cao Nghị cần phải đi theo ta, làm thế nào áp người trở về?
Người mù cho ý kiến:
-Để quân đội đóng quân tại Lịch Thiên thành phái người áp giải về Tuyết Hải Quan là được, Trần Đại Hiệp có thể hỗ trợ phụ trách.
-Hắn? Hắn rất dễ bị lừa.
-Đó là trước kia.
-Thôi, lần này Trần Đại Hiệp tới đây vì muốn học chút bản lĩnh của Kiếm Thánh, để Cao Nghị mang theo một trăm thân vệ áp giải bọn họ về đi.
-Được.
Lịch Thiên thành có thả người hay không, Trịnh bá gia cảm thấy cái này không thành vấn đề.
Chỉ cần hắn có thể lập tức rời nơi này, thái thú Lịch Thiên thành khả năng sẽ đáp ứng gần như mọi điều kiện.
-Phú Thuận Nhĩ đâu?
Trịnh Phàm hỏi.
-Thuộc hạ không hỏi hắn điều tra ra cái gì.
-Cùng áp giải trở về đi.
-Vâng, chủ thượng.
Trịnh Phàm gật gật đầu, dùng nốt bữa sáng.
Hắn buông bát xuống, nói:
-Dọn dẹp một chút, chúng ta cũng nắm chặt thời gian xuất phát đi.
. . .
Yến Kinh.
Trong Ngự Thư phòng Hoàng cung.
Nếu nói triều đình là trung tâm quyền lực của Đại Yến, như vậy Ngự Thư phòng này chính là tượng trưng cho trung tâm quyền lực của toàn bộ Đại Yến.
Nếu đây là Hoàng Đế nhược thế, Ngự Thư phòng chỉ là một cái bài trí.
Nhưng đương kim thánh thượng thực hiển nhiên không chút nào liên hệ với bài trí này.
Mỗi ngày, tất cả ý chỉ được phát ra từ nơi này, đều được rất nhiều văn võ trung tâm nghiền ngẫm.
Thiên uy khó dò!
Trên người vị Yến Hoàng này được thuyết minh vô cùng nhuần nhuyễn.
Sau ngự án, Yến Hoàng ném một phần tấu thư sang một bên.
Ngụy Trung Hà hầu hạ bên người lập tức nâng tấu thư kia lên, đưa về phía trước mặt tể tướng Triệu Cửu Lang.
Rất nhiều thời điểm, trong Ngự Thư phòng trên cơ bản chỉ có hai vị quân thần này phê duyệt một ít tấu chương, Triệu Cửu Lang xuất thân không quan trọng, được Yến Hoàng nhất cử đề bạt lên, nếu không có Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu đứng phía trước, khả năng muốn nói quân thần tương đắc nhất Đại Yến chính là vị tể tướng này.
Triệu Cửu Lang liếc mắt thấy đây chính là tấu thư đến từ thái thú Dĩnh Đô Mao Minh Tài.
Một tháng vừa rồi, tấu thư đến tư Dĩnh Đô đưa tới nhiều hơn bình thường mấy lần.
Nhưng lúc này không phải bởi chuyện phản loạn hoặc thỉnh ngự bút tru diệt ai, mà nói họa đến từ Vọng Giang.
Trước mắt, mùa mưa còn chưa tới tới, nhưng đã có một ít dấu hiệu, Mao Minh Tài xin triều đình phê thêm quân tư và lương thảo để xây dựng công trình trị thủy.
Triệu Cửu Lang khép kín tấu thư, Yến Hoàng cười nói:
-Mao Minh Tài, xác thật là người biết làm việc.
Triệu Cửu Lang phụ họa nói:
-Phải.
Chuyện Dĩnh Đô phản loạn, để Tôn thái phó một lần nữa rời núi làm kết thúc, Mao Minh Tài chưa tiếp tục nhìn chằm chằm những việc này, mà nhắm đến phương diện trị thủy.
Xác thật là một vị quan viên có trách nhiệm.
Một chút quan viên, khi đấu đá trên triều đình đều tận hết sức lực, mà trên công việc lại rất đùn đẩy trách nhiệm, loại người này vô dụng đối với quốc gia.
-Bệ Hạ, việc trị thủy Vọng Giang vốn là việc những năm qua Tư Đồ gia đều làm, mấy năm nay bởi chiến sự bị trì hoãn, nếu đúng như Mao Minh Tài nói, chúng ta tự nhiên cần sớm phòng bị trước, Tam Tấn chi địa đang nghỉ ngơi lấy sức, không thể để nạn lũ lụt xâm hại.
Hiện tại Đại Yến đang đối mặt với một vấn đề rất nghiêm trọng, đó chính là quá trình thâu tóm Tấn địa thật sự quá nhanh.
Nguyên bản, đánh hạ một nửa, chậm rãi thu nạp thu thập, còn không có vấn đề, nhưng nề hà dã nhân nhập quan một chuyến, cuối cùng khiến cho Tĩnh Nam Hầu lần thứ hai nắm giữ ấn soái trực tiếp chiếm trọn Tam Tấn chi địa.
Cứ như vậy, toàn bộ gánh nặng phòng ngự và thống trị của Tấn địa trên cơ bản đều cần Yến Quốc nơi này truyền máu cho Tấn địa.
Hiện tại, đã không chờ mong trong khoảng thời gian ngắn Tấn địa có thể hỗ trợ Yến địa, chỉ cầu Tấn địa nhanh chóng phục hồi nguyên khí, giảm bớt gánh nặng cho Yến Quốc.
-Công bộ đã phái chuyên gia xuống chủ trì công việc trị thủy, lại ra lệnh Mao Minh Tài bắt đầu sử dụng quan lại Công bộ ngày xưa của Thành Quốc và người có kinh nghiệm trị thủy tham dự. Ái khanh đi an bài.
-Vâng, Bệ Hạ.
-Ngũ hoàng tử Cơ Thành Mân quan sát động tĩnh Công bộ, không phải từ trước đến nay hắn rất thích cái này sao, lần này trẫm cho hắn một cơ hội, Đại Yến ta không nuôi Vương gia phế vật.
-Bệ Hạ, ngài muốn để Ngũ điện hạ tức khắc theo người Công bộ đến Dĩnh Đô sao?
Yến Hoàng nói:
-Không vội, Bình Dã Bá sắp tới kinh đi?
Ngụy Trung Hà lập tức đáp lại nói:
-Bẩm Bệ Hạ, hẳn sắp tới rồi.
-Công bộ bên kia còn cần thời gian chuẩn bị, Hộ bộ bên kia cũng yêu cầu thêm quân nhu tiếp viện cho Dĩnh Đô, chờ khi Bình Dã Bá thuận đường trở về, để Thành Mân đi theo Bình Dã Bá trở lại Tấn địa đi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long