Trịnh bá gia đứng lên, nhìn người trước mắt này, bỗng nhiên rất muốn cho tên một cái bạt tai, để tên kia nếm thử sự lợi hại của Lục phẩm tuyệt thế cao thủ.
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu rằng, chuẩn ái khanh cưỡi ngựa trong cung, khâm thử.
Cưỡi ngựa trong cung, đây là một loại tôn vinh, cũng coi như là một loại đãi ngộ, trừ phi Bệ Hạ lại cố ý hạ chỉ, nếu không khi Trịnh bá gia vào cung, không thể không cưỡi ngựa.
-Thần, tạ chủ long ân.
Trịnh bá gia đứng lên, nhìn Cơ Thành Quyết.
Cơ Thành Quyết trên dưới cẩn thận đánh giá Trịnh bá gia một chút, nói:
-Gầy.
Kỳ thật, hai người chỉ gặp qua hai lần.
Một lần ở Trấn Bắc Hầu phủ.
Còn một lần là Trịnh Phàm đi theo Tĩnh Nam Hầu vào kinh đến quán thịt vịt nướng của Lục hoàng tử.
Nhưng hai người trao đổi thư từ qua lại rất nhiều, cuộc sống sinh hoạt thường xuyên chịu ảnh hưởng lẫn nhau, thật sự không có cảm giác chỉ gặp qua hai lần.
Cơ Thành Quyết còn nhớ rõ lúc trước ở ngoài Tĩnh Nam Hầu, hình ảnh nam nhân này không ngừng khuyên bảo hắn tạo phản.
Hiện tại, dưới ủng tên kia đã có hai vạn Thiết kỵ, tuy nói cách quá xa Yến Kinh, nhưng không ai thật sự dám xem nhẹ hắn.
Trịnh bá gia cũng đánh giá Cơ Thành Quyết, nói:
-Ngươi béo.
Lúc trước khi lần đầu tiên gặp mặt, Cơ lão lục là Vương gia nhàn nhã bị đào rỗng toàn bộ thân thể.
Khi lần thứ hai gặp mặt, hắn tự tay làm vịt nướng, thân thể rất kém, hiện tại hắn đã làm cha, lại là “Thượng thư Hộ bộ” trên thực tế, rõ ràng mập ra một ít, trên mặt, cũng nhiều thịt một chút.
-Ai bảo cha vợ ta bán thịt heo đây, muốn không béo cũng khó.
-Hừm.
-Đi thôi, vào cung đi.
Trịnh bá gia chuẩn bị đi dẫn ngựa, lại bị Cơ Thành Quyết ngăn lại, nói:
-Ngươi và công chúa cưỡi Tỳ Hưu, mấy con này để ta, Thái Tử và Đại Tông Chính cưỡi.
Tỳ Hưu chính là tượng trưng cho Hoàng tộc Đại Yến.
Trịnh bá gia vào cung, thân khoác kim giáp cầm Man đao đây là lễ nghĩa, như vậy, cưỡi ngự Tì Hưu được ban vào cung, cũng là lễ nghĩa nhất.
Tuy nói Tì Hưu là hung thú, nhưng cưỡi nó vào cung, không tính phạm húy.
-Được.
Trịnh bá gia đi đến mặt sau, đi tới trước mặt công chúa.
-Quỳ xuống.
Công chúa theo bản năng quỳ xuống.
Nhưng mà, Tỳ Hưu bên người theo bản năng quỳ còn nhanh hơn.
“. . .” Công chúa.
Không phải bảo nàng quỳ!
Trịnh Phàm duỗi tay, nâng công chúa ngồi trên Tì Hưu, sau đó hắn cũng ngồi lên, Tì Hưu đứng dậy, Trịnh bá gia ôm công chúa chậm rãi tiến vào cửa cung.
Còn lại, người được cưỡi ngựa thì cưỡi ngựa, người đi bộ thì đi bộ.
Cơ Thành Quyết cưỡi ngựa, nhích lại gần, hỏi:
-Cảm giác cưỡi ngựa trong cung thế nào?
Trịnh bá gia nhàn nhạt nói:
-Lần trước ta và Thanh Sương đại nhân cũng giục ngựa trong cung, chạy như điên.
“. . .” Cơ lão lục.
Một ngày kia, Thanh Sương tiếp Trấn Bắc hầu lệnh, Trịnh bá gia tiếp Tĩnh Nam Hầu lệnh, hai người cùng bay nhanh nhập hậu viện Hoàng cung, điều hai nhánh Thiết kỵ kia.
-Ngươi nói có kỳ quái hay không, chúng ta đã hơn hai năm không gặp, lại không có một chút cảm giác xa lạ nào.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói.
-Vừa mới gặp mặt, đừng ghê tởm như vậy.
-Ghê tởm?
-Ta ở Tấn địa đã lâu rồi.
-Nga, ta đã hiểu rồi.
Cơ lão lục cười:
-Đêm nay đến chỗ ta uống rượu đi, hiện tại ta đã có phủ đệ riêng, không phải ở cái nơi trước đây ngươi gọi là. . . A đúng rồi, ký túc xá tập thể.
-Ta rất bận, phải nhìn xem có thời gian không đi, ngươi cũng biết đây, cũng có rất nhiều vương công đại thần muốn mời ta ăn cơm.
-Súc sinh.
-Tiện nhân.
Hai người song song kỵ hành, từ ngoại môn tiến vào nội môn.
Cấm quân trong nội môn đã mở đại môn ra.
Đợi đội ngũ đi vào, Cơ Thành Quyết chủ động giảm tốc độ ngựa, làm Trịnh bá gia một người đi trước.
Phía trước chính là đại điện nguy nga, là nơi mỗi ngày lâm triều.
Mà lúc này trên mặt gạch đá cẩm thạch trắng, có một đám cẩm vệ nắm đao đứng liệt thành hàng.
Trịnh bá gia nhỏ giọng nói:
-Hiện tại quay đầu chạy, còn kịp sao? Quy mô này hơi. . . Bị lớn!
Cơ Thành Quyết lắc đầu, nói:
-Rốt cuộc phụ hoàng là Hoàng Đế, hắn muốn thi ân với ai, tự nhiên phải hoành tráng nhất.
Vị kia ngồi trên Long ỷ, tượng trưng cho Đại Yến chính thống, là chí tôn Đại Yến danh chính ngôn thuận.
Nhóm cẩm vệ chia làm hai hàng.
Bá!
Bá!
Bá!
Tập thể rút đao, nghiêng hướng về phía trước, xây dựng ra một cái hành lang dài bằng đao.
Đây là lễ ngộ tối cao đối với võ tướng.
Phát sinh tại đại nội, phát sinh trước đại điện.
Trong lòng ngực, công chúa nhỏ giọng nói:
-Hoàng huynh nói qua, Hoàng Đế đối với ai tốt nhất tự nhiên càng lấy càng nhiều của người đó, Hoàng Đế, tự nhiên là người biết buôn bán nhất trên đời này.
Người làm ăn buôn bán, lưu thông chính là vàng bạc hàng hóa.
Hoàng Đế, chính là mệnh!
Trịnh bá gia cúi đầu, nhẹ nhàng hôn trên trán công chúa, nói:
-Yên tâm, mệnh của ta, không cho phép bất kỳ kẻ nào lấy đi!
Ngay sau đó, Trịnh bá gia rút ra Man đao, giơ cao cao lên.
Tỳ Hưu dưới háng cất bước về phía trước.
Cấm vệ hai sườn thu đao, giống một tầng gợn sóng tạo trên mặt hồ, mà nơi phát ra gợn sóng chính là nơi Trịnh Phàm đi qua.
-Bình Dã Bá uy vũ!
-Bình Dã Bá uy vũ!
-Bình Dã Bá uy vũ!
Cấm vệ cùng hô to, tiếng gầm, vang vọng đại nội.
Một khắc này, trong lòng Trịnh bá gia, bỗng nhiên hơi mê man.
Yến Hoàng cho hắn đãi ngộ long trọng như vậy, người không phải cây cỏ, ai có thể vô tình?
Nhưng chính như lúc trước Trịnh bá gia nói với công chúa, mệnh hắn là chính hắn!
Nhắm mắt lại, lại mở.
Sau một lần nhắm mở, sự cuồng nhiệt trong mắt Trịnh bá gia dần dần rút đi.
Không làm trung thần Đại Yến, không phải hắn không thích Hắc Long cờ xí kia mà hắn đơn thuần không muốn bản thân giống và trải qua tiết mục như Điền Vô Kính.
Ta chỉ cần bản thân ta hạnh phúc, ta chỉ cần sống vui vẻ.
Các ngươi, ai ai đừng nghĩ muốn bắt cóc, lừa gạt ta!
-Bình Dã Bá uy vũ!
-Bình Dã Bá uy vũ!
-Bình Dã Bá uy vũ!
Bên trong tiếng hoan hô, Trịnh bá gia quát khẽ một tiếng, Tỳ Hưu từng theo hắn trên chiến trường lập tức mở chân, bắt đầu chạy băng băng.
Xa xa nhìn lại, giống một đạo kim lân rong ruổi trong sóng biển màu đen.
Đợi đến khi xuyên qua đám binh sĩ san sát này, Trịnh bá gia lập tức hoành đao, bế giai nhân trong ngực hô to:
-Ngô hoàng vạn tuế, Đại Yến vạn tuế!
Oanh!
Một đám Cấm quân đều hô to lên:
-Ngô hoàng vạn tuế, Đại Yến vạn tuế!
-Ngô hoàng vạn tuế, Đại Yến vạn tuế!
-Ngô hoàng vạn tuế, Đại Yến vạn tuế!
Cơ Thành Quyết ngồi trên lưng ngựa, nhìn một màn phía trước này.
Thái Tử chậm rãi cưỡi ngựa đi về phía bên này.
-Rất sớm trước kia, ta cảm thấy Trịnh Phàm là một khối râu ria, cho dù đến hiện tại, ta vẫn cảm thấy như vậy.
Nếu Trịnh Phàm không phải Tổng binh Tuyết Hải Quan, mà là Tổng binh Cấm quân, thậm chí chỉ là Tổng binh Nam Vọng thành, như vậy, hai vạn Thiết kỵ dưới trướng hắn có thể phát huy ra tác dụng cực kỳ đáng sợ.
Nếu trong kinh sinh biến, hoặc mạnh mẽ phát sinh ra biến, hắn đều không kịp hô ứng và chi viện.
Nhưng. . .
Tuyết Hải Quan ở quá xa!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long