Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1095: KHÔNG LÀM NỮA

Vào lúc này, Trịnh bá gia có chút không cầm được.

Hắn thật sự không ngờ, nguyên bản cho rằng Yến Hoàng đột nhiên hỏi tội, xem như đây là một khối cự thạch lớn nhất đập xuống, ai ngờ Thái Tử chơi quả ác hơn.

Vị trí Thái Tử này. . .

Hắn không muốn ngồi nữa!

Trịnh bá gia theo bản năng muốn nhìn phản ứng của Cơ lão lục, lúc này Cơ lão lục đang run bần bật.

Đúng vậy, đang phát run, mà không phải kích động đến phát run.

Mà hắn cắn răng, hắn đang sợ hãi.

Tuy nói ai đều rõ ràng, hiện giờ Yến Kinh, “Lục gia đảng” Cơ lão lục và Thái Tử đang tranh đoạt vị trí kia, theo lý thuyết nếu Thái Tử bị trục xuất khỏi Đông Cung mà nói, lão Lục thượng vị là chuyện đã như ván đóng thuyền rồi.

Lão Đại cưới công chúa Man tộc, hiện giờ có thể tiếp tục được lãnh binh đã là quá tốt rồi.

Lão Tam đã bị phế.

Lão Tứ sau khi mất Đặng gia duy trì, tinh thần cũng vô cùng sa sút, đến nay không cách nào đạt được hy vọng tái nhậm chức.

Lão Ngũ bình thường nhất, vẫn hông có bất kỳ âm thanh nào.

Tiểu Thất thì quá nhỏ, trừ phi Yến Hoàng có thể trường thọ chạy dài nâng đỡ Tiểu Thất, nếu không hắn sẽ vô duyên với vị trí kia.

Trịnh bá gia đem ánh mắt chậm rãi liếc về phía tể tướng đang ngồi cạnh, phát hiện Triệu Cửu Lang vẫn đang “Tu Tiên”.

Trịnh bá gia thật sự muốn đi nhắc nhở hắn một câu:

Ôi, ngươi là tể tướng, Thái Tử xin từ chức ngươi tự nhiên không nghe được?

Nhưng bộ dáng Triệu Cửu Lang xác thật không nghe được.

Triệu Cửu Lang không nói lời nào, tự nhiên càng không có phần Trịnh bá gia nói chuyện, sau đó Trịnh bá gia điều chỉnh hô hấp, tiếp tục nhập định.

Khi ngươi không biết cách đi qua đầm lầy phía trước, không sao, cứ đi theo tiền bối, sẽ chuẩn không sai vào đâu được.

Ánh mắt Yến Hoàng dừng trên người Thái Tử, hắn thật lâu không nói.

Kỳ thật, ba tội lớn của Thái Tử, nói đây là tội của Thái Tử, không bằng nói đây là lỗi của Yến Hoàng.

Quốc khố thiếu hụt bởi hắn muốn đại hỉ đại công, mấy năm liên tục chinh chiến.

Hoàng Hậu chết bởi chính hắn không thương tiếc vợ cả.

Thậm chí trong dân gian một lần nghe đồn, Hoàng Hậu chết quá mức đột nhiên, cũng có điểm kỳ quặc và mờ ám, có người mạnh dạn suy đoán nói Bệ Hạ lót đường cho Lục hoàng tử, nếu không làm thế nào giải thích sau ngày Lục hoàng tử đại hôn, Hoàng Hậu lập tức từ trần?

Còn tội thứ ba, Thái Tử không được phụ hoàng yêu thích, không được đại thần ủng hộ, không được huynh đệ hữu ái, cũng bởi Thái Tử ngồi vị trí chủ nhân Đông Cung kia, vốn là một chiêu bài.

Mà chiêu bài này do chính Yến Hoàng lập ra.

Địa vị chủ nhân Đông Cung là vinh quang lớn lao, nhưng cũng là một loại trói buộc.

Ta do ngươi lập, sau khi ngươi lập còn kéo một tên đệ đệ khác tới đánh ta, bây giờ lại trách ta?

Từ xưa đến nay, chưa nghe qua có mấy vị Thái Tử nào cường thế?

Quả thật, lời này của Thái Tử, nếu chợt nghe có vẻ hơi cưỡng từ đoạt lí, nhưng sự thật đúng như vậy.

Nếu hiện tại Thái Tử phi là quận chúa, Điền gia vẫn còn, mẫu hậu vẫn còn.

Bên ngoài có nam bắc nhị hầu hô ứng.

Bên trong có thân phận trưởng tử chống đỡ.

Hắn căn bản đứng trên thế bất bại, coi như Cơ lão lục lăn lộn đến đâu, cũng không thể nào uy hiếp vị trí kia của hắn.

Mà tất cả của hắn kỳ thật đều do phụ hoàng hắn cắt đứt.

Kéo ta lên, lại cắt đứt hết cành lá của ta, rồi lại hỏi ta có tội gì.

Dựa vào cái gì!

Tại sao ngươi không trực tiếp lập lão Lục làm Thái Tử?

Mà sau khi ngựa đạp môn phiệt, ngươi chỉ cần nói một câu lập hiền không lập trường, văn võ, cả triều ai dám phản đối?

Không ai có thể đoán trước, Thái Tử đã sa sut tinh thần đã lâu, vào lúc này bạo phát.

Ánh mắt Yến Hoàng chậm rãi trầm xuống, ho khan hai tiếng.

Ngụy Trung Hà bên cạnh người lập tức dâng trà, trên mặt Yến Hoàng toát ra vẻ mệt mỏi.

Nhưng lão hổ chưa chết, chẳng sợ lại lộ mệt mỏi, cũng không ai dám đi đụng râu hùm hắn, ngược lại lão hổ càng già càng đáng sợ.

-Thái Tử, ngươi có biết, tội lớn nhất của ngươi là gì không?

-Xin phụ hoàng chỉ bảo.

-Quân giả tự nhiên có chí ý bất khuất kiên cường, cho dù trời đất biến đổi, ta vẫn không nao núng. Bởi thần tử ngươi, huynh đệ ngươi, bá tánh ngươi đều đang nhìn ngươi, ngươi không thể nhút nhát, ngươi cũng không xứng đi nhút nhát.

Yến Hoàng dừng một chút, lên giọng nói tiếp:

-Nói cách khác, thần tử có thể hàng, bá tánh có thể hàng, nhưng Quân giả không thể cúi đầu! Đây là Long ỷ, ngồi lên trên chính là độc tài, ngươi trừ bỏ chết trên cái ghế này, còn lại đi xuống dưới bất luận hình thức gì đều là tuyệt lộ.

Yến Hoàng nói đến đây, trầm giọng nói:

-Thái Tử của trẫm há có thể yếu ớt như vậy, nhút nhát như vậy!

Trong lòng Trịnh bá gia cảm thấy Bệ Hạ thật sự vô nhân đạo, loại phương thức giáo dục như “Dưỡng cổ trùng” này, đối với hài tử thật là một loại tàn phá.

Nhưng trên đời này, nhưng không ai dám nghi ngờ cách dạy con của Yến Hoàng.

-Đều là người chết sao, các ngươi mau mau nhặt mũ cho nhị ca các ngươi.

Yến Hoàng tức giận.

Bởi trong ý của Yến Hoàng, để các hoàng tử khác giúp Thái Tử, cho nên Ngụy Trung Hà không tiến lên.

Tự nhiên không liên quan đến hai người ngoài ngồi bên kia.

Nhưng mà, Tứ hoàng tử tiếp tục quỳ rạp trên đất, không nhúc nhích.

Ngũ hoàng tử tiếp tục quỳ rạp trên đất, không nhúc nhích.

Tiểu Thất rất nghe lời đứng lên, bởi mẫu phi thường thường nói cho hắn, cần phải nghe lời phụ hoàng, phụ hoàng bảo hắn làm cái gì thì làm cái đó.

Cho nên, hắn chạy đến phía trước, nhặt mũ bên người Thái Tử lên.

Khi hắn chuẩn bị mang mũ lên cho Thái Tử ca ca, hắn còn cố ý quay đầu nhìn về phía Yến Hoàng.

Hắn chờ mong trong mắt phụ hoàng khen ngợi hắn, các ca ca không nghe lời, Tiểu Thất ta ngoan đi?

Nhưng mà, hắn thấy trong mắt Yến Hoàng hoàn toàn là phẫn nộ.

Tiểu Thất bỗng nhiên cảm thấy hô hấp khó khăn, lập tức ném mũ xuống, quỳ sát xuống dưới.

Thân là con của Thiên tử, coi như tuổi nhỏ, cũng có loại bản năng khi sinh ra đã có.

Hiện tại Tiểu Thất đã biết rõ tại sao các ca ca khác đều bất động.

Rốt cuộc, Cơ Thành Quyết đứng lên.

Hắn không biết đây là Thái Tử tự sa ngã bùng nổ, hay là thủ đoạn lấy lui làm tiến.

Tóm lại, hiện tại Cơ Thành Quyết rất hoảng.

Đúng vậy!

Hiện tại hắn rất hữu dụng.

Ngày thường, cũng có thể dùng cái này cò kè mặc cả với Yến Hoàng, trong lòng hai phụ tử đều biết rõ ràng cả hai đang giao dịch.

Nhưng phụ hoàng dù sao cũng là phụ hoàng, hắn cũng tinh tường biết trong đáy lòng phụ hoàng hắn là người kiêu ngạo cỡ nào.

Phụ hoàng, sẽ không khuất phục đối với bất luận kẻ nào.

Một khi chạm đến vấn đề phải trái, hắn tuyệt đối sẽ không ỷ vào việc bản thân còn hữu dụng, đi trêu chọc tôn nghiêm thuộc về một vị Hoàng Đế.

Đây là độc tài.

Sau khi có nhi tử, Cơ lão lục bỗng nhiên sợ chết hơn rất nhiều.

Sợ chết, không có gì mất mặt.

Tỷ như tên họ Trịnh ngồi bên cạnh kia.

Hắn vẫn luôn đem việc sợ chết danh chính môn thuận đặt trên cửa miệng.

Ngay cả khi nhập kinh, hắn đều mang Kiếm Thánh bên người, càng đưa tới cửa cung, nếu không có Ngụy Trung Hà chặn lại, hắn thậm chí còn mang theo Kiếm Thánh đến Xuân Phương điện.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!