Trịnh bá gia ngồi nghiêm chỉnh, hắn rõ ràng, lúc này nơi này không có phần cho hắn nói chuyện, bởi hắn là ngoại thần, đồng thời còn là tướng lãnh.
Không quan tâm bên ngoài nói ngươi có phải “Lục gia đảng” hay không, nhưng làm trò trước mặt Bệ Hạ, ngươi tuyệt đối không thể biểu lộ ra.
Không thấy lúc này tể tướng đại nhân cũng bất động như núi không đứng ra giải vây cho Thái Tử sao?
Chỗ tốt của gia yến ở chỗ phải lấy thể hiện, nếu lúc này nơi này văn võ cả triều ngồi, coi như Bệ Hạ chất vấn Thái Tử, tất nhiên sẽ có một đám đại thần đứng ra vì Thái Tử kêu oan hoặc giải vây, thỉnh Bệ Hạ bớt giận vân vân.
Bởi giữ gìn nền tảng lập quốc, là bản năng của nhóm thần tử, cũng là giữ gìn hòn đá tảng “Quân thần cương thường”, khi đó Triệu Cửu Lang thân là người đứng đầu nhóm quan lại nhất định phải ra mặt nói chuyện.
Hiện tại, hắn chỉ yên lặng đưa nốt nửa chén rượu còn lại trong chén vào miệng, sau đó lại dùng chiếc đũa gắp một miếng thịt, đưa vào trong miệng đè ép, rồi sau đó buông chiếc đũa, đôi tay thả ra, đôi mắt híp lại, phảng phất đã nhờ chén rượu này tự bỏ qua ngoại cảnh bên ngoài.
Trịnh bá gia yên lặng học động tác này.
Đôi tay hơi nắm chặt, đặt trước bụng, ánh mắt hơi mê ly như lạc vào coi thần tiên.
Hai người ngồi cùng nhau, cơ hồ thời gian trước sau bắt đầu phiêu phiêu.
Người không biết còn tưởng rằng tể tướng Đại Yến và Bá tước trẻ tuổi nhất Đại Yến, tất cả đều xuất thân từ Luyện Khí sĩ.
Mà Thái Tử nằm trong trung tâm gió lốc, bản thân lại có vẻ không quá hoảng loạn, chỉ thấy hắn yên lặng lần thứ hai gật đầu, chậm rãi đứng dậy.
Có câu nói nói rất đúng, quân muốn thần chết, thần, không thể không chết.
Mà giữa hoàng tử và Hoàng Đế, trừ bỏ quan hệ quân thần bên ngoài, còn có quan hệ phụ tử, dưới song trọng cương thường này, thân là hoàng tử, ngươi căn bản không có lý do phản kháng.
-Nhi thần có tội.
Thái Tử bắt đầu trần thuật tội trạng bản thân.
Phía sau, Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Lục hoàng tử và Thất hoàng tử vẫn như cũ quỳ sát đàng kia, đều in cái trán trên mặt đất, ngay lúc này lửa không đốt đến người mới là chuyện vui.
Ngay cả Tiểu Thất ngày thường thích nhất khoe mẽ trước mặt Yến Hoàng, lúc này cũng không dám ngây ngốc lộ ra nụ cười đáng yêu nữa.
-Tội đầu tiên của nhi thần là, không có thành tựu gì với quốc sự, tuy Đại Yến ta đã nuốt Tấn địa, nhưng quốc khố trống không, thu không đủ chi, đây cũng là tội của nhi thần.
Khi nghe đến tội này, lão Tứ lão Ngũ cùng nhau hơi hơi quay đầu nhìn về phía lão Lục ngồi đàng kia.
Tiểu Thất không biết tại sao các ca ca đều nhìn Lục ca, nhưng vẫn xoay đầu nhìn về phía Lục ca.
Ai cũng rõ ràng Hộ bộ chính là địa bàn của Cơ lão lục.
Thái Tử lấy chuyện quốc hố ra, rất khó để người ta cảm thấy hắn có ám chỉ gì.
Nhưng Cơ Thành Quyết lại bất động như núi.
Bởi hắn không cần thiết hướng những người khác giải thích, tình huống quốc khố cụ thể như thế nào, giải thích với người hác cũng vô dụng, bởi trên đời này, người ngu xuẩn chiếm đa số.
Hắn chỉ cần phụ hoàng biết quốc khố có Cơ lão lục hắn và không có Cơ lão lục hắn, khác nhau là được.
Lúc trước, Đại Yến nuốt chửng Tam Tấn, nếu áp dụng tài cướp bóc hoặc học dã nhân và Sở nhân, vậy căn bản không có gánh nặng gì đáng nói, quân đội chỉ cần vơ vét tài sản ngay tại chỗ, thậm chí có thể không ngừng rút máu chuyển về Yến địa.
Nhưng phụ hoàng hắn muốn chính là Tấn địa ổn định và hoà bình lâu dài, muốn đem Tấn địa vĩnh viễn thu vào bản đồ Đại Yến, thoạt nhìn chỉ có phương châm biến hóa, nhưng kỳ thật mọi chuyện đã thay đổi về tính chất.
Không nói chuyện có thể hút máu chuyển về đại quốc, còn phải gánh vách Tấn địa, cung cấp không ngừng cho quân dân đóng trên Tấn địa.
Còn nữa, từ lúc bắt đầu nam hạ công Càn, nguyên bản kinh thương lập tức nhanh chóng chuyển biến xấu, trước kia, Đại Yến chiếm cứ vị trí giao giới giữa phương đông và phương tây, qua tay có thể lập chốt BOT kiếm tiền, hiện tại không dễ dàng như vậy.
Đồng thời, lão tử nhà hắn ngựa đạp môn phiệt, trên sử sách tất nhiên rộng rãi khen ngợi, nhưng tất cả làm đều quá nóng nảy.
Sau khi ngựa đạp môn phiệt còn lập tức mở đại chiến, Đại Yến tương đương cho hai phát đao chọc vào người, hơn nữa đang đau quằn quại lại lập tức đi liều mạng với người khác.
Đánh tuy thắng, nhưng môn phiệt chính là bộ phận cấu thành quan trọng của kinh tế, chính trị, văn hóa của Đại Yến, không quan tâm nó có lợi có hại thế nào đối với Đại Yến, ít nhất nó chiếm cứ con số sáu phần định mức của Đại Yến.
Loại phương thức dùng đao kiếm cải cách, trực tiếp đánh gãy bộ máy vận chuyển kinh tế của Đại Yến.
Nói ngắn gọn, hoan cảnh thương mậu trở nên kém, làm cho doanh thu mậu dịch Đại Yến giảm mạnh, bản thân lại phải gánh thêm quả tạ Tấn địa, hơn nữa bản thân lại có chỗ thiếu hụt.
Nếu không phải Yến Hoàng biết cứ như vậy tình hình tài chính sẽ làm Đại Yến hỏng mất, sao hắn lại để vị Lục hoàng tử làm bộ đầu Nam An huyện trở lại, đề bạt lên thành người quản lý quốc khố?
Một cục diện rối rắm như vậy, chính Cơ lão lục đã dùng thời gian một năm, tuy nói làm cuộc sống bá tánh Đại Yến so với lúc trước hơi gian nan một ít nhưng vẫn còn tính vững vàng, tuy nói quốc khố thu không đủ chi, nhưng khi Mao Minh Tài nộp tấu thư muốn tu sửa công trình Vọng Giang, ít nhất vẫn có tiền để sửa chữa.
Cơ Thành Quyết cảm thấy chính hắn đã làm rất tốt rồi, đổi thành những người khác mà nói, căn bản không thể gánh nổi trách nhiệm này.
-Tội thứ hai của nhi thần chính là, không thể tỉ mỉ phụng dưỡng mẫu hậu, để mẫu hậu qua đời quá sớm, nhi tử bất hiếu, nhi thần có tội.
Nghe thấy tội thứ hai này, một đám hoàng tử quỳ mặt sau, trừ bỏ Tiểu Thất, những người còn lại đều hơi kinh ngạc nhìn về phía Thái Tử ngồi trước nhất.
Bao gồm Cơ Thành Quyết.
Lúc trước Cơ lão lục cũng không cảm thấy Thái Tử lấy chuyện quốc khố nhắm vào hắn, bởi chuyện này do chính Yến Hoàng ra mặt, động vào cái này chính là động vào thể diện của Yến Hoàng.
Hiện tại xem ra, xác thật như vậy.
Thái Tử không phải nhắm vào Cơ lão lục hắn.
Đây là đang nhắm vào Yến Hoàng!
Hoàng Hậu đột nhiên từ trần, đối ngoại tuyên bố là bệnh chết, nhưng nguyên nhân căn bệnh là cái gì?
Là Tĩnh Nam Hầu tự diệt mãn môn!
Ở đây tất cả mọi người sẽ không tin tưởng, ngày đó Yến Hoàng không biết buổi tối Tĩnh Nam Hầu muốn làm cái gì ở Điền gia.
Nhưng chính như thế, Yến Hoàng vẫn phê chuẩn Hoàng Hậu về nhà thăm!
Sau ngày đó, Hoàng Hậu kinh sợ thành tật, khi thì thanh tỉnh khi thì điên khùng, thân là Hoàng Hậu một nước, lại rơi vào hoàn cảnh này, khả năng đối với bản thân nàng mà nói chính là một loại tra tấn.
-Tội thứ ba của nhi thần chính là, trên, không được phụ hoàng yêu thích, giữa, không được giới quan lại ủng hộ, dưới, không được huynh đệ tín nhiệm, nhi thần thẹn với chức vị Thái Tử. Nhi thần có tội, vì đại kế thiên thu của Đại Yến ta, nhi thần xin từ chức chủ nhân Đông Cung!
Nói xong, Thái Tử đem mũi viền rồng vàng tượng trưng cho “Thái Tử” tháo xuống, đặt trước người, sau đó bái lạy.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long