Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1092: NGŨ HOÀNG TỬ

Chỉ thấy Bình Dã Bá trực tiếp cười trả lời nói:

-Công chúa nói, Hoàng cung Đại Yến ta so sánh với Hoàng cung Sở Quốc bọn họ, chỉ có hai chữ.

-Nói trẫm nghe.

-Keo kiệt!

Yến Hoàng trầm mặc.

Trong lòng Hùng Lệ Tinh bỗng nhiên thắt lại.

Ngụy công công hơi kinh ngạc nhìn Bình Dã Bá.

Trên mặt Trịnh Phàm vẫn mỉm cười như cũ, phảng phất đang nói lời nào cát tường.

Ít khí, bàn tay Yến Hoàng nắm tay vịn Long ỷ, phát ra tiếng cười to:

-Ha ha ha ha ha, hay cho một cái keo kiệt, hay, ha ha ha ha, hay!

Trịnh bá gia cũng cười phá lên.

Ngụy công công không hiểu vì sao phải cười, nhưng cũng nở nụ cười theo.

Mà lúc này, Hùng Lệ Tinh mới bừng tỉnh hiểu ra.

Nói Hoàng cung Đại Yến keo kiệt cũng không làm vị Yến Hoàng này tức giận.

Bởi vị Yến Hoàng này từ khi kế vị đến nay, cấm tiệt hết thảy kiêu xa, càng đem một ít cung điện nguyên bản thuộc về Hoàng cung Yến Quốc trực tiếp ban nha môn triều đình làm nơi công tác, các hoàng tử phải chờ đến khi lấy vợ mới được ra ngoài ở riêng, bằng không tất cả đều phải ở trong phủ hoàng tử.

Thân là Đế Vương, hắn đối với bản thân gần như hà khắc, chỉ chăm lo việc nước.

Trước mắt, đầu tiên Đại Sở bị quân đội Đại Yến đánh bại trên bờ Vọng Giang, công chúa Đại Sở càng bị tướng lãnh dưới trướng hắn cướp về làm vợ.

Đại Yến, thực lực quốc gia quá mạnh, để cho Càn Sở không thể không liên hợp lại mới dám chống lại Yến Quốc.

Cung điện keo kiệt, không phải trào phúng và miệt thị đối với vị Đế Vương này.

Ngược lại là một loại khen thưởng và thừa nhận!

Xem đi, đây nhờ trẫm trả giá!

Xem đi, đây là trẫm nỗ lực!

Đại Yến của trẫm xuất động quân đội, để chư quốc khác phải run rẩy.

Cái này quả thực nịnh nọt, biết “Vỗ mông ngựa” đến cực đỉnh, gãi thẳng vào chỗ ngứa của Yến Hoàng.

Hùng Lệ Tinh không dám ngẩng đầu, chỉ nhìn trượng phu và Yến Hoàng đang cười to.

Trong lòng bỗng nhiên bốc lên một cổ ngưỡng mộ như núi cao.

Chẳng trách Tĩnh Nam Hầu coi hắn như huynh đệ ruột.

Chẳng trách hoàng huynh nàng ở trong xe ngựa nói chuyện với hắn vui vẻ như vậy.

Hắn không lộ đầu, ai dám xuất đầu?

. . .

Địa phương khai yên ở Xuân Phương điện.

Quy mô yến hội không lớn, bởi ngoại thần đến chỉ có tể tướng Triệu Cửu Lang, tất cả còn lại đều là người Cơ gia, có thể nói đây cũng coi như một bữa cơm gia đình.

Đương nhiên, điều này không phải mang ý nghĩa không coi trọng, trên thực tế, người coi trọng chân chính mới có thể được mời về nhà dùng bữa.

Hùng Lệ Tinh được gọi đến hậu cung, nàng là công chúa mới sắc phong của Bệ Hạ, cần đến hậu cung gặp mặt các nương nương.

Tự nhiên cần đến nói chuyện riêng tư, lại đưa chút lễ vật, đây là quy củ.

Trịnh bá gia được Ngụy công công dẫn đến Xuân Phương điện, trên đường Ngụy công công thường thường quay đầu liếc trộm Trịnh bá gia.

Trong ánh mắt, có tiếc hận, có ai oán, có hối hận, có thân thương.

Nhìn Trịnh bá gia mà trong lòng cảm thấy lâng lâng.

-Ngụy công công, ngài. . .

Trịnh bá gia không nhịn được hỏi.

Ngụy Trung Hà hơi hơi mỉm cười, nói:

-Cao, thật sự cao, không dám nói dối Bá gia, tạp gia hầu hạ Bệ Hạ nhiều năm như vậy, có thể lấy phương thức này làm Bệ Hạ thoải mái cười to, ngài là người đầu tiên.

Người bình thường trước mặt Bệ Hạ, tự nhiên càn tuân theo quy củ, không dám có chút khác người thường, nhưng vị Bình Dã Bá này lại cố tình, dám lấy phương thức này nói giỡn.

-Công công nói đùa, ta cũng chỉ có cảm mà phát.

-Tạp gia thích phong cách không biết xấu hổ này của Bá gia.

“. . .” Trịnh Phàm.

-Ai, đáng tiếc, cũng không sợ Bá gia ngài tức giận, nhớ trước đây khi lần đầu gặp Bá gia, ta đã nghĩ nếu nhân tài giống Bá gia, nếu được tiến cử vào cung thật tốt.

-Ngạch. . .

-Đương nhiên, hiện tại ngài là phò mã gia, không được nhập cung.

-Ngụy công công, chớ có cười nhạo ta.

-Đây cũng không phải là cười nhạo, ta rất thật lòng, hiện tại Tư Lễ giám thiếu nhân tài như Bá gia ngài.

Trịnh bá gia lắc đầu cười cười nói:

-Đa tạ công công hậu ái, đa tạ.

-Bá gia, nơi này chính là Xuân Phương điện, hôm nay ngài là vai chính, ngồi cái thứ hai bên trái, tể phụ đại nhân ngồi phía trên ngài một vị.

-Tốt, ta biết rồi.

-Bá gia ngài ngồi trước, mấy vị Điện hạ khác lập tức đến, ta đi nơi khác có ít việc.

-Công công cứ đi đi.

Trịnh bá gia không vội vã đi vào, mà đứng nhìn bên cạnh nhìn khung cảnh trước mặt.

-Thoạt nhìn hơi câu thúc?

Âm thanh Cơ Thành Quyết từ phía sau lưng Trịnh bá gia truyền đến.

Trịnh bá gia không xoay người, chỉ gật gật đầu.

-Mấy năm nay, vất vả ngươi.

Cơ Thành Quyết nói.

-Làm ra vẻ.

-Ta chỉ muốn mở câu đầu, sau đó ta sẽ dẫn dắt ra đề ta người thật sự vất vả chính là ta.

-Ta biết, cho nên không muốn phối hợp.

-Ngươi biết năm kia ta ăn bột ngô, ăn thống khổ thế nào không?

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Có thể ăn no bột ngô, đối với rất nhiều người trên thế giới này mà nói, đây là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

-Tiện nhân.

Trịnh bá gia xoay người, nhìn Cơ Thành Quyết, nói:

-Súc sinh ăn bột ngô.

“. . .” Cơ Thành Quyết.

-Lục đệ.

Lúc này, Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử cùng nhau đi tới.

Trịnh bá gia chủ động hành lễ, không cần thiết quỳ xuống, nhưng chắp tay nói:

-Gặp qua Tứ điện hạ, gặp qua Ngũ điện hạ, hôm nay, vất vả Ngũ điện hạ.

-Bình Dã Bá, hôm nay hẳn là lần đầu tiên tiên chúng ta gặp mặt đi?

Ngũ hoàng tử rất nhiệt tình nói.

Hiện tại hắn đang quan sát động tĩnh tại Công bộ, hơn nữa một chút thời gian nữa sẽ đi theo Trịnh bá gia rời kinh đến Tấn địa.

Cho nên khi đối đãi với Trịnh bá gia sẽ khó tránh khỏi càng nhiệt tình hơn.

Ở kinh thành, hắn là hoàng tử, là Vương gia, nhưng ra kinh thành, đặc biệt tới Tấn địa, nói thật, danh hào này không được dùng tốt như vậy.

Tuy quan trường Đại Yến không giống Càn Quốc, sĩ phu mang một loại khinh bỉ đối với nhóm phiên vương, nhưng đối với hoàng tử vô quyền vô thế, bọn hắn vẫn tận lực phủi sạch quan hệ.

Bởi hướng gió rất rõ ràng, Hoàng Đế tương lai, hoặc là Lục hoàng tử đang nổi bần bật, hoặc chính là Thái Tử đang chiếm vị trí nền tảng lập quốc kia.

Nói chung không liên quan gì đến những hoàng tử khác.

Lúc này đi thân cận hoàng tử, chờ sau khi tân hoàng đăng cơ chính là tội lỗi.

-Nào nào, đây là việc ta nên làm.

Trên mặt Ngũ hoàng tử mang theo một cỗ hòa thuận.

-Nghe nói, Ngũ điện hạ thích nghề thợ thủ công?

-Đúng vậy, ta người này, cái khác không ham thích, thích nghiên cứu cái này, vì thế không ít lần bị phụ hoàng răn dạy không làm việc đàng hoàng.

-Không phải lần này ngài có cơ hội thi triển tài năng sao?

-Cũng không thể nói như vậy, cũng không thể nói như vậy, trị thủy Vọng Giang không đơn giản như vậy, ta đi, cũng chỉ đến nhìn thôi, quan sát một chút, không tiện nhúng tay, rốt cuộc cái này can hệ đến nhiều mạng người.

Ngũ hoàng tử dừng một chút, bổ sung:

-Khả năng ý phụ hoàng là, hi vọng ta lập công chỗ đó, nhưng bản thân ta căn bản không tồn tại phần tâm tư này.

Có thể nói lời Ngũ hoàng tử đã rất thành khẩn và trắng ra.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!