Đại Tông Chính thân thiết nói:
-Khuê nữ, đứng lên đi.
Ngay sau đó, ánh mắt Đại Tông Chính nhìn về phía Trịnh Phàm.
Từ trong tay người hầu lại tiếp nhận một đạo Thánh chỉ:
-Tổng binh Tuyết Hải Quan Đại Yến kiêm Thành Quốc đại tướng quân Bình Dã Bá Trịnh Phàm tiếp chỉ.
Lúc này đây không bảo ngươi không xuống ngựa, cho nên Trịnh bá gia vẫn tuân theo quy củ quỳ xuống tiếp chỉ.
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu rằng, hôm nay trẫm tứ hôn, gả Chiêu Đức công chúa cho Bình Dã Bá Trịnh Phàm, hi vọng hai ngươi bách niên hảo hợp.
Đây là một cái quy trình.
Tuy rằng Trịnh bá gia vẫn chưa làm cái gì, nhưng người ngoài xem ra, Trịnh bá gia và công chúa, cái gì cần làm đã làm rồi.
Nhưng mà, công chúa vừa mới được Đại Yến thụ phong, tự nhiên một lần nữa cần một cái nhận định, cần một cái thủ tục gả cho Bình Dã Bá.
Đồng thời, điều này mang ý nghĩa, đằng trước Trịnh bá gia đã thêm một cái danh hào mới, thêm một cái tiền tố mới.
Tổng binh Tuyết Hải Quan Đại Yến kiêm Thành Quốc đại tướng quân kiêm phò mã Đại Yến Bình Dã Bá gia Trịnh Phàm.
-Thần, tạ chủ long ân.
Mà khi bên này đang tuyên chỉ.
Bên kia, phía sau đội ngũ, Ngụy Trung Hà chủ động đi vào bên trong đội ngũ Trịnh bá gia, đi đến trước mặt một bạch y nam tử.
-Gặp qua Kiếm Thánh đại nhân, mời đại nhân theo nô tài, tất cả đều được chiêu đãi.
Kỳ thật, chờ lát nữa có thể vào cung, nhưng chỉ có Trịnh Phàm và Hùng Lệ Tinh được đi, những người khác đều bị an trí làm việc khác.
Nhưng Kiếm Thánh bất đồng với những người khác, hắn không thể được tùy tiện an trí, còn phải chuyên gia nhìn chằm chằm.
Kiếm Thánh biết rõ, cho nên cũng không cự tuyệt.
Ai bảo, hắn còn có tiền án hành thích vua đây!
Sau khi Trịnh Phàm và Hùng Lệ Tinh đều tiếp chỉ đứng dậy, Đại Tông Chính nói:
-Vào cung đi, Bệ Hạ đang chờ các ngươi.
Mà lúc này, trong cửa cung, thân ảnh Cơ Thành Quyết đã xuất hiện nơi đó, phía sau cũng có hai con ngựa, trong tay hắn cũng cầm Thánh chỉ.
Đại Tông Chính cười nói:
-Hẳn đây là ý chỉ chuẩn cưỡi ngựa trong cung.
Trịnh bá gia mỉm cười đối với Đại Tông Chính, sau đó nắm tay Hùng Lệ Tinh đi lên, lúc này, Thái Tử, Đại Tông Chính và một đám ngoại quan người hầu nhóm hoạn quan cũng đều chuẩn bị cùng nhau vào cung.
Đồng thời, Trịnh bá gia đã chuẩn bị tốt hôm nay tiếp đạo ý chỉ chuẩn cưỡi ngựa trong cung kia, chuẩn bị thuận thế quỳ xuống.
Ai biết Cơ Thành Quyết vẫn cầm Thánh chỉ đứng đó, vẫn không chịu mở ra, chờ đến khi Trịnh bá gia nắm tay công chúa đến trước mặt, Cơ Thành Quyết vẫn không chịu tuyên chỉ.
Đang lúc mọi người đang rất nghi hoặc, Cơ Thành Quyết nhìn Trịnh Phàm, phun ra âm thanh cực kỳ thanh thúy.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia cũng nhìn Lục hoàng tử, đáp lễ bằng âm thanh cũng thanh thúy không kém khác.
Trong lúc nhất thời, trong ngoài cửa cung, tất cả mọi người ngạc nhiên.
-Súc sinh.
-Tiện nhân.
. . .
Đây là phương thức chào hỏi hoàn toàn mới.
Đơn giản, dứt khoát, lại đánh thẳng vào nhân tâm.
Trong ngoài cửa cung, từ Đại Tông Chính và hoàng tử cho tới hoạn quan cấm vệ nô bộc, phàm những người có thể sống sót và tồn tại trong Hoàng cung này, tuyệt đối không có kẻ ngốc.
Coi như người ăn xin trên đường, cũng hiểu được người nào thiện tâm sẽ bố thí cho hắn do đó bắn tên có đích, người kiếm cơm trong cung, càng hiểu được một câu trong một cái biểu tình có khả năng chưa thâm ý thế nào.
Trong mắt bọn họ, hai tiếp đón này. . .
Chính là Lục hoàng tử làm trò trước mặt đám quan văn võ, cố ý triển lãm ra quan hệ giữa hắn và Bình Dã Bá.
Cục diện chính trị Đại Yến, nhân Lục hoàng tử cường thế quật khởi, mà khiến cho cuộc chiến đoạt đích lập tức gây cấn lên, Đông Cung không ngừng suy yếu, Lục gia đảng không ngừng chống đỡ cường thịnh.
Thế nhân đều biết Bình Dã Bá thời trẻ lập nghiệp, chính dựa vào con đường đi theo Lục hoàng tử.
Bởi cứu Lục hoàng tử, thông qua Lục hoàng tử vận tác, Bình Dã Bá mới có thể từ chức vụ Hộ thương giáo úy Hổ Đầu thành, điều đến Nam Vọng thành nhập chức phòng giữ Thúy Liễu bảo, đuổi kịp một hồi Tam Quốc đại chiến kia.
Sau đó, Lục hoàng tử chưa bao giờ đoạn tuyệt tiếp tục giúp đỡ và duy trì Bình Dã Bá, thời trẻ ở Thúy Liễu bảo, binh mã dưới trướng Bình Dã Bá khi xuất chiến, mỗi người mặc giáp, một người song mã, nói câu không dễ nghe, đây chỉ là quân đầu lĩnh địa phương mà trên phương diện tranh bị lại không thua kém gì Trấn Bắc quân chính hiệu!
Bình Dã Bá đánh giặc lợi hại, điểm này không ai hoài nghi.
Nhưng mọi người cũng rõ ràng một việc, coi như chưởng quầy tài ba biết làm ăn buôn bán, ngay từ đầu nếu không có tiền vố, hắn chỉ có thể đi đến bến sông bốc vách làm cu li nuôi sống già trẻ một nhà.
Bình Dã Bá nhập kinh.
Ngũ hoàng tử dẫn ngựa.
Thái Tử gia dẫn giá.
Lục hoàng tử đứng trong cửa cung, há mồm nói một câu:
-Súc sinh!
Cái này không thể nghi ngờ là một loại tín hiệu chính trị.
Bình Dã Bá cũng có thể trực tiếp quỳ sát xuống đối với Lục hoàng tử, hô to:
-Môn hạ chó săn của Điện hạ Tiểu Phàm tử thỉnh an Điện hạ.
Chỉ là làm như vậy không khỏi kém cỏi, đường đường Bình Dã Bá, được Tĩnh Nam Hầu coi trọng, chính là đệ nhất tướng tài trẻ tuổi của Đại Yến, làm việc như vậy không khỏi quá mức mất mặt.
Đại Yến rốt cuộc không phải Đại Càn, coi như ở Đại Càn, khi quan lại đối mặt với tôn thất và phiên vương cũng không chà đạp bản thân đến vậy.
Nhưng Bình Dã Bá trực tiếp phản hòi bàn hai chữ “Tiện nhân”!
Đây vì tỏ vẻ quan hệ hai người thật sự rất tốt. . .
Hay dùng câu này để nói Bình Dã Bá hắn tuy được Lục điện hạ giúp đỡ lập nghiệp, nhưng hiện giờ, đã có tư các ngồi ăn cùng mâm với Lục hoàng tử?
Súc sinh.
Tiện nhân.
Hai từ này chắn chắn trở thành từ khóa nóng nhất trong trà lâu quán rượu tại Yến Kinh.
Coi như quan to hiển quý buổi tối nằm trên giường, cũng không ít lần nhai đi nhai lại hai từ này.
Hơn nữa, càng phẩm càng có mùi vị.
Đương nhiên, đứng trên góc độ đương sự, kỳ thật không cần quanh co lòng vòng như vậy.
Người ngoài liều mạng đọc hiểu lý giải nan đề, nhưng đây kỳ thật chỉ là phương thức chào hỏi thuần túy nhất của hai người.
Cơ Thành Quyết đứng trong cửa cung, nhìn Trịnh bá gia bên kia một thân kim giáp, rất hâm mộ.
Nhìn trong lòng Trịnh bá gia khoe khoang như vậy, nhưng trên khuôn mặt vẫn duy trì tuyệt đối lãnh đạm như vậy, để Lục hoàng tử không nhịn được, trực tiếp mắng một câu.
Trịnh bá gia thấy Cơ Thành Quyết, vốn dự định phun ra một câu thô tục, đối phương ra chiêu trước, tự nhiên cũng thuận thế thả ra ngoài.
Hô!
Thoải mái!
Cơ Thành Quyết giơ Thánh chỉ lên.
-Tổng binh Tuyết Hải Quan Đại Yến kiêm Thành Quốc đại tướng quân kiêm phò mã Đại Yến Bình Dã Bá Trịnh Phàm, tiếp chỉ.
Trịnh bá gia tiến về phía trước hai bước, quỳ sát xuống.
Cơ Thành Quyết nhìn Trịnh bá gia quỳ sát trước mặt, mỉm cười gật gật đầu, nói:
-Chuẩn Bình Dã Bá không quỳ tiếp chỉ.
“. . .” Trịnh Phàm.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long