Yến Hoàng sực nhớ tới cái gì, nói tiếp:
-Đúng rồi, ái khanh nhìn qua tấu thư của Vô Cương chưa?
-Bẩm Bệ Hạ, thần đã nhìn rồi, Đại điện hạ ở Nam Vọng thành suất quân liên tục đánh tan hai lộ Càn quân, đem cục diện ổn định xuống.
-Ân, trên đời này, trừ bỏ Vô Kính, trẫm còn chưa gặp qua vị tướng quân nào bách chiến bách thắng, Đại Yến ta cũng chỉ có một Điền Vô Kính mà thôi.
Yến Hoàng tựa hồ đang hồi tưởng lại, nói tiếp:
-Đứa nhỏ này từ nhỏ được trẫm đưa vào trong quân doanh lớn lên, cái gì cũng tốt, chính là tâm tư quá nặng, nguyên bản trẫm còn tưởng thất bại trận Vọng Giang kia để nó tiêu cực, xem ra do trẫm quá lo lắng. Lấy danh nghĩa trung tâm, hạ chỉ ngợi khen, đồng thời cảnh cáo lần này chớ có tham công liều lĩnh, đem cục diện ổn định là được, trẫm lo lắng quá muốn mưu cầu quân công.
-Bệ Hạ, Đại hoàng tử dụng binh từ trước đến nay đều trầm ổn cẩn thận.
Yến Hoàng lắc lắc tay, nói:
-Ân, được rồi, hôm nay đến đây thôi, ái khanh vẫn nên về sớm ôm cháu gái đi.
Con dâu trưởng tử Triệu Cửu Lang mới sinh bé gái.
-Thần, tạ chủ long ân.
Đợi sau khi Triệu Cửu Lang rời khỏi Ngự Thư phòng.
Nguyên bản Yến Hoàng đang tĩnh tọa sau ngự án, thân thể bỗng nhiên cứng đờ.
Ngụy Trung Hà đứng một bên, lập tức móc ra một cái khăn đưa cho Yến Hoàng.
-Khụ. . . Khụ. . .
Yến Hoàng bỗng nhiên kịch liệt ho khan.
Đợi sau khi đỡ đỡ một chút, Ngụy Trung Hà lập tức thu hồi chiếc khăn nhiễm máu, sau đó bưng nước trà lên.
Bệnh tình mới chuyển biến tốt đẹp hơn hai năm, sắp tới lại bắt đầu tái phát.
Toàn bộ đại nội, chỉ có bản nhân Ngụy Trung Hà, mới chân chính rõ ràng bệnh tình Yến Hoàng biến hóa thế nào.
Yến Hoàng bưng chén trà, uống một ngụm, nói:
-Trịnh Phàm cụ thể nhập kinh vào ngày nào?
-Bẩm Bệ Hạ, chính ngọ ngày sau.
Yến Hoàng hít sâu một hơi, chậm rãi phun ra, đặt chén trà trên bàn, hơi hơi nhắm mắt lại, nói:
-Tốt.
-Bệ Hạ, nô tài cả gan, an bài ngày sau?
Mí mắt Yến Hoàng đang khép khép chậm rãi mở, ánh mắt lại dừng trên người Ngụy Trung Hà, nói:
-Thế nào, đến tên nô tài ngươi cũng cảm thấy Trịnh Phàm hắn đi một chuyến đến Lịch Thiên thành, để trẫm cũng phải suy nghĩ biện pháp?
Ngụy Trung Hà lập tức quỳ sát xuống, dập đầu nói:
-Nô tài không dám, nô tài đáng chết.
Yến Hoàng lại chậm rãi nhắm mắt lạ.
-A. . .
. . .
Bởi Cao Nghị dẫn một trăm thân vệ áp giải người trở lại Tuyết Hải Quan, cho nên số lượng thân vệ đi bên người Trịnh bá gia đã ít đi rất nhiều, nhưng vấn đề cũng không lớn.
Thứ nhất, có Kiếm Thánh bên người, thứ hai, sau khi đi từ Lịch Thiên thành đến Yến cảnh, phương diện an toàn đã được đảm bảo, dưới tiền đề không xuất hiện đại lượng người mai phục, trên cơ bản sẽ không sinh ra bất kỳ uy hiếp gì đối với Trịnh bá gia.
Một đường thuận lợi, trước ngày Thánh chỉ yêu cầu đến, đội ngũ của Trịnh bá gia đã đi tới ngoài kinh thành.
Lần trước nhập kinh, Trịnh bá gia hắn vẫn chỉ là một tên thân vệ bên người Tĩnh Nam Hầu.
Lúc này đây, sớm trong địa phận Thiên Đài huyện ngoài kinh thành đã có người Lễ bộ và Cấm quân sớm chờ từ trước.
Nói chung, chuyện tiếp đón tướng lãnh bên ngoài vào kinh là chuyện của Binh bộ bên này.
Tướng lãnh cấp thấp, vậy bản thân ngươi nhanh nhẹn dựa theo ngày vào, sau khi đến kinh thành cần đưa tin cho nha môn Binh bộ, từ lúc bắt đầu tiến vào nha môn Binh bộ, ngươi phải cười nói với tất cả mọi người, không chỉ vậy còn phải dâng đặc sản lên, nếu không người khác sẽ cảm thấy ngươi không quy củ.
Còn tướng lãnh cấp bậc cao, Binh bộ sẽ phái người tới đón ngươi, theo ngươi cùng nhập kinh, cùng nhau tiến vào nha môn đưa tin, ở trong nha môn, ngoài mấy vị đại lão Binh bộ kia, những người còn lại, ngươi đều có thể chuyện trò vui vẻ.
Mà một khi người Lễ bộ xuất động, vậy thường thường ý nghĩa, Binh bộ, loại nha môn quê mùa này, ngươi không cần thiết đi, chính bọn họ sẽ phái người đi phủ đệ ngươi hoặc tìm ngươi.
Mà ngươi, hoặc trực tiếp tiến cung diện thánh, hoặc chuẩn bị nghi thức vào thành.
Trịnh bá gia là người sau, người Lễ bộ cố ý tới thông báo Trịnh bá gia, khi nhập kinh vào thành sẽ có những nghi thức gì.
Mà Cấm quân tới đây, thứ nhất đảm đương thành lực lượng bảo vệ, thứ hai chính là biến thành đội danh dự.
Trịnh bá gia mặc kim giáp, cầm Man đao, đồng thời để công chúa thay hoa trang.
Xe ngựa được ngự tứ đang chuẩn bị sẵn sàng chờ bên ngoài.
Có lẽ sợ công chúa không đủ đồ trang sức, người Lễ bộ còn mang theo quần áo tinh xảo cùng với đủ loại trang sức, đây vốn là đồ ban thưởng, cho nên tự nhiên không cần thu hồi.
Đợi sau khi tất cả đều thỏa đáng rồi, Trịnh bá gia tiến lên xe ngựa, ngồi cùng Hùng Lệ Tinh, rốt cuộc khoảng cách đội ngũ đến kinh thành vẫn còn một đoạn đường nữa.
-Ai, trước kia Yến Quốc không chú nhiều như vậy.
Nhớ lại trước đây khi hắn nhập kinh, lễ nghi không càn rườm rà như vậy.
Trên thực tế, nguyên nhân mấy trăm năm qua Yến nhân bị Càn nhân gọi là Yến man tử, cũng bởi Yến nhân không thèm để ý đến cái gọi là lễ nghi phiền phức này.
Nhưng hiện tại trong mấy năm vừa qua, Đại Yến liên tục búa tạ Càn Quốc, Sở Quốc, còn thâu tóm Tấn Quốc, trở thành đệ nhất đế quốc phương đông, rốt cuộc bắt đầu chú trọng “Thể diện”.
Hùng Lệ Tinh mở miệng nói:
-Cường giả vi tôn, cường giả làm cái gì cũng đều là đúng, đều có đạo lý. Kỳ thật, lễ tiết Đại Yến này thật ra không rườm rà bằng Sở Quốc chúng ta.
-Nhìn trên đầu ngươi đội nhiều thứ như vậy, không mệt sao?
-Thành thói quen rồi.
-Muốn nghỉ ngơi một chút.
Hùng Lệ Tinh lắc đầu, nói:
-Cứ ngồi như vậy đi, nếu không chờ lát nữa còn phải dọn dẹp lại, thật phiền toái.
Trịnh bá gia gật gật đầu, dựa nghiêng trên vách xe, nhắm mắt lại.
-Đây là lần thứ hai tướng công vào kinh?
-Phải, lần đầu tiên đi theo Tĩnh Nam Hầu, ta là thân vệ của hắn, nhưng cũng ngồi trong xe ngựa.
Hùng Lệ Tinh thấy khi trượng phu nàng nói lời này, trong giọng nói có một vệt kiêu ngạo.
-Khi đó, tướng công đã được Hầu gia coi trọng.
-Xem như vậy đi, khi đó trong đầu ta còn nghĩ, ta cũng muốn có một chiếc xe ngựa to, bên cạnh có giai nhân, trước mặt cung có vài đầu tiểu miêu run bần bật.
-Cái này dễ làm, Triệu Thành.
-Có nô tài.
-Tiến vào.
-Vâng, điện hạ.
Triệu công công cong eo vào, quỳ gối nơi đó.
Trịnh bá gia mở mắt ra, nhìn Triệu thành, lắc đầu, nói:
-Hắn không được linh hoạt như ta trước đó.
-Bá gia ngài nói vạy, nô tài làm sao sánh được só với Bá gia.
-Đi ra ngoài đi.
-Vâng, Bá gia.
Triệu công công lại đi ra ngoài.
Hùng Lệ Tinh hơi thương cảm nói:
-Cho nên, lúc trước tướng công cũng không dễ dàng gì.
-Khi vừa mới bắt đầu bò lên trên, khẳng định phải cẩn thận cẩn thận một chút, lại muốn biểu hiện ra chỗ bản thân hữu dụng, còn nữa trên mặt lúc nào cũng phải nở nụ cười, hiện tại hồi tưởng lại, đúng là thấy bản thân rất lợi hại!
-Hiện tại?
-Hiện tại, càng ngày càng chịu không nổi ủy khuất.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long