Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1091: BẬT CƯỜI

Cơ Thành Quyết cười cười, nói:

-Đọc sách hữu dụng sao, nhị ca.

Không chờ Thái Tử trả lời, Cơ Thành Quyết tiếp tục nói:

-Đọc sách có thể nặng thêm mấy cân mấy lượng? Rất nhiều người đều cho rằng đệ đệ ta và Trịnh Phàm là loại quan hệ giữa hoàng tử và đại tướng lãnh binh bên ngoài, nhưng trên thực tế, ta và hắn chính là bằng hữu!

Thái Tử thở dài, nói:

-Rất khó tưởng tượng, ngươi sẽ nói ra lời này.

-Có phải cảm thấy rất ra vẻ hay không?

-Có chút.

-Ta muốn chính là loại cảm giác này, luôn nghiêm trang mà sinh hoạt sẽ không thú vị.

Hàm dưới Thái Tử hơi cất về phía trước, nói:

-Nhưng lần này râu ria ngươi, sẽ bị phụ hoàng thu phục.

Lần này lễ ngộ của Yến Hoàng có thể nói nặng như núi.

Tước vị Bình Dã Bá của Trịnh Phàm cũng được Yến Hoàng phá cách ban phong.

-Hắn là thần tử Đại Yến, trung với phụ hoàng, tất nhiên theo lý thường.

-Ngươi không phải người thích theo lý thường, mà Trịnh Phàm cũng không phải.

-Nhị ca, ngươi là nền tảng lập quốc, đánh giá một vị thần tử như vậy, chính là làm rét lạnh tâm công thần.

-Lúc trước hắn ở ngay trước mặt ta, phế bỏ lão Tam!

Làm trò trước mặt Thái Tử, dùng vỏ đao, đánh vào hạ bộ lão Tam.

Bang!

Lúc ấy, Thái Tử vẫn chỉ là hoàng tử, mà lão Tam cũng chỉ là hoàng tử.

Trịnh Phàm làm trò trước mặt hoàng tử, phế bỏ một hoàng tử khác.

Lúc ấy Tĩnh Nam Hầu đi tìm Thái Tử trước, sau đó đi đến phủ đệ của Tam hoàng tử, lúc này Thái Tử và đám hoàng tử khác đều ở phủ đệ hoàng tử, cho nên sau khi Tĩnh Nam Hầu đi, Thái Tử và Lý Anh Liên cũng đi theo.

Cơ Thành Quyết cũng thở phào một hơi, lắc đầu.

-Lúc ấy ngươi không ở đó, nhưng ta ở đó, ta nhìn rõ khi hắn phế bỏ lão Tam, trong mắt hắn toát ra chính là. . . Vẻ hưng phấn!

-Nếu không cần bồi thường mà nói, đánh nát một bình hoa quý, đến ta cũng cảm thấy rất hưng phấn.

-Ở trong mắt hắn, huyết mạch Hoàng tộc ta thật không đáng nhắc tới.

-Trong mắt Tĩnh Nam Hầu, hoàng thân quốc thích, càng không đáng giá nhắc tới.

Lục hoàng tử không nhanh không chậm nói.

-A, Lục đệ, ngươi cho rằng ta muốn ly gián quan hệ giữa hai ngươi?

-Không, nhị ca, hắn là người thế nào, đệ đệ ta tin tưởng còn rõ ràng hơn ca ca ngươi, mặt khác, ngươi thấy sao, lúc trước dù sao Trịnh Phàm phế bỏ cũng là nhi tử của phụ hoàng đi.

Khuôn mặt Thái Tử, lập tức lạnh xuống.

-Trên đời này, không ai làm không cho ai, cũng vĩnh viễn không thể làm tất cả mọi người yêu thích, giống con cháu Cơ thị ta, coi như trong quốc nội Đại Yến, người không phục cũng không thiếu, chứ đứng nói những người ở quốc gia khác ngoài Đại Yến.

Cơ Thành Quyết dừng một chút, bổ sung:

-Tấn Hoàng cũng là chính thống, nhưng hiện tại không phải hắn và Thái Hậu hắn đều ở Yến Kinh ta sao?

-Ý của ngươi là, hiện tại ta, thứ gần vị trí kia nhất, cũng không có giá trị gì?

Cơ Thành Quyết nghiêng mặt đi, nghiêm túc nhìn chằm chằm nhị ca hắn, phát hện trên mặt Thái Tử không hề tức giận, mà chỉ có bình tĩnh.

-Nhị ca, ngươi tìm một cơ hội, ngày mai mời Trịnh Phàm đến Đông Cung dùng bữa đi, tâm sự với hắn, trong lòng có thể thoải mái hơn không ít đấy.

-Ngươi bỏ được?

-Ta căn bản không xem hắn như môn hạ chó săn.

-Cũng phải, hiện tại vị trí Thái Tử này của ta cũng không kéo nổi hắn.

-Hậm hực quá nặng đối với thân thể không tốt lắm.

-Ta còn tưởng rằng ngươi ước gì ta đi sớm một chút. . .!

Lục hoàng tử lắc đầu nói:

-Đừng, ngài cần tiếp tục chống, không có Nhị ca ngài đứng phía trước, đệ đệ ta xong rồi!

Thái Tử hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, nói:

-Hắn sẽ đến sao?

-Ta nói với hắn.

-Ngươi sẽ đi cùng hắn?

-Ta, không đi, đỡ phải người ngoài cho rằng ta mang theo Bình Dã Bá đi Đông Cung diễu võ dương oai, dĩ hạ phạm thượng.

Thái Tử cười cười, bỗng nhiên nói:

-Lục đệ, ngươi hận sao?

Lục hoàng tử xách động dây cương, nói:

-Trịnh Phàm đi gặp phụ hoàng, chúng ta đến Xuân Phương điện chờ dự tiệc đi.

. . .

Lúc này, Trịnh bá gia nắm tay Hùng Lệ Tinh, bước lên bậc thang.

Hoàng cung Đại Yến kỳ thật xa xa không bằng Hoàng cung Đại Càn huy hoàng tráng lệ, nhưng có lẽ bởi thực lực quốc gia Đại Yến rất mạnh, để trong tòa cung điện này cũng chảy xuôi một cỗ đại khí rộng lớn.

Trịnh bá gia đã đi Hoàng cung Càn Quốc rồi, cũng đi qua Hoàng cung Tấn Quốc, nhưng chưa đi qua Hoàng cung Sở Quốc, kỳ thật xa xa không bằng

-So với Hoàng cung Đại Sở thế nào?

Hùng Lệ Tinh phun ra hai chữ:

-Keo kiệt.

-Ha ha ha.

Trịnh bá gia cười rất lớn.

Hùng Lệ Tinh hơi nghi hoặc nói lặng lẽ, thế nào bỗng nhiên cười đến khoa trương như vậy?

Nhưng Hùng Lệ Tinh tin tưởng, trượng phu nàng rất định có an bài và mục đích của hắn.

Rốt cuộc, hai đi lên bậc thang cuối cùng.

Phía trước, dưới một đạo kim ngô long, Yến Hoàng ngồi rất ngăn ngắn.

Bên cạnh hắn chính là Ngụy Trung Hà.

Ngụy công công đã dẫn Kiếm Thánh đi xuống trà, đàng kia có hai người miễn cưỡng đủ tư cách có thể cùng Kiếm Thánh đại nhân giải sầu.

Sau đó, Ngụy công công lại lập tức chạy về bên cạnh người Yến Hoàng, hắn là người hầu gần Thiên tử nhất, coi như cần ra ngoài làm việc, cũng cần nhanh chóng quay trở lại.

-Thần, tham kiến Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

-Lệ Tinh, tham kiến Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

-Lệ Tinh nha đầu, đứng dậy, để trẫm nhìn xem.

Yến Hoàng không gọi Trịnh Phàm trước, mà để Hùng Lệ Tinh đứng dậy trước.

Hùng Lệ Tinh đứng lên.

-Rốt cuộc là nha đầu Hùng gia, đoan trang, đại khí, Trịnh Phàm.

-Có thần.

-Cần đối đãi tốt với người ta.

-Thần tuân chỉ.

-Lệ Tinh nhà đầu, sau này tiểu tử này nếu dám đối xử không tốt với ngươi, ngươi cứ nói cho trẫm, trẫm tới thu thập hắn.

-Đa tạ Bệ Hạ.

Cái này ngược lại không được tính là “Hư tình giả ý”, cũng không phải thuần túy khách sáo.

Bởi Cơ gia cảm thấy Hùng thị là hàng xóm, có tư cách đứng sát vách nhà bọn hắn.

Tấn Quốc đã diệt, tôn thất nhập Yến kinh.

Càn Quốc lập quốc mới hơn trăm năm mươi năm, tuy nói nhất mạch Triệu quan gia Càn Quốc vẫn luôn ra lệnh quan văn tu sửa, muốn nhấc lên quan hệ giữa tổ tiên nhà hắn và Thiên tử Đại Hạ, kéo đến thế hệ Yến hầu, Tấn hầu và Sở hầu, nhưng tam gia khác trên cơ bản coi thường hắn.

-Bình thân.

-Tạ Bệ Hạ.

Trịnh bá gia đứng dậy.

-Lúc trước khi bước lên đây, có gì bật cười?

Yến Hoàng hỏi.

Lúc trước tiếng cười của Trịnh Phàm thật sự quá mức vang dội, mang theo một loại dũng cảm không kiêng nể gì.

-Bẩm Bệ Hạ, thần vừa mới hỏi công chúa, Hoàng cung Đại Yến ta và Hoàng cung Sở Quốc so sánh như thế nào?

Yến Hoàng rất hứng thú nói:

-Nha? Vậy nha đầu Lệ Tinh kia trả lời thế nào?

Hùng Lệ Tinh đứng bên cạnh, trong lòng lúc này mới hiểu được tại sao lúc trước tướng công lại cười to tại chỗ này.

Nhưng tướng công nên trả lời thế nào đây?

Nói chung không có khả năng nói nguyên si câu trả lời của nàng đi.

Nhưng một màn kế tiếp để Hùng Lệ Tinh kinh ngạc xuất hiện.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!