- Tướng công kiêu ngạo?
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Hiện tại nếu vẫn phải cúi đầu khom lưng trước nhiều người, phấn đấu trước đây của ta há còn ý nghĩa gì?
-Lời tướng công nói, luôn khiến người ta tỉnh ngộ.
-Kỳ thật, hiện tại ta rất chờ mong lần tiếp theo vào kinh, bởi hẳn lần này sẽ không giống lần trước.
Lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh của vị Lễ bộ kia:
-Bá gia, đã đến giờ.
-Được.
Trịnh Phàm hít sâu một hơi, nhìn công chúa, nói:
-Hôm nay xong chuyến này, sau này nếu ngươi không muốn mà nói, ta sẽ không để ngươi xuất đầu lộ diện.
-Lời này của tướng công là thật?
-Coi như trong dân gian, làm gì có ông chồng nào thích mang lão bà ra bên ngoài kiếm tiền nuôi cả nhà chứ?
-Nhưng người ta cảm thấy có thể giúp ngươi làm một ít việc, rất vui vẻ.
-Nói chung ngươi cảm thấy vui vẻ là được.
Trịnh bá gia duỗi tay sờ sờ cằm Hùng Lệ Tinh, sau đó đi ra xe ngựa.
Kim giáp!
Tỳ Hưu!
Hai bên có Cấm quân mở đường.
Phía sau chính là xe ngựa được trang trí tinh mỹ.
Phía dưới cửa thành có một đám người.
Lịch Thiên thành dù sao cũng là Tấn địa, nhưng trên lãnh thổ Yến Quốc, bá tánh Yến địa tự nhiên đối với Bình Dã Bá có một loại vô cùng nhiệt tình và kích động, bởi rốt cuộc Bình Dã Bá giống như bọn họ, là Yến nhân.
Tĩnh Nam Hầu công cao cái thế, nhưng một vết nhơ tự diệt mãn môn này, làm danh tiếng của hắn trong dân gian luôn luôn không tốt, ngược lại Bình Dã Bá xuất thân từ bá tánh, nhiều lần lập được chiến công hiển hách, tự nhiên trở thành đối tượng tán dương của bá tánh các nơi Yến địa.
Huống chi bên cạnh Bình Dã Bá còn có công chúa Đại Sở!
Đội ngũ tiến lên đến cửa thành, bá tánh bên ngoài không ngừng phát ra tiếng hoan hô.
Nhân số rất nhiều, đếm không hết.
Nhưng lúc này Trịnh bá gia vẫn hơi tưởng niệm Tuyết Hải Quan, bở quân dân i Tuyết Hải Quan, càng hiểu được làm cách nào phối hợp với hắn, làm thế nào phối hợp đúng nhịp đối với Bình Dã Bá.
Có lẽ lúc trước Trịnh bá gia đi theo Tĩnh Nam Hầu nhập kinh, từng hâm mộ qua hình ảnh bá đạo của Tĩnh Nam Hầu, ảo tưởng bản thân sau này cũng nhận được sự ngưỡng mộ, vạn chúng chú mục như vậy.
Nhưng sau khi hắn đứng trên vị trí này, đối mặt với cảnh tượng như vây, ngược lại trong lòng cảm thấy rất bình thường.
Thứ không chiếm được vĩnh viễn khiến ngươi xôn xao, khi ngươi thật sự đạt được nó, nó sẽ trở nên rất bình thường, bởi tầm mắt, địa vị của ngươi đã sớm như nước lên thuyền lên rồi.
Lễ bộ Thị Lang Quách Hữu cầm Thánh chỉ tiến lên, bên cạnh người này có một vị nam tử trẻ tuổi mặc mãng bào.
Hắn là một Vương gia, một Vương gia trẻ tuổi như vậy.
Là hoàng tử sao?
-Bệ Hạ có chỉ.
Trịnh bá gia chuẩn bị xuống dưới tiếp chỉ.
-Chuẩn Bình Dã Bá tiếp chỉ trên lưng ngựa.
Trịnh bá gia dừng động tác, chắp tay nói:
-Tạ chủ long ân.
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu rằng, Tổng binh Tuyết Hải Quan Thành Quốc đại tướng quân Bình Dã Bá Trịnh Phàm, lập công trở về, trẫm tâm đại duyệt, Đại Yến ta đang trên thế khai thác đối ngoại, tự nhiên cần có tướng lãnh anh kiệt như Bình Dã Bá làm cánh chim đầu đàn, như vậy cơ nghiệp Đại Yến ta mới có thể vĩnh viễn trường tồn. Phàm là công thần, trẫm, tuyệt đối không bủn xỉn, đặc ban nghi thức nhập kinh, hoàng tử dẫn ngựa, chiêu cáo thiên hạ!
-Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Lễ bộ thị lang Quách Hữu tiến lên, đưa Thánh chỉ lên tay Trịnh Phàm, đồng thời Ngũ hoàng tử Cơ Thành Mân tiến lên, duỗi tay giữ chặt dây cương trên cổ Tỳ Hưu.
-Làm phiền Điện hạ.
Cơ Thành Mân cười nói:
-Không sao.
Ngay sau đó, đội ngũ nhập kinh.
Trịnh bá gia vẫn luôn rất muốn hỏi một chút, vị này, rốt cuộc là Tứ điện hạ hay là Ngũ điện hạ?
Lão Đại, lão Nhị, lão Tam và lão Lục, Trịnh bá gia đều gặp qua, lão Thất vẫn là hài tử, chỉ còn lão Tứ và lão Ngũ, Trịnh bá gia vẫn chưa từng gặp qua.
Nhưng Trịnh bá gia để ý trên tay đối phương cầm dây cương, trên móng tay có vết mực đen, đây hẳn thường dùng mực gây ra.
Lúc này Trịnh bá gia mới bừng tỉnh, hẳn là vị hoàng tử thích làm nghề thợ mộc kia.
Đội ngũ hành tẩu tiến vào trong kinh thành, hai bên đường và hai bên trên nhà lầu, đều là bá tánh tranh nhau đến xem, biển người tấp nập, vô cùng náo nhiệt.
Khi đội ngũ tiến lên trước phố, phía trước đã có một đội giáp sĩ Cấm quân đã chuẩn bị ổn thỏa, người cầm đầu mặc một thân Hoàng bào, đứng trên thượng đài.
Đúng là Thái Tử Cơ Thành Lãng.
Cách thật xa, Trịnh bá gia thấy Thái Tử gia, có thể rất rõ ràng nhận thấy, Thái Tử gia rất gầy, tinh khí thần cả người đều rất uể oải.
Rõ ràng trên thân mặc bộ Hoàng bào cao hơn các hoàng tử khác một bậc, lại cho người ta cảm giác hắn đã không chống nổi bộ quần áo này.
Vị Thái Tử gia này, mấy năm nay trải qua không tốt lắm, đầu tiên Mẫu tộc bị diệt, theo sau là hôn sự quận chúa vĩnh viễn bị gác lại, sau đó lại là Hoàng Hậu từ trần, những đả kích liên tiếp này ập đến, hắn còn có thể tiếp tục đứng nơi đó, đã rất khó lường.
Kỳ thật, nếu chuyện thuận lợi mà nói, cậu ruột của Thái Tử gia chính là Tĩnh Nam Hầu, bố vợ Thái Tử gia chính là Trấn Bắc Hầu, bản thân Thái Tử gia càng tọa trấn Đông Cung, có nền tảng lập quốc, quả thực không cần quá thuận lợi.
Nhưng Trịnh bá gia rõ ràng, hắn càng thuận lợi như vậy, hắn càng không có khả năng thuận lợi lên.
Rốt cuộc, bất luận Hoàng Đế nào đang tại vị, đều không thể cho xuất hiện loại người thừa kế này tồn tại.
Nói câu không dễ nghe, nếu thật sự như vậy, bằng lực lượng Thái Tử, hắn thật sự có thể trực tiếp cướp ngôi, dù sao nam bắc nhị hầu đều đứng sau lưng hắn, hai nhánh binh mã mạnh nhất Đại Yến đều chống lưng cho hắn, đồng thời bản thân hắn chính chủ nhân Đông Cung, lại dùng đủ loại thủ đoạn hứa hẹn chính sách ôn hòa sau này, vị Yến Hoàng kia tùy thời có thể biến thành Thái Thượng Hoàng.
Thái Tử gia đang đứng trên thượng đài, đôi tay chắp phía sau, phảng phất tùy thời khả năng bị gió mạnh trên thượng đài thổi bay, nhưng hắn vẫn cất cao giọng nói:
-Khẩu dụ của Bệ Hạ, chuẩn Bình Dã Bá lưng ngựa nghe tuyên chỉ.
Tiếp chỉ trên lưng ngựa vốn là một loại vinh dự, coi như đặt ở Càn Quốc cũng như vậy, công thần danh tướng nhập kinh, vì tỏ vẻ ban thưởng đối với những người này, tự nhiên có thể miễn nghi thức quỳ này, nếu không một đường tuyên chỉ một đường quỳ, quá phá hư bầu không khí.
Trịnh bá gia chắp tay nói:
-Thần cung thỉnh thánh an.
Thái Tử gia ôm quyền hướng về phía Hoàng cung nói:
-Thánh cung an.
Ngay sau đó, Thái Tử mặt hướng Trịnh Phàm, nói:
-Bình Dã Bá vì nước lập công, mệnh Thái Tử ngự tiền tiếp giá, tiến thẳng vào cửa cung.
Ý chính là, để Thái Tử dẫn đường cho Trịnh bá gia.
-Thần, tạ chủ long ân.
Kế tiếp, Thái Tử cưỡi ngựa đi về phía trước, Trịnh bá gia cưỡi Tì Hưu, đi theo phía sau.
Trước có hoàng tử dẫn ngựa, sau có Thái Tử dẫn giá, phần vinh dự này có thể nói chưa từng có.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long