Các huynh đệ khác không hề nhúc nhích, bởi bọn họ rõ ràng, phụ hoàng rốt cuộc muốn ai đi giúp Thái Tử đội cái mũ này lên.
Thái Tử tháo mũ xuống, tương đương với việc nhường vị trí chủ nhân Đông Cung ra.
Ai có khả năng nhập chủ Đông Cung nhất, người đó đi nhặt.
Nhặt lên không phải mang lên đầu mình, mà mang trở lại Thái Tử.
Đây rõ ràng nói cho ngươi, Thái Tử, tên kia do Hoàng Đế Đại Yến lập, không có hắn chấp thuận.
Ngươi bỏ không Thái Tử lo, không có khả năng!
Ngươi muốn làm Thái Tử, cũng không có khả năng!
Cơ Thành Quyết đi đến bên cạnh người Thái Tử, quỳ xuống.
Nhặt chiếc mũ kia trên mặt đất lên, duỗi tay, phủi phủi tro bụi phía trên chiếc mũ kia, sau đó rất trịnh trọng đặt chiếc mũ này lên đầu Thái Tử.
Ánh mắt hai người đối diện, trong mắt Thái Tử không có vui sướng, không có hiện thực, chỉ có bình tĩnh.
mua truyện offline kết bạn Ẕạἰὁ 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1
Cơ Thành Quyết phát hiện, từ sau khi Hoàng Hậu chết đi, mỗi lần nhìn thấy Thái Tử, hắn tựa hồ mặc định mang biểu tình này.
Cơ lão lục không hề thương hại, cuối cùng Cơ Thành Quyết lại quỳ lạy đối với Yến Hoàng.
Trịnh bá gia nhìn một màn phát sinh trước mắt, đây là Thiên gia.
Dùng cách nói chủ nghĩa hiện đại để hình dung, chính là dục vọng quyền lực đã làm vặn vẹo thân tình luân lý một nhà bọn họ này.
Nếu có thể mà nói, Trịnh bá gia thật muốn lấy ra bút vẽ, phác thảo một bức họa.
Vẽ ra biểu tình của Yến Hoàng, vẽ ra biểu tình của Thái Tử, vẽ ra biểu tình của Cơ Thành Quyết, lại vẽ ra biểu tình của những hoàng tử khác.
Đương nhiên, hắn và tế tướng Triệu Cửu Lang ngồi bên cạnh cũng được vẽ vào, hai người bọn họ làm người ngoài cuộc, có thể cho phép người thưởng thức bức họa này được lấy góc nhìn thị giác thứ hai.
Hai người ngồi bên này, chú ý ánh mắt và biểu tình của bọn họ, từ đó ngươi có thể nhìn ra cái gì?
Châu Âu kỳ thật có loại hội họa như vậy.
Nhưng Trịnh bá gia cảm thấy bức họa kia quá đơn giản cũng quá trắng ra, đơn giản đến mức chỉ để mọi người hiểu ra ý cười, cái này quá kém cỏi.
Trịnh bá gia hơi thở ra một hơi, lần thứ hai liếc nhìn “Đạo hữu” bên người, phát hiện Triệu Cửu Lang cũng làm động tác tương tự.
Đồng thời ánh mắt của liếc nhìn về phía Trịnh bá gia.
Nói thực ra, Trịnh bá gia vẫn không thể từ ánh mắt của Triệu Cửu Lang phẩm ra ý gì.
Đồng thời, Trịnh bá gia tin tưởng Triệu Cửu Lang cũng không thể nhìn ra ý trong ánh mắt của hắn.
Bởi hắn căn bản không thú vị.
Lúc này, Yến Hoàng mở miệng:
-Viết chỉ.
Ngụy Trung Hà lập tức chuẩn bị giấy và bút mực, sau đó tự mình đưa đến bàn Triệu Cửu Lang, dọn dẹp toàn bộ thức ăn và rượu trên bàn, đem Thánh chỉ và bút mực đặt lên phía trên.
Tế tướng đại nhân ở đây, tự nhiên cần hắn tự tay viết.
-Long thể trẫm bất an, không kham nổi quốc sự, từ hôm nay trở đi, mệnh Thái Tử giám quốc, thống lĩnh nội các, xử lý công việc triều chính, khâm thử.
Triệu Cửu Lang múa bút thành văn.
Trịnh bá gia chú ý, Triệu Cửu Lang viết chữ, so với chữ Yến Hoàng nói, nhiều hơn nhiều.
Đây là kiến thức cơ bản, Hoàng Đế nói chuyện có thể lời ít mà ý nhiều, nhưng khi ngươi viết Thánh chỉ, cần thiết phải đem vài lời nói khách sáo và lời hay bỏ thêm vào, nếu quá ít chữ, làm thế nào để đủ vị quan lại phía dưới hiểu được?
Triệu Cửu Lang viết xong, buông bút, cầm lấy Thánh chỉ, nhẹ nhàng thổi một hơi, sau khi kiểm tra, lại thả xuống dưới.
Ngụy Trung Hà lập tức lấy ra đại ấn, thượng ấn.
Nói cung, ý chỉ Hoàng Đế phải trải qua hội triều, nhưng Yến Hoàng thế hệ này quá cường thế, ý chỉ của hắn chính là ý trời Đại Yến.
Tư đây, Thái Tử chính thức lãnh vị trí giám quốc, quan sát chính vụ.
Ngay sau đó, một màn để Trịnh bá gia càng thêm càng thêm xúc động muốn quay lại nghề cũ xuất hiện, hơn nữa còn rất mãnh liệt.
Cơ lão lục quỳ về phía Thái Tử.
Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử cùng với Thất hoàng tử cũng đều cùng nhau quỳ về phía Thái Tử.
Tất cả hoàng tử đều quỳ sát xuống, cùng kêu lên nói:
-Chúc mừng Thái Tử điện hạ giám quốc.
Mà lúc này, Trịnh bá gia thấy.
Yến Hoàng ngồi trên thủ tọa, trên mặt cũng lộ ra nụ cười,
Hình ảnh này đúng là làm người ta hít thở không thông.
. . . .
Yến hội kết thúc.
Trịnh bá gia được Ngụy Trung Hà tự đưa rời khỏi cung.
Trước khi chia tay, Ngụy Trung Hà mở miệng nói:
-Trịnh bá gia, hôm nay công chúa ngủ lại chỗ Tần quý phi, Bá gia cứ yên tâm đi.
Hôm nay sắc phong công chúa, công chúa tất nhiên cần ngủ lại trong cung một đêm, để nói Cơ gia không hề bạc đãi khuê nữ Hùng gia, trên phần lễ nghĩa tuyệt đối chu đáo.
Rốt cuộc Trịnh bá gia ở kinh thành không có phủ đệ.
Kỳ thật, lời này ý ngoài lời chính là, trước khi Trịnh bá gia rời kinh, công chúa trên cơ bản đều ở trong Hoàng cung, cũng may thời gian Trịnh bá gia ở kinh thành cũng không dài, khả năng tầm ba bốn ngày, rốt cuộc Tuyết Hải Quan bên kia cần hắn trở về chủ trì.
Trịnh bá gia biết hắn không ở Tuyết Hải Quan cũng không xảy ra vấn đề lớn, rốt cuộc Lương Trình có nhiệm vụ gì, người ngoài không hề biết.
-Đêm nay Bá gia chuẩn bị ở nơi nào.
Không chờ Trịnh bá gia trả lời, Ngụy Trung Hà lại nói:
-Lúc trước Công bộ từng đưa tấu thư lên, kiến nghị xây một tòa Bình Dã Bá phủ tại kinh đô, nhưng lại bị Bệ Hạ bác bỏ, lúc ấy dù sao chỗ Lục điện hạ rất rộng, Bá gia ngài lại không phải thường trú, nếu làm một tòa phủ bá tước thật sự quá mức phô trương lãng phí.
-Tạ công công, ta hiểu được.
Nguyên bản Trịnh bá gia tính toán đến chỗ Lục hoàng tử.
Nói thế nào đây, lấy quan hệ giữa hắn và Cơ Thành Quyết, thật sự không cần thiết che dấu và lấp liếm gì.
Ngụy Trung Hà đi rồi.
Cơ Thành Quyết cũng đi ra, Trương công công hầu bên người.
Tiểu Thất còn ở trong cung, lão Tứ lão Ngũ trở lại phủ đệ hoàng tử, không đi cửa này.
Thấy Trịnh Phàm, Cơ Thành Quyết cắn cắn môi, hít sâu một hơi, cười nói:
-Đi thôi, nhìn nhà mới của ta đi.
Trịnh bá gia lên xe ngựa.
Trương công công lái xe.
Vừa tiến vào xe ngựa, đầu tiên trên mặt Cơ Thành Quyết lộ ra vẻ dữ tợn, ngay sau đó lộ ra vẻ phẫn nộ, sau đó lại lộ ra vẻ phẫn nộ.
Trịnh bá gia nói thẳng:
-Ngươi cứ như vậy khó chịu, thật ra để ta nhìn còn khó chịu hơn.
Cơ Thành Quyết nâng tay lên, nói:
-Không, chỉ là trước kia ngươi không ở bên cạnh, ta muốn tự nhiên một chút, không cần giả, cũng không biết giả cho ai xem, hiện tại ngươi ngồi trước mặt ta, ta muốn tự nhiên một chút, biểu lộ cảm xúc chân thật một chút, lại phát hiện không được quen lắm.
-Đây là việc mang mặt nạ lâu, không dễ cởi xuống.
-Ngươi chỉ được cái nói đúng, rất chính xác.
- Ha ha.
-Thế nào, trờ hay vừa rồi, thấy nghiện không?
Trịnh bá gia cười nói:
-Mệt.
-Mệt?
Cơ Thành Quyết ngạc nhiên.
-So với ra ngoài đánh giặc còn mệt hơn.
Cơ Thành Quyết lắc lắc đầu nói:
-Không có biện pháp, chúng ta phải sinh sống như vậy.
Trịnh bá gia mở miệng nói:
-Thái Tử giám quốc.
-Ân.
-Hắn cố ý sao?
-Ý của ngươi là nói, Thái Tử lấy lui làm tiến?
Cơ Thành Quyết hỏi.
Trịnh bá gia gật gật đầu.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long