- Điện hạ, không biết ngài đã nghe nói qua Thiên Cơ các Tấn địa chưa?
Trịnh Phàm hỏi.
-Trương công công? Ta đã phái người đến thăm hỏi qua, nói đã tiêu vong trong chiến hỏa rồi.
-Thật ra chỗ ta có thu lưu vài tên thợ thủ công Trương công công và một ít bản vẽ, chờ sau khi trở lại Tấn địa, ta có thể đưa cho Điện hạ.
-Hắc hắc, vậy cảm ơn Trịnh bá gia trước.
Ngũ điện hạ xoa xoa tay, bộ dáng gấp không chờ nổi.
Thành viên trung tâm chân chính của Thiên Cơ các, Trịnh Phàm tất nhiên không thể đưa ra, hiện tại cũng không biết Tiết Tam đã từ Lương Quốc trở về chưa.
Nói chung Tuyết Hải Quan còn phải dựa vào một đám đệ tử Thiên Cơ các chế tạo khí cụ công thành.
Rốt cuộc cưới muội muội người ta, Trịnh bá gia cũng là nam nhân tốt yêu vợ.
Dù sao cũng phải nắm chặt thời gian sớm một chút đả thông con đường thê tử về nhà mẹ đẻ chứ!
Tứ hoàng tử mở miệng nói:
-Bình Dã Bá, khung cảnh cánh đồng tuyết thế nào?
-Rất lớn, nguyên nhân bởi vì đi cánh đồng tuyết, cho nên mới hiểu rõ, tại sao dã nhân vẫn luôn khát vọng nhập quan.
-Nói như vậy, họa dã nhân vẫn còn khả năng “Tro tàn lại cháy”?
Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:
-Đây là điều tất nhiên, chờ lần này ta trở lại Tuyết Hải Quan, nhất định sẽ tổ chức lại binh mã, chinh phạt cánh đồng tuyết. Đối với dã nhân, Đại Yến ta tuyệt đối không thể thiếu cảnh giác, nếu không vô ý một cái, dã nhân khả năng biến thành Man tộc thứ hai.
Nếu không phải bỗng nhiên Thánh chỉ đến chiếu hắn hải nhập kinh, nói không chừng hiện tại đã xuất binh.
Tứ hoàng tử cảm khái nói:
-Có Bình Dã Bá ở Tuyết Hải Quan, đông bắc Đại Yến ta tự nhiên không cần lo lắng rồi.
Trịnh bá gia rõ ràng nghe ra trong đó một vệt hương vị đặc thù.
Thế nào, vị Tứ hoàng tử này có ý tưởng?
Đại hoàng tử thông qua vận tác đi Nam Vọng thành, làm cộng sự của Hứa Văn Tổ, chuyện này Trịnh Phàm tự nhiên biết.
Cho nên vị Tứ hoàng tử này bởi không thể tranh thủ được việc đến Nam Vọng thành, muốn tìm lối tắt?
Đương nhiên đứng trên góc độ của Trịnh Phàm, hắn không muốn một vị hoàng tử bị tống cổ đến địa bàn hắn, bởi nó quá trói buộc, cũng xử lý không tốt.
Nhưng Trịnh bá gia cũng không quá mức lo lắng cái này, bởi Tứ hoàng tử dám lại đây, Trịnh Phàm hắn dám đi xin Tĩnh Nam Hầu giử một bức quân lệnh, điều động Tứ hoàng tử đến bên người Tĩnh Nam Hầu làm đầu bếp.
-Bệ Hạ giá lâm!
Bệ Hạ giá lâm, ý nghĩa yến hội chính thức bắt đầu.
Xuân Phương điện chia làm hai phòng, một phòng là chủ một phòng là phó, cái sau là nơi các phi tần ngồi.
Trịnh bá gia cũng thấy công chúa ngồi chỗ kia, sau khi hai người liếc nhau, tiếp tục ứng phó người bên cạnh.
Sau khi nhập tòa, Trịnh bá gia và Triệu Cửu Lang thật sự gần nhau.
-Gặp qua tể phụ đại nhân.
-Bình Dã Bá gia, kính đã lâu.
Hai người rất bình tĩnh chào hỏi nhau.
Kỳ thật giữa hai người cũng có chút liên quan, năm đó “Trường học cũ” của tế tướng đại nhân bị Trịnh bá gia khi đó mới là phòng giữ Thúy Liễu bảo tới tóm cổ bắt người.
Nhưng Trịnh bá gia cảm thấy Triệu Cửu Lang hẳn sẽ không để ý cái việc nhỏ này, hắn bình đạm cũng không phải thật sự bình đạm, mà tương đối bình thường, chẳng qua dưới tình huống mọi người xung quanh rất nhiệt tình, khó tránh khỏi sẽ làm người ta cảm thấy hơi bình đạm.
Kỳ thật cũng phải, các hoàng tử có một ít động tác khác, rốt cuộc là gà con mới trưởng thành, dù sao cũng phải học được cách mở cánh ra.
Nhưng nếu tể tướng triều đình muốn ôm quá nhiều tâm tư đối với quân quyền này, đây thật sự là vượt rào.
Bản thân Yến Hoàng có lẽ sẽ không để ý, nhưng vì sau này, hắn cũng không thể tạo ra tiền lệ xấu để người kiếm nhiệm sau của hắn có thể cầm quyền quá nặng, đây chính là đào hố cho hậu đại hắn.
Tuy nói Hùng Lệ Tinh xem ra, Hoàng cung Đại Yến so với Hoàng cung Sở Quốc hơi “Keo kiệt”.
Nhưng trong yến hội, cơ bản vẫn phải có ca vũ yến hội.
Yến Hoàng liên tiếp nâng chén, mọi người cũng liên tiếp hùa đón, bầu không khí yến hội có thể nói tương đối náo nhiệt.
Chờ khi yến hội đã tiến hành được một nửa, nhóm ca cơ vũ nữ lui ra, nhóm phi tần cũng cáo lui, công chúa cũng theo đó rời đi.
Trong Xuân Phương điện lập tức quạnh quẽ hơn nhiều.
Mà lúc này, Yến Hoàng chậm rãi buông chén rượu.
Lúc này, Trịnh bá gia chú ý Cơ lão lục, Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử đối diện hắn đang nhanh chóng nuốt nốt thức ăn trong miệng.
-Mỗi khi nhìn trên tấu chương báo quân tình có tên Trịnh ái khanh, trẫm không khỏi cảm khái, trời xanh đối với Đại Yến không tệ, đối với trẫm không tệ, vì ban cho trẫm một vị tướng tài trẻ tuổi, đây là vinh hạnh của Đại Yến ta.
-Bệ Hạ quá khen, thần thẹn không dám nhận.
-Không, ngươi dám, ngươi cũng xứng đáng. Ai, nhưng mấy đứa con trai trẫm cùng thế hệ với ngươi đây, thế nào lại không biết cố gắng chứ? Nhớ năm đó, nam nhi Cơ gia ta mỗi khi có chiến sự, đều làm gương cho binh sĩ, huyết chiến không lui. . . Hiện tại, không được rồi!
Vừa dứt lời, Thái Tử rời khỏi ghế, Lục hoàng tử, Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử và Tiểu Thất thấy các ca ca đều rời ghế, cũng quỳ sát xuống về hía Yến Hoàng, đồng thanh kêu lên:
-Nhi thần có tội.
-Nhi thần có tội.
Nguyên bản chư vị hoàng tử chỉ cho rằng lần này phụ hoàng diễn quy trình cũ rích kia.
Mọi người theo phụ hoàng cùng diễn nốt cái này xong là được, đều là trứng sinh ra từ đầu rùa kia, chẳng lẽ không biết thói quen của ông già?
Nhưng, ai ngờ, một câu kế tiếp của Yến Hoàng, lại khiến trong lòng tất cả các hoàng tử đang quỳ sát, ngay cả Triệu Cửu Lang ngồi bên Trịnh bá gia cũng bị liên đới, rượu trong chén cũng bị rớt ra ngoài không ít.
Ngay cả Trịnh bá gia cũng không dự đoán được, nguyên bản cục diện đang rất hòa bình đột nhiên bị phá bằng một khối cự thạch, hơn nữa còn do Yến Hoàng tự nện xuống.
-Thái Tử, nói tội của ngươi đi!
. . .
Có câu cửa miệng: Gần vua như gần cọp!
Với Đế Vương mà nói, một ít thói quen và tập tính của hắn cần thiết để người phía dưới hiểu một ít, nếu không chính sách quốc gia không cách nào kéo dài xuống, khi thủ hạ làm việc cũng rất khó đạt được hiệu suất cao.
Nhưng đồng thời Đế Vương lại tuyệt đối không thể để bị nhìn thấu, bởi Đế Vương chỉ là một người, chính cái gọi là người cô đơn, hắn cần một người đối mặt toàn bộ ngoại triều, hoàn toàn theo khuôn phép cũ, ý nghĩa khoảng cách bị hư cấu đã không xa.
Nhưng mà, không ai ngờ.
Lúc đang tiến hành gia yến, Yến Hoàng bỗng nhiên vứt ra vấn đề này.
Trực tiếp làm Thái Tử, bắt hắn nói có tội gì.
Phải biết rằng, Thái Tử chính là nền tảng lập quốc, mà nền tảng lập quốc cần yêu cầu giữ gìn.
Trước mặt chư vị huynh đệ, tự vạch trần tội lỗi của bản thân, đây muốn Thái Tử tự hủy căn cơ?
Để trong lòng hoàng tử khác sẽ nghĩ thế nào?
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long