- Bá gia muốn ra ngoài sao, nô tài an bài xe ngựa cho ngài.
Trịnh bá gia lập tức lắc đầu, nói:
-Không cần, không cần.
Có nữ nhân điên kia ở kinh thành, chính hắn tốt nhất vẫn không nên ra ngoài.
Kinh thành không thể so với Tuyết Hải Quan, bởi đại doanh ngoài kinh thành có một nửa là Trấn Bắc quân.
Nữ nhân điên kia cũng rất thông minh, tự nhiên cũng rõ ràng rốt cuộc ai làm hại nàng hôn mê hơn nửa năm.
-Muốn ra ngoài sao?
Lúc này, một âm thanh quen thuộc từ phía sau lưng Trịnh bá gia truyền đến.
Trịnh bá gia quay đầu nhìn lại, không phải Kiếm Thánh còn ai vào đây nữa!
-Đúng vậy, ta muốn ra ngoài.
Nói xong, Trịnh bá gia nói với tiểu Trương công công:
-Chuẩn bị xe ngựa.
-Vâng.
Tiểu Trương công công đi xuống chuẩn bị, Kiếm Thánh đã đi tới.
-Hôm nay ngươi có sao không?
Trịnh bá gia quan tâm hỏi.
-Ngụy Trung Hà tìm hai người, tới uống trà với ta.
-Có nói gì không?
Trịnh Phàm hỏi.
-Muốn nói gì? Mượn sức ta đầu nhập vào Đại Yến?
-Không phải sao?
-Ta ở Tuyết Hải Quan, không phải cũng đang làm việc cho Yến nhân sao?
-Nói như vậy không sai, nhưng vẫn hơi bất đồng, ngươi hiểu.
Trịnh bá gia không tin loại cao thủ cấp bậc như Kiếm Thánh, triều đình sẽ không động tâm.
-Bọn họ chưa nói, bởi bọn họ biết ta sẽ không đồng ý.
-Tốt.
-Lát nữa ngươi muốn đi đâu?
-Đi Hồ Tâm Đình.
-Đi xem hoàng tử bị ngươi phế bỏ kia?
-Đây là hiểu lầm, phế bỏ hắn chính là Tĩnh Nam Hầu.
Kiếm Thánh ngạc nhiên:
-Không phải ngươi?
-Ta chỉ là công cụ, công cụ.
-Tuy rằng ta chưa từng vào triều làm quan, nhưng ta thật sự rất tò mò, người phế bỏ một hoàng tử mà làm quan trên triều đình, rốt cuộc có cảm giác gì?
Trịnh bá gia cười cười, nói:
-Hẳn cũng là một cái công cụ.
Kiếm Thánh hơi hơi sửng sốt, ngay sau đó hiểu ra.
Rất nhanh, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tiểu Trương công công tự mình lái xe, Trịnh bá gia và Kiếm Thánh ngồi trong xe ngựa, chạy về phía Hồ Tâm Đình.
-Thân là Bá gia Đại Yến, ở kinh thành, tự nhiên cũng lo lắng có người ám sát.
Trong lời này của Kiếm Thánh rõ ràng mang theo một chút trêu chọc.
-Là nữ nhân kia, lần trước để ngươi giết heo để hỗ trợ hù dọa nữ nhân kia.
-Quận chúa?
-Đúng vậy.
-Nàng dám sao?
-Đêm Tiểu lục tử đại hôn, nàng dám để cho Lý Lương Thân và vị Thất thúc bên người kia đi đến phủ đệ hoàng tử, ám sát Tiểu lục tử.
Chuyện này có rất ít người biết, bởi hai bên vẫn chưa muốn lộ ra, cũng không dám lộ ra.
Nhưng trong thư Tiểu lục tử đã nói cho Trịnh Phàm biết việc này, thậm chí cường điệu nhắc đến việc này, trong thư không ngừng mắng nữ nhân kia là người điên, kẻ điên, kẻ điên!
Cái này cũng có thể hiểu, rốt cuộc ngày Tiểu lục tử đại hôn, thiếu chút nữa thành ngày giỗ của hắn.
Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Một đêm kia, Hoàng Hậu cũng chết.
-Tại sao ngươi có thể bắt lấy vấn đề mấu chốt?
Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Tại sao trong giọng ngươi làm ta cảm thấy ngươi đã nghe ra tại sao ta thông minh đến vậy?
-Xin lỗi, lần sau ta sẽ che giấu kỹ hơn một chút.
-Thiên gia, quả nhiên thật vô tình.
-Ngươi dường như đã quên bản thân cũng là người Thiên gia.
Kiếm Thánh cũng họ Ngu, họ Ngu là quốc họ Đại Tấn.
-Bản thân ta không cho rằng như vậy.
-Nhưng ít ra xem như là Tôn thất, còn nữa, chuyện này không đến mức liên lụy đến Thiên gia vô tình.
-Nhưng trong lòng ngươi thật ra cũng có ý tưởng đi.
-Khó mà nói.
Kiếm Thánh nói:
-Ta rất tò mò, sau này nếu hài tử ngươi cũng vậy, ngươi sẽ làm sao?
-Hắn chỉ cần không đi đòi tiền, ta sẽ theo hắn đi.
Đòi tiền ở đây chính là cho vay mượn nặng lãi.
-Tiêu sái!
-Ta không muốn vọng tử thành Long, vọng nữ thành Phượng, bởi như vậy, sống quá mệt mỏi.
-Xác thật, như vậy đối với hài tử, đích xác quá mệt mỏi!
-Ta nói ta quá mệt mỏi.
-Tốt.
-Ngươi đâu, khi nào tính toán sinh một đứa?
-Không vội.
Trịnh bá gia trêu nói:
-Đợi sau khi trở về, nắm chặt cơ hội cùng tẩu tử sinh một đứa, ta sẽ làm cha nuôi hắn.
-Con nuôi của ngươi, tựa hồ không ít.
-Ha ha.
Lúc này, Kiếm Thánh bỗng nhiên mở miệng nói:
-Có kiếm khí.
Trịnh bá gia lập tức từ dáng ngồi biến thành dáng quỳ, nói:
-Lý Lương Thân?
Mẹ nó, nữ nhân điên kia vừa xuống tay nhanh vừa xuống tay điên cuồng như vậy sao!
-Là một Cửu phẩm kiếm khách, tại tửu lầu cách vách.
“. . .” Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia một lần nữa ngồi trở về, nói:
-Ngươi cố ý.
Kiếm Thánh không nói chuyện.
-Ta không thích địa phương này, nó không có cảm giác an toàn.
Trịnh bá gia cảm khái nói.
-Ngươi thích Tuyết Hải Quan?
-Kỳ thật ta cũng không thích Tuyết Hải Quan, khí hậu nơi đó cũng không phải hợp lòng người.
-Tiêu chuẩn của ngươi thật nhiều.
-Kỳ thật không nhiều lắm, nếu có thể đem kinh thành trở nên an toàn giống Tuyết Hải Quan, ta vừa lòng rồi.
-Cái này dám bảo tiêu chuẩn không nhiều lắm.
-Con người mà, luôn phải có mộng tưởng chứ!
Xe ngựa đã đi tới Hồ Tâm Đình.
Trịnh bá gia đưa ra tấm lệnh bài màu bạc cho thủ vệ.
Kiếm Thánh ở ngoài cửa, không tiến vào.
Trịnh bá gia dưới hai người câm điếc dẫn, đi vào bên trong chỗ sâu Hồ Tâm Đình, đợi sau khi bọn họ mở cửa sắt, Trịnh bá gia tiếp tục đi vào.
Hắn thấy một tòa hồ, cũng thấy tòa đình trong hồ kia.
Trịnh bá gia đi dọc theo hành lang, đi về phía tòa đình kia.
Trong đình có một người chậm rãi thò đầu ra, người nọ ngay từ đầu hẳn nằm, nghe được động tĩnh nên bò lên.
Hắn mặc một bộ quần áo màu trắng mang theo nét mực, tóc hơi dài, cả người thoạt nhìn không sa sút nhiều lắm, ngược lại hơi hơi phiêu dật giống ẩn sĩ.
Hai người, bốn mắt nhìn nhau.
-Trịnh bá gia?
-Gặp qua Tam điện hạ, xem ra Tam điện hạ sống trong cảnh đẹp như vậy, cũng không thể quên được thế sự.
-Nhờ phúc của ngài, ta ở chỗ này cũng có thể mường tượng ra, cũng biết mấy năm gần đây Trịnh bá gia lập được rất nhiều chiến công, quả thật là tinh anh Đại Yến ta.
Trịnh bá gia thở dài nói:
-Không ngờ ta sẽ đến đây thăm ngươi đi?
Tam hoàng tử cười cười, nói:
-Đúng vậy, không ngờ tới.
Sau đó, Tam hoàng tử lấy ra một bộ nỏ màu đen, nhắm ngay Trịnh bá gia.
“. . .” Trịnh Phàm.
. . .
Đại khái một canh giờ sau, Trịnh bá gia từ Hồ Tâm Đình đi ra, trong tay cầm một bức tranh cuộn.
Sau khi đến xe ngựa bên ngoài, tiểu Trương công công mở miệng dò hỏi:
-Bá gia, đi chỗ nào?
-Trở về.
-Vâng, Bá gia.
Bên trong xe ngựa, Kiếm Thánh nhìn Trịnh Phàm, mở miệng nói:
-So với ta dự đoán, tiêu phí không ít thời gian.
-Kỳ thật, cũng không ít lời dễ nói.
-Nguyên bản ta cho rằng giữa các ngươi có rất nhiều lời để nói.
-Khi ta đi vào, hắn cầm một cái nhỏ nhắm vào ta.
-Cái này không tính ngoài ý muốn lắm.
Trịnh bá gia nói:
-Cái nỏ kia làm bằng giấy, hắn dùng mực nước phối màu.
-Hơi thú vị.
Kiếm Thánh gật gù.
-Hắn đoán được ta muốn tới, ta cũng cần phải tới.
-Bởi đây là công đạo của ngươi.
Kiếm Thánh nói.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long